truyện lãng tử hồi đầu
Nội Dung Ebook. Bán đảo Ả Rập là đế quốc của Hồi giáo mà cũng là đế quốc của Dầu lửa vì Dầu lửa chi phối nó cũng như Hồi giáo, còn mạnh hơn Hồi giáo. Hồi giáo liên kết Ả Rập thì Dầu lửa chia rẽ Ả Rập. Vì vậy mà ba bốn chục năm nay ở bán đảo Ả Rập
Tổng hợp các bộ truyện tranh Ecchi hay, truyện tranh Ecchi mới nhất luôn được cập nhật tại Net Truyen Full những tràng cười và cả những câu truyện lãng mạn :3 Của chàng thám tử "tuy 2 mà 1"- Double :3 anh quyết định gây dựng mọi thứ lại từ đầu và khiến nó trở
Cô nhảy lên rung những chùm tử đinh hương lớn nhất để những giọt nước trong thơm ngát từ hoa rơi xuống mái tóc óng mượt của cô. Trong ánh lê minh, mái tóc màu sáng của cô loáng ướt như phủ trong sương bạc. Cầm bó hoa tươi thắm trong tay cô rời khuôn viên bước vào vườn cây ăn quả và nơi đây cô cũng thốt lên tiếng kêu đầy ngưỡng mộ .
Evay Vay Tiền. Sống đầy đất lông gà một đời, bên người thân nhân từng cái rời đi hắn. Mất hết can đảm Diệp Vân, từ mái nhà tung người nhảy lên. Diệp Vân phát hiện mình trùng sinh . Trở lại thê tử, nữ nhi còn chưa tự sát phía trước. Vì bù đắp thê nữ, Diệp Vân quyết định từ đây bỏ bài bạc, cố gắng sinh hoạt, vì mình Audi, là lão bà Địch Áo, nữ nhi Oglio phấn đấu cố gắng! Từ bán đậu hủ thúi kiếm lấy món tiền đầu tiên. Tiến quân võng hồng vòng, chế tạo cái này đến cái khác đỉnh lưu võng hồng. Tiến quân ngành giải trí, thủ hạ nghệ nhân chiếm lấy lưu lượng bảng danh sách trước mười, lực áp đứng đứng Khôn Khôn! Đầu tư chiếm lang, chạy trốn Địa Cầu, hào lấy mấy ức. Tiến quân giới phim ảnh, tự tay chỉ đạo phái ra một bộ lại một bước khoa huyễn mảng lớn, trúng thưởng vô số! Đầu tư hóa thành khoa học kỹ thuật, để Hoa Hạ Chip kỹ thuật thu được thành công to lớn. ...... Một bước một cái dấu chân, Diệp Vân dần dần trở thành Hoa Hạ nhân vật nổi tiếng. Từ một cái dân cờ bạc, trưởng thành lên thành toàn thế giới chạm tay có thể bỏng siêu cấp tài phiệt đại lão. “Ta nói ngươi đi, ngươi không được cũng được!Ta nói không được, ngươi được cũng không được!” Khuyên người đánh bạc, thiên lôi đánh xuống!
Cậu Phúc làng ta sinh ra đã được thầy mẹ yêu thương, lớn lên ra đường có lắm bướm hoa vương vấn. Tính tình cậu cởi mở, dễ gần, không hách dịch với tá điền và nông dân trong làng, nói chung cũng là một cậu công tử giàu sang hiếm hoi được nhà nông quý trọng. Được vây quanh bởi cảm tình nồng hậu, dĩ nhiên bất chợt mọc lên một cây nấm nâu giữa bầy hoa khoe sắc, cậu làm sao mà chẳng gai lòng. Đêm hôm đó, cậu chống tay lên đầu suy nghĩ, nghĩ mãi nghĩ mãi mà cũng chẳng ra được vì cớ sự gì mình đeo mang tội, cuối cùng cũng nén không được tò mò mà mò đến phòng mợ Phúc. Cánh cửa mở ra, ánh nến vàng vọt hắt lên gương mặt xinh đẹp của người đàn bà một nụ cười mừng rỡ. Mợ Phúc đon đả mời cậu vào, sau đó vội vội vàng vàng đẩy cậu lên giường, thổi tắt nến rồi lao lên ôm cậu, đến váy áo cũng không buồn cởi mà đã nhảy bổ vào, hành động hệt mấy mụ hàng cá hoài xuân giữa chợ. Từ đầu đến cuối, trong đầu lại toàn là chửi rủa. Có lẽ là do ảnh hưởng của cơn mưa đêm bên ngoài, hoặc vì hơi ấm của thịt da nõn nà đem lại, cậu cũng không cảm thấy ý nghĩ của mợ chói tai như lúc sáng. Cậu thậm chí còn thấy mợ thật tài, thật quái, căm ghét cậu đến vậy mà ngoài mặt vẫn diễn tròn vai mụ vợ si chồng đến là nhuần nhuyễn! Sao lại có ả đàn bà kỳ quặc đến vậy? Thời khắc cậu làm chuyện vợ chồng với mợ, câu trả lời mới lộ ra một cách bất ngờ. Mợ chê cậu bẩn! Cái con lợn dơ bẩn này! Còn không làm nhanh lên! Tởm quá đi mất...! Ngoài miệng thì rên rỉ hối thúc cậu liên hồi. Bấy lâu cậu cứ ngỡ có hành động gấp gáp là do mợ trời sinh dâm đãng, chuyện chăn chối không được thẹn thùng và tình thú như phụ nữ bình thường. Bây giờ mới vỡ ra cái lẽ làm cậu quá ư ê mặt. Cậu mà tiếp tục làm nữa mới thật sự là con lợn! Đẩy mợ ra, cậu phóng một nước về phòng, tức đến nỗi đến hài cũng quên mang, Nhưng quần thì không quên nha loáng thoáng bên tai còn nghe mợ thầm cảm tạ ông giời vì lần này con ông ấy xong việc nhanh quá. Khốn! Khốn quá đi mất! Đêm đó, cậu cũng không còn lòng dạ nào tìm vui với ai được nữa, cứ nằm mãi trên giường nghĩ đến mợ, lòng thề với lòng sẽ mặc kệ mụ đàn bà dở hơi đó từ nay đến cuối đời! Cơ mà, xem ra, cuối cuộc đời của cậu Phúc đúng là đến mau, sáng hôm sau đã đến. Cậu theo dõi vợ cả của mình. Cậu không muốn đâu. Nhưng cậu không có cách nào kiểm soát bản thân. Ai bảo đầu cậu lúc nào cũng bị cái sự không cam khống chế chứ! Cậu không dám xưng là bậc tình thánh, song chí ít ở làng cũng là đấng tài tử phong lưu, có đâu lại bị một mụ đàn bà căm ghét vì cái lý do... trần tục đến thế? Cậu bẩn? Bẩn chỗ nào? Mà kể cũng lạ, mới sáng sớm mà mợ đã trát phấn thoa son, đoạn dắt ba, bốn con hầu đến phòng mợ tư, xem chừng là gây chuyện. Cậu cũng theo đằng sau nhưng chỉ đứng ngoài cửa sổ nhìn xuyên qua tấm liếp.
Sau cái đợt suýt chìm ấy, cậu Phúc ốm liền ba hôm không tỉnh, thầy lang xem xong cũng chỉ lắc đầu. Cả nhà ông bá đâu đâu cũng nghe tiếng đàn bà khóc lóc. Ầm ĩ có, tỉ tê có, vật vã chán chê lại càng nhiều. Người ta đồn cái âm điệu này phiền nhiễu đến cả đầu trâu mặt ngựa, thế nên cậu mới thoi thóp mãi mà chẳng chịu đi. Đến ngày thứ tư, cậu Phúc lồm cồm bò dậy. Thế mới thấy, đến đầu trâu mặt ngựa cũng phải chào thua cái lũ đàn bà nhà bá Lý. Căn phòng trong phút chốc bỗng nhốn nháo hẳn lên khi người bệnh hấp hối bật dậy, ấy vậy mà cậu Phúc chỉ nghe ra có ả đàn bà đang ngâm đang hát. Là lá lá là la, la là la la la là... Cậu chớp mắt nhìn một lượt những gương mặt vây quanh mình, Thị Hồng, Thị Lan, Thị Mai, Thị Cúc, Thị Xoan, Thị Huệ, Thị Nụ, Thị Sen... Cả vườn hoa của cậu đều có đủ, ai nấy mắt đỏ mặt sưng, nào có kẻ trông như đang hát...? Lắc đầu một cái, tiếng hát mông lung liền ngưng bặt. Âm thanh ồn ào lập tức ùa về. "Cậu, cậu ơi, cậu đã tỉnh rồi! Cậu làm em lo chết mất...!" Cũng may là cậu không chết, cậu chết rồi còn ai hát mình nghe...? "Em cứ tưởng cậu bỏ chúng em rồi chứ. Hu hu..." Mặt cậu có vẻ ngờ nghệch. Thôi chết rồi, có phải cậu quên mình rồi hay không? "Cậu mà có mệnh hệ gì, em cũng nguyện cắn lưỡi chết theo bầu bạn..." Cắn lưỡi... ừm... cũng lâu rồi mình đã không cùng cậu... có lẽ tối nay... "Im lặng!" cậu Phúc đột nhiên quát, đoạn ngước mặt lên nhìn chăm chăm từng gương mặt đương dõi mắt về mình đầy mỏi mòn mong đợi. Sao lại quát to thê? Chết thật, lẽ nào... cậu Phúc ngâm nước lâu nên quên mình thật? Vẻ mặt gì thế này? Hay cậu muốn xơi nước nhỉ? Trông gắt gỏng thế này, hẳn là tối nay không có sức cùng mình rồi... Cậu Phúc lấy ngón tay út ngoáy vào tai mình, rồi lại xoay xoay vỗ vỗ đủ chiều đủ kiểu. Rõ ràng là ả nào ả nấy đều câm hết, thế mà cậu vẫn nghe giọng chúng nó oang oang bên tai mới tài ấy chứ! Xem ra, cậu là con nhà giời thật rồi. Chết đi sống lại còn nghe được ý nghĩ người ta! Thế là đám vợ lẽ chỉ biết tròn mắt nhìn ông chồng mình cười lên ha hả, đứa thì nghĩ chắc cậu điên rồi, người lại chắc mẩm đấy là dư âm của người trở về từ cõi chết. Cậu Phúc nghe thấy hết! Càng nghe lại càng thích, càng nghe lại càng vỗ đùi cười to. Cậu khoái! Khoái cái chuyện này lắm cơ! Cả cái nước Đại Việt nà có ai được khả năng thiên phú như cậu? Bây giờ thì cậu còn cách ông thần bà chúa cũng có còn bao xa đâu nhở?
truyện lãng tử hồi đầu