truyện ma sinh viên thuê trọ

Tìm bạn cùng phòng. Đối với những bạn Tân sinh viên, kinh tế phụ thuộc vào gia đình cho nên không thể ở một mình một phòng, vì tiền phòng quá cao. Cách tốt nhất là nên tìm bạn cùng phòng để chia sẻ tiền phí, có thể mới ban đầu các bạn Tân sinh viên sẽ rất ít quen ai Nỗi khổ muôn đời khi sinh viên đi thuê nhà trọ, quên gì thì quên, phải nhớ đọc kĩ hợp đồng. Hạnh Nguyên 01.08.2019. Không phải dễ để tìm được một phòng trọ sạch sẽ, ưng ý, thoải mái và đặc biệt là giá cả hợp lý, nhất là đối với tân sinh viên lần đầu bước Tác Giả: Điểm Tinh Linh -Là câu chuyện kể về Khoa học gia thế kỷ 24 - Trương Tử Tinh trong một lần thí nghiệm, phát sinh sự cố xuyên việt trở về triều đại Ân Thương, thế giới của "Phong Thần Diễn Nghĩa", trong sinh trong thân phận Thọ Vương. Evay Vay Tiền. NHÀ TRỌ giả PHƯƠNG THẢONam! Sinh viên y khoa, để tiện cho việc học và thực tập tại bệnh viện, anh đã chuyển đến một phòng trọ gần bệnh viện. Vì phần lớn chi phí học hành là tiền của mẹ anh gửi ngoài quê vào, nên anh tiết kiệm tối đa mọi chuyện. Anh đã tìm kiếm và lựa chọn khá nhiều phòng, cuối cùng anh cũng tìm được một căn phòng hợp với túi tiền của Nam chuẩn bị thuê là nằm trong khu chung cư, phòng của anh ở tầng ba. Ông Hải là chủ nơi Nam chuẩn bị chủ nhà trọ mở cửa cho Nam xem phòng, trong phòng khá đơn giản, chỉ có một cái bàn nhỏ để dành trang điểm và một cái giá võng, bên cạnh giá võng có 1 chiếc xe đ6ảy tập đi cho em bé. sát tường có kê một chiếc giường nhỏ. Mọi thứ không có gì vướng bận nên Nam vẫn giữ nguyên mọi thứ, vì đồ đạc của anh ngoài vài bộ quần áo thì cũng chỉ sách vở cho việc học. Ông chủ trọ nhìn Nam, nói- thấy cậu sinh viên nên tui cho thuê giá Dạ cảm ơn Hải chủ nhà trọ, nhìn sắc mặt không được tốt lắm, có vẻ như bị thiếu ngủ, ông bị chứng nghiện rượu hay sao, mà trên người ông lúc nào cũng nghe mùi rượu. Sau khi giao chìa khóa phòng cho Nam, ông Hải đi xuốngNam vào phòng quan sát mọi thứMọi thứ đối với cậu, như vậy là Hải sau khi rời khỏi phòg của nam, ông đi thẳng xuống tầng trệt,Bên ngoài nhà ông là một con hẻm nhỏ, trong hẻm chỉ có ánh sáng hơi le lói của chiếc đèn nhỏ treo trên cột điện. Ông hay ngồi ở một góc trên vỉa hè, dưới một tán cây để uống rượu, hôm nào cũng vậy, cứ tầm 7,8h, ông sẽ ra đó ngồi để uống rượu, uống đến say mèm rồi trở vào nhà bàn tay đen nhẻm đặt lên vai ông Hải, vỗ nhẹ, ông quay lại nhìn, một khuôn mặt đen đúa nhìn ông, tóc tai rối bời. Ông Hải giật mình. Giọng người đó vang lên- Mua vé hiểu sao, ông Hải không trả lời gì cả mà đứng bật dậy chạy thẳng vào Bà bán vé số đứng ngẩn ngơ nhìn Người gì bất lịch sự!Đêm đầu tiên ngủ ở chỗ mới, Nam cũng khá dễ ngủ, nên vừa đặt lưng xuống giường là anh đã ngủ say. Giường anh ngủ dặt đối diện với cá giá võng, cái giá võng in hình lên tường, bên ngoài chỉ là giá không võng, nhưng bóng trên tường lại có võng, nó cứ đánh qua, đánh lại cả đêm. Chiếc xe đẩy đặt kế bên cũng tự động di chuyển khắp xe đẩy khá lớn, cọc cạch, cọc cạch, làm Nam hơi trở mình. Anh vừa hơi cục cựa thì chiếc xe đẩy dừng lại, anh không thức giấc, mà tiếp tục ngủ say, chiếc xe dẩy lại tiếp tục điBuổi sáng thật trong Nam thức giấc với tinh thần sảng khoái vì giấc ngủ khá ngon. Sau khi thay quần áo, và chuẩn bị sách vở đầy đủ, anh chế ra một tô mì, đây là bữa sáng của anh thường xuyên. Ăn sáng xong, anh rời khỏi nhà để đến bệnh viện thực nơi anh ở đến bệnh viện phải đi hết một con hẻm nhỏ mời ra đến đường lớn, trong hẻm chỉ có duy nhất một cây đèn nhỏ treo trên cao, nên vào ban đêm mà có việc phải ra đường, thì cũng khá rùng rợn. Đang bon bon trên đường, bỗng nam nhìn thấy một phụ nữ cũng khá lớn tuổi, đứng lóng ngóng với vẻ mặt rất căng thẳng. Trên tay cầm một mảnh giấy, mắt cứ nhìn ngó dáo dác, hình như là đang lạc đường thì phải. Thấy nam nhìn mình, bác gái đánh liều bước đến hỏi chuyện- cậu gì ơi!- Dạ!Người phụ nữ, vẻ mặt lo lắng, đưa cho nam mảnh giấy nói- Cậu làm ơn chỉ đường giùm tui đến bệnh viện này với. Con gái tui đi học trên đây, nó bị tai nạn hôm qua, tui mới lên tới, mà xe đò nó bỏ tui ở đây, tui không biết đường, cậu làm nhìn địa chỉ ghi trong giấy,anh nóiBệnh viện này là nơi con đang thực tập, để con dẫn bác đến mắt người phụ nữ sáng lên khi nghe Nam nói, bà mừng rỡ đi theo bước chân một ngày bận rộn với việc học, Nam tự thưởng cho miình một tô mì kèm theo 1 cây xúc xích. Đang ăn thì anh nhận được cuộc gọi của dọn đến phòng mới, chắc tốn kém lắm hả con?- Con vẫn ổn mẹ ơi, mẹ đừng lo, phòng mới con thuê rẻ Mẹ có gửi tiền lên cho con mua máy tính, với tiền ăn cho con nữa đó. Ráng ăn ống để có sức học. Ăn ba cái mì gói thì sức đâu mà nhìn tô mì, nghe mẹ nói, anh cảm Con cảm ơn mẹ, có máy tính mới, mừng quá mẹ Ừ, thôi con làm gì làm đi, mẹ tắt máy Dạ! Mẹ giữ sức khỏe tắt cuộc gọi từ mẹ, Nam đã nhận được cuộc gọi từ cô Vân, người phụ nữ có con gái bị tai nạn, hôm đó cậu đã lưu số cô để có dịp hỏi Cô ơi, con nghe nè!Bên kia máy, giọng cô vân có vẻ rất xúc động đến nói không nên Nam ơi....- Sao vậy cô?Cô Vân vừa nói, nước mắt vừa viện đòi rút ống thở của con gái cô, Nam nghe vậy, Nam kinh Sao đến nông nỗi vậy cô, tình trạng em sao rồi cô?Bệnh viện nói tình hình của nó không lạc quan, sợ không qua khỏi, cô thì không kịp bán đất để có tiền điều trị cho nó, bệnh viện khuyên đưa nó về con nghe vậy, anh suy nghĩ một lúc rồi nói- Cô đợi con chút, con đến bệnh viện với máy, Nam tức tốc đến bệnh viện, vừa gặp cô Vân, Nam đã đưa cho cô một phong bì, anh vừa đi rút tiền mà mẹ gửi lên, đưa cho Cô cầm số tiền này lo cho em, còn nước còn tát, đừng bỏ cuộc nha Vân hơi ngần ngại, nhưng việc quá cấp bách, cô không thể từ chối mà đánh cầm lấy số tiền đó. Nam sau đó đã rời bệnh viện, về nhà để chuẩn bị luận án cho ngày lẽ trong thời điểm đó, Nam không biết được rằng, hành động giúp người của anh đã vô tình tạo ra một sợi dây liên kết vô đó, Nam đã trãi qua một giấc mơ, Nam mang theo máy chụp ảnh đến đầm sen gần nhà để dạo mát, Nơi này người ta có dựng những chiếc cầu gỗ xung quanh hồ, ở giữa hồ có một cái chòi cũng bằng gỗ, cảnh thật sự rất đẹp và bình đưa máy ảnh lên ngắm chọn cảnh vật, bỗng trong khung hình của Nam xuất hiện một cô gái, cô bé đứng trong ngôi nhà gỗ, mắt nhìn xuống bờ hồ, vừa nhìn thấy Nam, cô gái đã nhoẻn miệng cười, Nam cũng cười đáp trả, bỗng đến đó, nam bị thức giấc, nhìn đồng hồ đúng 12h, anh cười nhẹ khi nghĩ đến giấc mơ vừa tuần được nghỉ, Nam dậy khá sớm để quét dọn, đang quét ngoài hành lang trước phòng mình ở, thì có cô bé hàng xóm, tầm 8,9 t gì đó, từ tầng trên chạy xuống, lễ phép thưa Con chào chú, chú mới đến ở hả?- Chào con, chú mới đến, con ở tầng trên hả?Dạ! Con tên nhím, phòng chú đẹp quá, con vô chơi được không chú?- Ừ con vô đi!Trong lúc Nam đang quét dọn bên ngoài, thì nhím chạy vào phòng anh chơi. Chưa được bao lâu, thì bỗng anh nghe tiếng Nhím hét lên thất thanh, con bé từ trong phòng chạy ra, mặt xanh chành- Phòng chú ghê quá, con không dám vô nữa nói xong thì chạy ù về nhà, Nam đứng nhìn vào phòng, ccó vẻ khó sau bữa đó, Nhím cứ đi ngang đến phòng là nhắm mắt chạy ù, Nam cảm thấy khó hiểu vô đó, vừa về đến trước cửa phòng, Nam nhìn thấy chú Hải nhét tờ giấy đóng tiền trọ trước cửa. Thấy vậy anh đến phòng của chủ để gửi tiền, kêu cửa hoài không thấy chú trả lời, cửa lại không đóng nên Nam đi vào trong gọi. Vừa vào phòngg, điều làm nam chú ý, là giữa phòng chú có một bàn thờ nhỏ, không có khung hình, nhưng vẫn thắp nhang, đang khó hiểu thì chú Hải bước ra, thấy Nam chú hơi giật Dạ...chú cho con gửi tiền lấy tiền, chú Hải nói- Lần sau đừng tự ý vào nhà chú, gọi không có chú thì cứ về phòng mình, chú tự qua Dạ...con xin hơi ngại khi nghe chú nhắc nhở, anh nhanh chóng quay trở về đó, Nam lại nằm mơ thấy cô gái đó, trong giấc mơ, anh nhìn thấy, cô gái nằm trên võng, đưa qua đưa lại, đang đung đưa, thì bỗng có một bóng đen từ bên ngoài đi vào, đi đến chỗ cô gái, hình như người đó tính trở giò với cô gái. Cô gái chống cữ khá quết liệt, bóng đen khá hoảng loạn, lấy tay bịt chặt miệng cô gái lại, vì không thở được, tray cô gái quờ quạng lung tung, một tay nắm lấy thanh xe đẩy tạo ra âm thanh cọc cạch, cọc cạch. Chỉ một lúc sau, cô gái không thở nữa, bóng đen quá hoảng sợ, hắn bỏ chạy ra khỏi phòng, Nam cũng thức giấc, cả người anh ướt sũng mồ hôi, hướng mắt nhìn về phía khung võng, anh thở hổn hển khi nhớ về giấc mơ. Sau đêm đó, Nam tin chắc, cô gái trong giấc mơ muốn nói cho anh biết chuyện gì dó. Anh tìm đến gặp bé NHím à! Bữa đó, con thấy gì trong phòng chú mà con hoảng sợ vậy?Bé Nhím vẫn còn sợ khi nghe Nam hỏi, nhưng con bé vẫn Bữa đó con vô phòng chú chơi, con thấy xe đẩy dễ thương nên đẩy vòng vòng chơi. Tự nhiên con nhìn thấy một cô gái trong gương nhìn con, nhưng xung quanh con không thấy nhím kể xong, Nam càng khẳng định, trong phòng mình có vấn tiếp những đêm sau, Nam lại tiếp tục thấy giấc mơ kì lạ đó, cứ lặp đi lặp lại, mỗi ngày thấy thêm một ít, đêm nay, anh lại nhìn thấy bóng đen đó lôi xác cô gái ra khỏi phòng, kéo lê cái xác xuống mấy bậc thang, đến đó thì anh thức giấc và vô cùng hoảng giác trong phòng qúa ngột ngạt, Nam quyết định ra ngoài cho thoãi mái, dù đã hơn 10h. Muốn ra ngoài đường lớn, anh phải đi hết con hẻm nhỏ trong này, đường hơi tối, ra dến đầu hẻm thì có một ông xe ôm hỏi- Đi xe không con?- Dạ không chú!Nam vừa đi khỏi thì chú xe ôm nói- Thằng này dạn, dám đi 1 mình trong hẻm đi không nghĩ ngợi gì, thì bỗng Nam nhìn thấy, một cô gái mặc váy trắng đứng quay mặt vào tường, Nam hơi tò mò, nên dù đã đi khỏi vẫn ngoáy đầu lại nhìn, nhưng khi quay lại thì anh không thấy ai nữa. Có cảm giác sợ hãi khi nhớ đến giấc mơ kì lạ, anh vùng bỏ chạy khỏi con hẻm tối, vừa ra đến đường, vì không chú ý, Nam lao ra đường như tên, ánh sáng chói lòa của đèn pha xe hơi làm anh không thể thấy gì giây phút đó, Nam cảm thấy như có một sức mạnh vô hình, lôi anh ra thật nhanh, anh thoát khỏi chiếc xe đang lao thẳng đến miình trong tích tắc. Ngồi bệnh dưới đất, nam thở hổn hển vì sợ. Nhưng anh biết chắc, cô gái đó không muốn hại anh, cô chỉ đang muốn cho anh biết một việc gì đó. Nghĩ vậy, anh không cảm thấy ssợ về phòng, tìm kiếm khắp phòng xem có gì bất thường, nhưng không tìm thấy gì. Đang ngồi chau mày suy nghĩ, thì bỗng nhiên, cái tủ nhỏ ngay bàn trang điểm bị rớt cái núm vặn xuống đến nhặt cái núm để mở cái tủ nhỏ của bàn trang điểm, gắn xong, anh mở cái tủ nhỏ ra xem thử thì thấy bên trong có một quyển nhật ký. Bên trong quyển nhật ký, có 1 tấm hình, bên trong là hình của 2 cô gái, Nam nhận ra 1 trong 2 cô gái chính là cô gái anh hay thấy trong giấc mơ. Bên trong quyển nhật ký, kể lại việc cô gái đến ở trọ và cảm thấy chủ trọ không đàng hoàng, cô ghi lại những hành vi bậy bạ của ông chủ trọ trong thời gian gần đó, và cô gái có ý định rủ bạn thân dến ở cùng, chỉ ghi đến đó thì không còn gì đó Nam quyết định đến công an trình báo, và giao nộp quyển nhật ký của cô gái cho công an điều tra. Sau khi điều tra, công an đã tìm đầy đủ chứng cứ bắt ông Hải vì hành vi giết người và hiếp dâm nạn nhân. Sau khi mọi việc sáng tỏ, Nam không còn mơ thấy cô gái ấy đó Nam đến tìm cô Vân vì nhận được cuộc gọi của cô. Cô Vân trả lại cho Nam số tiền hôm đó anh cho mượn, cô nói đã bán được đất nên trả lại tiền cho anh. Nam xin phép cô đến thăm em, vì trước giờ anh chưa đến thăm lần nào. Cô vui vẻ đồng ý. Vừa vào đên phòng bệnh, Nam sững sốt khi cô bé nằm trên giường bệnh, lại chính là cô gái anh hay gặp trong giấc khi con gái cô Vân tỉnh lại, cô bé đã kể lại sự việc cho anh nghe. Cô và người bạn thân hôm đó có hẹn gặp, cô bạn có kể cho cô nghe về tình hình ông chủ trọ có những hành vi bậy bạ, cô muốn dọn trọ đi nhưng vẫn chưa tìm ra phòng. Trong thời gian chưa tìm ra chỗ ở mới, cô bạn thân muốn qua phòng cô ở đỡ vài ngày. Ngày hôm đó gặp nhau, con gái cô Vân có đưa cho cô bạn thân tấm hình chụp chung, cũng chính là tấm hình nhét trong quyển nhật ký. Sau khi chia tay, cô bạn thân về phòng để thu dọn dồ đạc chuẩn bị trả phòng, nhưng không ngờ, trong lúc nằm nghỉ mệt thì bị ông giở trò bậy và giết chết. Còn bản thân con gái cô Vân, lại bị tai nạn xe bất tỉnh hơn cả tháng nay, nên cái chết của bạn cô bị bịt kín lâu nay. Xác của cô gái xấu số bị ông chủ trọ đem đến một khu đất hoang chôn, sau khi bị bắt, ông Hải đã khai tất cả sự việc, và đưa công an đến đào xác cô gái lên. Cuối cùng xác cô gái cũng được trả về cho gia đình lo hậu ThêmTruyện ma Việt Nam " Căn Nhà Từng Có Người Luyện Thiên Linh Cái" chap 1Truyện Ma Việt Nam "Bắt Hồn Thằng Cháu"Truyện ma Việt Nam "yêu người không bóng" chap 1Truyện Ma ÂM BINH ĐỒNG QUỶ Nội dung truyện Tên Truyện Sinh Nghề Tử Nghiệp Tác giả Âm Sát. Trạng thái Đã full Nội dung Lão Tùng đã theo cái nghề vớt xác này hơn hai mươi năm. Lão ta luôn dùng cái tâm để làm cái nghề, thế nhưng trong một lần bị sự tham lam che mắt, chính tay lão đã tạo nên cái nghiệp rất lớn, dẫn đến họa sát thân… Lưu ý Truyện chỉ mang tính chất giải trí, không hề công kích cá nhân hay một ai. Một số tập tục trong truyện, đều được tác giả tìm hiểu từ những bài viết liên quan đến nghề vớt xác trên sông Hoàng Hà… Làng Bãi là một ngôi làng kể từ thuở xa xưa đã có tập tục gắn liền với những cái nghề ở trên vùng sông nước. Phía trước là sông, phía sau là núi, đa số cư dân sống ở nơi này đều mưu sinh bằng việc đánh bắt cá. Thế nhưng, cũng ít ai biết rằng ở trong cái làng này có một cái nghề vô cùng bí ẩn mà khó có người nào làm được. Đó là cái nghề vớt xác. Năm giờ rưỡi chiều, làng Bãi ngày thường vốn dĩ phải tấp nập, ồn ào, thế nhưng hôm nay lại im ắng đến một cách lạ lùng. Đoạn đường đi vào làng, lúc này không có một bóng người xuất hiện. Dọc bờ sông, những chiếc thuyền lớn bé được buột cột kĩ càng. Lão Tùng lúc này đang ngồi một mình trong khoang thuyền, ở trên tay là điếu thuốc hút dỡ, lão ta ngó ra ngoài trời rồi lắc đầu than thở một tiếng. Xem thêm Thời buổi kinh tế khó khăn, sinh viên chúng tôi lại càng phải tiết kiệm chi tiêu từng đồng. Tôi và 2 anh bạn cùng khoá là Nam và Min quyết chuyển tới khu nhà trò rẽ tiền mới tìm được, căn phòng chúng tôi thuê là căn phòng giá rẽ nhất dãy. Căn phòng này nằm riêng biệt, cách xa dãy trọ cùng chủ 50m, và căn phòng chúng tôi nằm gần nhà vệ sinh chung của dãy, còn có 1 cái nhà vệ sinh dối diện nhưng bỏ hoang. Vì dãy nhà trọ này nằm khuất phía dưới phía sau, xa khu chợ, trường học, cây cối lại hơi rậm rạp nên giá khá rẻ, đặc biệt chẳng hiểu tại sao phòng chúng tôi sắp thuê lại rẽ nhất, chỉ có 500k/tháng. Khi dọn đến, chúng tôi ngạc nhiên vì phòng có khá nhiều đồ đạc có sẵn, phòng có cả 1 chiếc giường, bàn, và 1 chiếc áo sơ mi nữ màu trắng cổ viền đỏ của ai bỏ quên đầu dọn phòng đến xong xuôi, chúng tôi đi tham quan các phòng trọ khác thăm hỏi với họ rằng mình mới đến, có gì giúp đỡ lẫn nhau. Các phòng trọ ban ngày thường cũng vắng, phòng toàn công nhân thuê, chỉ có vài người già và mấy đứa trẻ là có ở phòng, tất cả đều đi làm đến chiều tối mới về. Nhưng cũng may là đầu dãy trọ có 1 phòng sinh viên nữ thuê nên cũng đỡ buồn. Sáng hôm mới chuyển đến, chúng tôi lau dọn lại căn phòng, thấy cái áo sơ mi cũng đẹp nên tôi treo lại vào góc phòng,biết đâu bạn nữ chuyển phòng trọ quay lại lấy áo. Thằng Nam được phân công đi chợ nấu bữa trưa nay, tôi với Min thì đi qua chào chủ dãy trọ rồi 1 lát ghé phòng 2 bạn nữ làm quen luôn. Bác chủ nhà mời chúng tôi vào nhà uống trà, rồi hỏi – Các cháu thấy phòng trọ thế nào? Ở được không? Ở lâu dài bác sẽ giúp đỡ cho về vài đồ dùng cần thiết. Chúng tôi cảm thấy rất vui vì gặp được bác chủ nhà tốt bụng như vậy, tôi trả lời – Dạ, chúng cháu cảm ơn bác, chắc chúng cháu ở đây ít nhất cũng vài mà chiếc giường, cái bàn là của bác đặt cho phòng chúng cháu phải không ạ?. Bác chủ nhà thể hiện nét mặt có vẻ ngần ngại “Mấy thứ đó của người trọ trước để lại, cháu coi dùng không được thì đem bỏ đi cũng được. Tôi đáp – Dạ không, đồ dùng vẫn còn tốt lắm bác, bọn cháu lau sạch lại là dùng rất thoải mái. Bác ấy thở dài “Ừ, thôi các cháu về lo bữa trưa đi. Mà này, Vài người ở đây có hơi nhiều chuyện, lại thích tám chuyện trêu chọc, các cháu giao tiếp cẩn thận nha, đừng bận tâm nhiều họ nói gì, miễn mình sống tốt là được”. Tôi và Min chào bác rồi ra về, thằng Nam cũng đã đi chợ về, nó đang hì hục nấu cơm. Chúng tôi bàn nhau ghé qua phòng 2 bạn nữ đầu dãy rồi hãy về ăn cơm luôn thể. Phòng 2 cô bạn khép cửa, tôi bước tới gõ cửa. Chờ một lát thì 1 bạn nữ tóc khá dài mở của ra, tôi cười chào – Chào bạn, mình tên Đin và đây là Min, 2 đứa mới chuyển tới dãy trọ này sáng nay, nên ghé phòng bạn làm quen có gì học hỏi những quy định sống ở chỗ này để tạo quan hệ tốt đẹp để còn trọ lâu dài. – Tôi cười cười trêu chọc. Cô bạn cũng trạc tuổi chúng tôi cười rồi giới thiệu “Mình là Nhung, cũng ở đây được 2 tháng à, mình ở với chị Tin lớn hơn Nhung 1 tuổi. Mời 2 bạn vào phòng chơi”. Nhung lấy chai nước lọc mời chúng tôi uống rồi tiếp chuyện – Ở đây ban ngày mọi người đi làm cả nên rất yên tĩnh, ban đêm lại càng tĩnh lặng hơn. Àh mà 2 bạn ở phòng trọ nào vậy, hình như đâu còn phòng trống nhỉ! – Bọn tớ ở phọng trọ cuối dãy, gần nhà WC đó, khi nào rãnh thì ghé phòng bọn tớ chơi cho biết – Hả, căn phòng đó hả???… – Uh, căn phòng đó cũng khá tiện nghi mà giá thuê khá rẽ nữa, Nhung thấy sao? – Àh, không có gì, các bạn là con trai, ở hai ba người thì chắc ổn. Chị Tin đang nấu ăn dưới bếp nghe đến đây cũng lên góp chuyện “Căn phòng đó hình như cũng 1 tháng rồi chưa có ai ở phải không Nhung? Hy vọng mấy đứa em mạnh mẽ, khí chất tốt tới đây ở để xua đi cái u ám ở đây”. – Dạ, chị yên tâm, bọn em vui tính, hoà đồng lắm, hi. Cũng gần trưa rồi, bọn em về ăn cơm, thằng Nam đang chờ ở nhà. – Uh, các em về dọn phòng cho sạch sẽ đi cho thoáng mát. Chúng tôi bước ra được một đoạn, để ý thấy 2 chi em họ vẫn đang liếc nhìn mình rồi bàn tán gì đó, đúng là cũng nhiều chuyện thật nhỉ, bác chủ nhà nói quả không sai. Bước vô phòng, thằng Nam đã dọn cơm xong rồi, tôi báo cáo lại tình hình khu trọ cho nó rõ, đặc biệt về 2 hotgirl đầu dãy trọ. Ba anh em, ăn cơm vui vẻ, rồi đánh một giấc ngủ trưa đến chiều. Khi tôi thức dậy thì đã 17h rồi, chúng tôi ra tiếp tục dọn dẹp phòng rồi chặt bỏ vài bụi cây xung quanh phòng. Căn nhà vệ sinh bỏ hoang đã bị khoá lại, đứng bên ngoài nhìn vô chỉ thấy được phần phía trên qua ô thông gió. Hai căn nhà về sinh đối diện nhau, phần đại tiện được xây cao lên nên ngồi lên đấy có thể nhìn ra ngoài thông qua ô thông gió và nhìn thấy nhà vệ sinh bỏ hoang. Dọn dẹp xong, khoảng 19h tối, thằng Nam đi tắm đầu tiên, vì buổi trưa nó nấu cơm rồi nên tôi với Min dọn cơm rồi tắm sau. Thằng Nam cũng là thằng nhát gan nhất trong 3 đứa, nó sợ ma nhất, ít khi nào tắm khuya, tối lại rủ xem phim ma cũng sợ ra mặt. Tôi với thằng Min hay doạ nó cho vui phòng, được bữa cười sảng khoái. Nam vừa tắm xong bước vào bảo – Sao tự dưng đang tắm tao nghe thấy gió rít qua ô thông gió lạnh quá nên tao vô nhanh. – Mày khùng hả, bọn tao đang nóng gần chết đây nè, coi măm cơm bọn tao đi tắm nè. Giờ này, công nhân họ cũng về rồi, khi nhà vệ sinh chung đầu dãy trọ kín thì họ xuống đây dùng đỡ. Nhưng mọi người đã đến dùng lúc 5h rồi, khi đi qua phòng chúng tôi, họ cứ nhìn nhìn, liếc liếc vào phòng , chắc có lẻ thấy chúng tôi lạ vì mới đến. Thằng Min đi tắm trước, nó tắm nhanh hơn mọi khi rồi vào – Phòng tắm ở đây như có máy lạnh vậy, tao mới dội vài gáo nước mà thấy lạnh ngắt. – Kì vậy bây, chắc tại ô thông gió lớn quá, mà gió ở ngoài tập trung thổi vào nên vậy, ở ngoài thấy bình thường à. Chắc cũng vì vậy mọi người tắm sớm hết là phải. Tới lượt tôi đi tắm, tôi dội gáo đầu tiên thật sảng khoái, nước cuốn đi hết mệt nhọc và mồ hôi của một ngày dọn phòng mệt nhọc. Đến gáo thứ 5, tự dưng gió cứ thổi lạnh buốt cứ như mùa đông đến vậy, nghe tiếng gió như từ nơi hoang vu rừng sâu thổi đến vậy, lạnh thật, cả người cứ run run, tôi cũng vội chạy vô phòng. Tôi lao vào mâm cơm cùng với bọn nó ăn tích cực. Ăn cơm xong thì cũng chỉ biết ôm lấy cái máy tính mà chat chit, xem phim. Ở đây, mọi người cũng ngủ sớm nên đúng là càng yên tĩnh hơn cả ban ngày, phòng của 2 cô sinh viên nữ cũng thấy khép cửa, họ chưa ngủ nhưng cũng chẳng thấy động tĩnh gì, cũng không thấy qua thăm phòng chúng tôi như lời tôi mời lúc sáng. Khung cảnh đêm khuya ở đây cũng thật hoang vu, cứ như trong một bộ phim kinh dị vậy, tiếng ếch nhái kêu ngoài kia văng vẳng, lâu lâu các bụi cây lại rung lên soạt soạt vì gió. Với hoàn cảnh như thế này thì thưởng thức một bộ phim ma hay kinh dị thì thật tuyệt, tôi rủ thằng Min và thằng Nam cùng xem. Tôi bật bộ phim The conjuring mới ra lên, thằng Nam nhát gan nhưng nghe tôi quảng cáo và thách thức cũng tò mò xem cùng. Bộ phim rùng rợn với những cảnh giật thót tim ám ảnh lấy ba chàng sinh viên, người vẫn đang con run bần bật là chàng Nam. Hết phim cũng 23h30 rồi, chúng tôi cũng lo đi ngủ, mai còn tôi với thằng Nam còn đi học tiết đầu, thằng Min mai tới phiên đi chợ nấu cơm. Tôi chọc thằng Nam – Đi gửi tình yêu của mày vào đất gì thì đi trước đi, lát bọn tao đi xong rồi thì đừng có mà nín rồi làm mưa lụt trên giường nha – Đùa à, bộ phim đó chỉ doạ con nít, tao chỉ sợ bọn bây đi sau lại không dám tối tè ra quần cho xem. – Haha, đi đi ông nội! Thằng Nam bước ra ngoài khoảng sân tối mịt chỉ có ánh đèn nhà WC le lói hắt lên cả cái WC bỏ hoang thật rùng rợn. Tôi thì vốn chỉ thấy lành lạnh với khí trời khuya này thôi, chứ bộ phim này thì chỉ để giải trí chứ trên đời này làm sao có ma. Ma mà có thì thật thì chắc những người chết oan có thể linh ứng báo thù rồi, những cái thứ tưởng tượng này làm phim thì doanh thu cao khỏi phải bàn. Đang ngồi tắt máy tính thì bổng dưng thằng Nam mặt tái mắt, miệng ú ớ thở hổn hển, khoá kéo quần chưa kéo lên chạy ào vào phòng, bọn tôi vội lại đỡ nó, lấy nước cho nó uống. Đây là lần đầu bọn tôi thấy nó sợ như vậy, không lẽ bộ phim với cảnh khuya vắng đáng sợ ám ảnh nó như thế, chắc đang tiểu tiện thì có con gì gây kinh động anh chàng thỏ đế này rồi, chắc là con dơi đêm thôi. Một lát sau khi hoàn hồn, Thằng Nam mới kể chuyện – Ma… đang tiểu thì nghe tiếng rú từ phía ô thông gió nhà vệ sinh bỏ hoang, trời tối nên lúc đầu tao không thấy gì nhưng lúc ánh đèn hắt vào thì tao thấy một con ma tóc dài mặc áo sơ mi trắng hình như đang lè lưỡi treo cổ. Tao chắc chắn không phải tao ảo tưởng từ bộ phim đâu, tao dụi mặt nhìn kĩ lại thấy nó thò tay qua ô thông gió nên tao sợ quá chạy thẳng vào đây… – Mày chắc không ảo tưởng chứ, lúc nãy tao có thấy con ma nào đuổi theo mày đâu. Lúc nãy còn nói hùng hổ lắm mà giờ bộ dạng thảm thương quá, haha. Thôi để tao ra doạ con ma đó trả thù cho mày, tao có đeo tượng Phật mà. – Thằng Min trấn an nó. Nghe nó kể cũng ớn lạnh thật, gió ở chổ này về khuya từng hồi cũng buốt quá, lại mới xem phim nữa nhưng đi hai đứa cũng chả sợ gì .Tôi với thằng Min đi vệ sinh, vừa tiểu vừa liếc xung quanh xem sao, liếc vào ô thông gió WC bỏ hoang thử cũng chỉ thấy tối om, cái bóng đèn nhà vệ sinh đối diện đung đưa theo gió hắt vào lúc sáng lúc tối. “Bịch”… cái gì đó rớt xuống đất phía nhà vệ sinh bỏ hoang, bọn tôi giật mình, chẳng lẻ con ma nó treo cổ bị rớt sao? Liếc nhìn về phía đó, nhưng chẳng có gì cả. Sau đó, chúng tôi lại gần thì thấy có một sợi dây thừng to nằm gần cánh cửa nhà vệ sinh đã khoá. Chúng tôi nhặt lên và đem vô khoe với thằng Nam – Bọn tao mới doạ con ma của mày bỏ chạy rồi, nó để lại cái dây thừng treo cổ nè. Còn sợ hết? Ngủ đi rồi mai đi học. – Bọn bây đi chung vậy chắc nó không xuất hiện đâu, tao còn thấy nó nữa chắc tao chuyển chổ trọ khác thôi. – Trời, thôi lần sau không rủ mày xem phim ma quỷ nữa. Tôi vắt sợi dây lên cái cây gần phòng định để mai cột làm dây phơi đồ. Rồi tất cả tắt đèn đi ngủ, chắc thằng Nam đêm nay khó ngủ hoặc gặp ác mộng rồi. Đêm khuya gió ngoài kia thổi như tiếng người ta rú âm ỉ vậy, nhưng đêm đó cũng trôi qua yên bình. Sáng hôm sau, tôi gọi thằng Nam dậy đi học, chắc gần sáng nó mới ngủ được đây. Bốn tiết học ngủ gục trên giảng đường cũng trôi qua, bọn tôi về căn phòng trọ mới. Đi ngang qua phòng 2 cô sinh viên đầu dãy trọ thấy chị Tin đang nấu ăn. Chị Tin gọi bọn tôi lại vào phòng chơi lát, rồi chị nói cứ ấp a ấp úng thế nào đó – Tối qua…mấy đứa em…có ngủ ngon không? – Hi, không ngon sao sáng nay dậy đi học được chị. – Tôi đáp – Uh, vậy tốt rồi. Có thấy gì lạ không? – Dạ chị ơi, tối qua lúc đi vệ sinh, rõ ràng em thấy có con ma…hình như là một cô gái mặc áo màu sơ mi trắng, tóc thả che cả mặt đang treo cổ trong nhà WC, em kể lại nhưng 2 thằng cùng phòng bảo em bị ảo tưởng, đến giờ em vẫn còn nhớ như in chuyện tối qua. – Nam kể. – Chị đừng nghe nó nói, tối qua bọn em có cùng xem bộ phim ma nên thằng gan thỏ đế đó mới bị ảo tưởng vậy, bọn em đã ra xem lại chổ nhà vệ sinh mà chẳng thấy con ma nào cả, nhưng lượm được sợi dây thừng. – Dây thừng? Các em dẫn chị đi xem thử? Bọn tôi dẫn chị Tin tới phòng mình chơi, thằng Min đang nấu cơm thơm nức mũi. Tôi đến cành cây mình vắt dây thừng tối qua nhưng không có. Trên cây chỉ còn mỗi dây cỏ dại. Tôi hỏi Minh – Mày cất cái dây thừng tối quá tao với mày lượm đâu rồi Min? – Tối qua tao tưởng mày vứt đâu rồi, tao có cất đâu. – Lạ nhỉ, rõ ràng là dây thừng sao bây giờ là dây cỏ dại thế này? – Chết rồi, vậy là nó vẫn ám chổ này rồi! – Chị Tin sửng sốt nói. – Là sao hả chị? Bọn em không hiểu.. – Chúng tôi cũng sửng sốt không kém… – Là như thế này, một tháng trước đây ở chổ trọ này có một con bé sinh viên thuê cái phòng này ở, không biết nó bị thất tình hay sao mà treo cổ tự tử trong cái nhà vệ sinh kia. Từ khi chuyện đó xảy ra, chẳng ai dám thuê cái phòng này cả. Ông chủ nhà khoá luôn cái vệ sinh kia, mấy người ở đây cũng ít khi lui tới chổ này, nhưng buổi chiều phải chạy qua dùng cái nhà vệ sinh đối diện cái nhà vệ sinh bỏ hoang. Hôm ấy, có một chú công nhân về hơi muộn qua bên này tắm, cảm thấy gió buốt qua cửa thông gió lạnh quá, chú đứng lên bồn cầu nhìn qua ô thông gió thì thấy cảnh tượng như em Nam thấy tối qua vậy. Vài ba người cũng nghe thấy tiếng rên rỉ của con bé khi đi tắm muộn. Sau đó mọi người có thấp nhang, đốt giấy khẩn cầu vậy nên cứ 5h chiều là tất cả đã tắm em hồn vía có mạnh thì ở chứ ở không nổi thì nên chuyển sớm đi, con bé mà nhát ai đứng tim chết thì chắc mọi người cũng chuyển đi hết quá, tại bọn chị còn tiếc cái chổ trọ giá rẻ này. – Thôi chị đừng kể nữa, kẻo thằng Nam nó chuyển trọ ngay bây giờ luôn mất. – tôi nói. – Uh chị về chuẩn bị bữa trưa đây, các em cũng đừng bận tâm nhiều, chắc con bé cũng không làm hại ai đâu. Chi Tin đã ra về, những để lại cho chúng tôi một đống suy nghĩ lẫn lộn. Tôi cũng nữa tin, nữa ngờ chắc có thể là ai chơi trò doạ moa mọi người thì sao? Từ bé đến giờ có gặp bao giờ đâu. Toàn thấy trong có tối qua đã gặp rồi, mà mình chắc vía mạnh, ma quỷ không trêu chọc được. Chúng tôi thôi bàn tán lao vào ăn cơm. Buổi chiều đến cũng rất nhanh, hoàng hôn ở đây khá đẹp, không hoang vu như về khuya, thằng Nam đã chuẩn bị đi tắm rồi, nó làm sao dám để tắm khuya nữa. Nó tắm xong đem luôn cái thau giặt đồ vào phòng để tối còn đi tè, đúng là con nhát hết chổ nói. Thằng Min cũng lo đi tắm sớm rồi, có lẻ nó cũng sợ ít nhiều từ khi nghe chuyện chị Tin kể. Bữa tối bắt đầu, hai thằng bạn thấy có vẻ lơ cơm, ăn ít hơn mọi hôm. Tôi chọc – Thôi nào, ăn cho no còn có sức khoẻ để thấy ma còn chạy kịp. Lát nó xuất hiện có mà đói run chân khỏi chạy nhá. – Mày ăn nhiều lát đi vệ sinh nhiều rồi cũng gặp ở đó mà hí hửng. – Thằng Nam càu nhàu. Tôi ăn nhiều hơn mọi khi, phải nói là no căng cả bụng. Ăn xong dọn cái đống chén rồi tôi lại bật máy tính lên online, chat facebook. Đến giữa khuy bỗng dưng cái bụng cứ ọt ẹp, chắc bị gió lạnh với lại ăn no quá nó hành rồi. 23h25, hai đứa kia chuẩn bị đi ngủ, còn tôi phải ra WC giải quyết cơn đau bụng thôi. Bây giờ trong đầu chỉ nghỉ đến việc cho cái bụng xổ ra hết mới khoẻ thôi. Tôi chạy thật nhanh ra căn nhà vệ sinh, bước lên bồn cầu. Tôi nhắm mắt xổ đợt đầu tiên, cảm giác cứ như trút được một gánh nặng to lớn vậy, thoái mái quá. Sau đó, tôi mới bình thản ngồi chờ xổ đến khi hết đau mới thôi, tôi mở mắt ra nhìn thẳng thì thấy được ô thông gió của căn nhà vệ sinh bỏ hoang, vẫn một màu tối thui. Gió lạnh xộc vào rít bên tai, trong đầu tự dưng nhớ lại chuyện thằng Nam kể rồi chuyện chị Tin kể. Tôi cảm thấy ớn lạnh quá, rồi tự trấn an mình “Trên đời này làm gì có ma, nếu có thì người đã chết có thể gặp nói chuyện với người thân rồi. Tôi nghĩ chắc ma cũng không muốn gặp tôi bộ dạng này đâu, bốc mùi quá mà”. Tiếng gió rít nghe càng lạ hơn, nghe như tiếng rên, tiếng rú lên của một người đang lạnh lắm thì phải. Tôi cố lãng tránh những âm thanh xung quanh bằng cách lấy điện thoại ra lướt web. Đang lướt tới tin bóng đá thì, cái gì đó rơi lất phất trên vai và đầu tôi, đưa tay hất chúng xuống đất. Tôi tiếp tục nhìn vào màn hình điên thoại….AAAAA…..một búi tóc xoã xuống màn hình điện thoại, tôi thót ngay ra phía cửa rồi nhìn lên. Không nhìn rõ mặt nhưng một cô gái tóc xoã treo ngược trên đó mặt chiếc áo sơ mi trắng viền đỏ mà hôm tôi chuyển trọ đến có thấy…..Tôi sợ quá đạp cửa chạy tót vô phòng, tôi lay hai thằng bạn đang ngủ say tỉnh dậy. Kéo bọn chúng lại chổ cửa sổ nhìn ra nhà WC. Cả ba đứa há mồm nhìn thấy cái bóng áo trắng lướt từ nhà vệ sinh bên này sang nhà vệ sinh bỏ hoang, nó bay vào lổ thông gió. Cả ba đứa trùm mền nhưng thức luôn tới sáng. Sáng hôm sau chúng tôi báo lại với ông chủ và dọn phòng luôn trong ngày. Ông chủ bảo cũng nghe mọi người kể lại nhưng chưa biết giải quyết như thế nào. Chúng tôi chẳng quan tâm nữa, ở được vài ngày mà đã mắc bệnh đau tim cả rồi. DinTup

truyện ma sinh viên thuê trọ