trò chơi nguy hiểm đam mỹ

NEW setup trò đùa Đua xe Ô Tô, Xe sản phẩm công nghệ Tốc Độ cao hơn Pc, cài đặt Game Đua xe Ô Tô, Xe đồ vật Tốc Độ cao trên Pc. NEW setup Game Đua xe cộ Ô Tô, Xe thiết bị Tốc Độ cao hơn nữa Pc, thiết lập Game Đua xe pháo Ô Tô, Xe đồ gia dụng dụng Tốc Độ cao hơn Pc Trò nghịch mạo hiểm giữ thăng bằng trên không Để tiến hành trò chơi này, người chơi sẽ yêu cầu đu mình trên một sợi dây chùng tất cả chiều rộng 5cm với lắc lư liên tục. Điểm tựa duy nhất cho bạn đó là một gai dây bảo hiểm mảnh mai. Vụ việc xảy ra vào ngày 13/10 ở Hàm Đam, tỉnh Hà Bắc (Trung Quốc). thợ đào giếng phải đối mặt vô vàn nguy hiểm khi ở dưới độ sâu vài chục mét trong lòng đất. Mạo hiểm chơi dù lượn cùng chó cưng. 20:15 8/10/2022 20:15 8/10/2022 Đời sống 18 29.7K. Evay Vay Tiền. Ánh mặt trời trở nên ấm áp hơn sau buổi trưa, như hy vọng xuyên thấu qua từng tầng mây, đem ánh sáng trải khắp vạn vật. Trong phòng bệnh, ánh sáng rực rỡ đều tập trung toàn bộ trên người Mạch Khê. Khi tia sáng xinh đẹp chiếu vào mi mắt cô, đôi mắt ngọc khẽ nhíu lại rồi chậm rãi mở ra. Khi nhìn thấy hoa tươi bên cạnh sườn mặt người thanh niên ôn nhuận, đôi môi anh đào xinh đẹp hơi hơi gợn lên một độ cong nhàn nhạt, như viên trân châu quý giá, lóe ra một chút ánh sáng mờ ảo. “Anh Thiên Luật…” Giọng nói Mạch Khê khi cất lên có chút mất sức, nhưng tinh thần lại hoàn hảo. Chỉ là ở cổ tay vẫn còn quấn băng gạc như tuyết trắng, không khó để nhìn ra hành động cô đã làm. Nhìn Nhiếp Thiên Luật cắm xong hoa tươi vào bình hoa xong, cô mới nhẹ nhàng nói, “Tặng em forget me not, là sợ em sau khi tỉnh lại quên mất anh sao?” Nhiếp Thiên Luật cười nhẹ, đôi mắt vẫn ôn nhuận như sắc mặt vốn có của anh, dịu hòa như một chiếc lá buông mình xuống mặt nước lững lờ trôi. Anh ngồi bên giường Mạch Khê, “Nha đầu ngốc, anh biết cho dù như thế nào thì, em đều sẽ không quên anh.” Mạch Khê cười gật gật đầu, sống mũi đột nhiên cay xè. Ngay sau đó, hốc mắt chợt hồng lên…“Tiểu Mạch Khê…” Nhiếp Thiên Luật thấy nước mắt của cô, tay chân lập tức bối rối. Có trời mới biết, anh không muốn thấy cô khóc biết bao. Vội vàng nâng tay vỗ vỗ nhẹ nhàng đầu cô trấn an, anh nói, “Được rồi được rồi, nói như thế nào liền khóc ngay vậy? Chẳng lẽ em không muốn nhìn thấy anh sao?"“Muốn, đương nhiên muốn…” Giọng nói Mạch Khê chợt trở nên cứng rắn hơn một chút. Sau đó, cô ngồi dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi chôn vào thật sâu trong lồng ngực người thanh niên kia. Thực sự không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng cô khóc lóc, nhưng là, nước mắt vẫn cứ chảy xuống. Nhiếp Thiên Luật cảm thấy lồng ngực mình chợt trở nên nóng rát. Anh biết đó là nước mắt của cô, nhưng chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về lưng cô. Để cô khóc thoải mái một lúc cũng tốt. Nhiếp Thiên Luật anh làm sao có thể không biết nước mắt của cô đã đè nén cùng sự bất lực này bao lâu.“Anh Thiên Luật, anh sẽ trách em chứ?” Giọng nói nghẹn ngào của Mạch Khê không lớn, chỉ là nước mắt lặng lẽ còn đọng lại, âm giọng khàn khàn càng khiến anh đau lòng. “Đúng vậy, nha đầu ngốc này…” Anh vỗ nhẹ cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, than nhẹ một tiếng rồi lau nước mắt giàn giụa trên đó. Ánh mắt dịu dàng dường như xuyên qua cơ thể mà xoa dịu linh hồn cô. Anh nhẹ nhàng nói nhỏ, “Anh đang trách em, trách em vì sao không quý trọng bản thân mình như vậy.” Nói xong, anh nâng cổ tay cô lên, phía dưới băng gạc chính là miệng vết thương. Một cô gái nhỏ có bao nhiêu dũng khí để có thể cầm dao cắt cổ tay? Trừ khi, thật sự đã không còn lưu luyến trần thế này nữa. “Phải biết rằng, người quan tâm em còn rất nhiều, Tiểu Mạch Khê ạ. Em làm vậy, rất ích kỷ.”Nước mắt Mạch Khê lại một lần nữa chảy xuống gò má, thấm ướt đôi môi tái nhợt, lại run run mà nhỏ xuống…“Kỳ thực…lúc ấy cũng không còn đau khổ gì nữa…chỉ là em nghĩ…đây là cách giải thoát tốt nhất.” Giọng nói của cô rất mỏng manh. Nếu có điều gì phải luyến tiếc, cũng chỉ có người thanh niên trước mặt này, và còn có…bác Hàn Á. Lôi Dận không hề nuốt lời, bác Hàn Á vẫn tiếp tục ở trong tòa thành. Chỉ là, khi nhìn thấy cô rốt cuộc cũng tỉnh lại, Hàn Á kích động chảy ra nước mắt. Mạch Khê cảm thấy tủi thân uất ức vô cùng. Thì ra, trên đời này còn có người quan tâm cô đến như vậy. “Tiểu Mạch Khê!” Đuôi lông mày Nhiếp Thiên Luật hiện lên sự tức giận, lại có vội vàng, anh xoay thân mình cô lại. Như thế nào anh cũng không thể nhẫn tâm quát lớn cô nửa câu, “Sau này anh không cho phép em lại làm chuyện điên rồ, có nghe hay không?” Mạch Khê lẳng lặng nhìn anh, đáy mắt là thật nặng những giọt nước mặn chát. Thật lâu sau đó, cô hơi hơi cụp mắt xuống, nước mắt không chịu được sức nặng phải chảy ra từng giọt từng giọt. Cô vươn cánh tay mảnh dẻ ôm lấy thắt lưng mạnh mẽ của Nhiếp Thiên Luật, giọng nói mơ hồ...“Anh Thiên Luật, nếu hết thảy đều trở nên đơn giản thì thật tốt…Nếu em là bạn gái của anh, anh là bạn trai của em, thì cũng thật tốt biết bao…”Chỉ có Nhiếp Thiên Luật mới có thể khiến cô không kiêng nể gì mà bộc lộ tình cảm của mình. Hoặc vui hoặc buồn, hoặc hy vọng hoặc tuyệt vọng. Tim Nhiếp Thiên Luật chợt co rút lại. Anh làm sao có thể không rõ từ đơn giản’ của Mạch Khê mang ý nghĩa gì? Có lẽ, trong lòng cô gái nhỏ vẫn luôn hoang mang, cho nên mới lọt sâu vào lưới mê muội, mới có thể khao khát một bờ vai thân thiết để dựa vào…“Được…vậy em làm bạn gái của anh. Chỉ cần em thích, cái gì cũng có thể.” Anh ôm cái đầu nhỏ của cô vào lòng, giọng nói là sự thật lòng, không thể nghe ra một ý vui đùa nào. Anh đau lòng cho Mạch Khê, chỉ cần cô giữ được tâm này, cái gì anh cũng làm. Cô gái nhỏ này, khi lần đầu tiên anh nhìn thấy đã có cảm tình như đã quen biết từ rất lâu. Quật cường như cô, thiện lương như cô, mà anh tình nguyện trở thành một người bạn cô tín nhiệm, một người anh trai. Chỉ cần cô có thể tươi cười như trước, cái gì cũng có thể. Nghe xong những lời này, Mạch Khê nở nụ cười, là sự vui mừng thoáng qua, hoặc như một cảm xúc thỏa mãn, đáy mắt cũng là nỗi đau ngạt thở…“Anh Thiên Luật, anh cũng muốn hạnh phúc nha…” Cô nâng bàn tay nhỏ bé lên, ngón tay tinh tế, trong nước mắt miêu tả hình dạng trái tim anh. “Nếu ở trong lòng anh thực sự có một người, nhất định không thể để cô ấy khổ sở. Tình yêu, hẳn là ngọt ngào lắm?”“Nha đầu ngốc, là ngọt…” Nhiếp Thiên Luật càng ôm chặt cô hơn. Cô gái thông minh nhạy cảm đầy quan tâm này, sự nhớ nhung cùng quyến luyến trong đáy mắt anh hồ như không thể che giấu được cô. Cô lại thông minh muốn giúp anh che giấu nỗi đau sâu nhất tận tâm khảm. “Nhưng là, anh xem đó, anh sẽ đau khổ như em rồi nha.” Mạch Khê cười khẽ, cùng lúc đó, nước mắt mặn đắng trên môi cô thấm ướt cằm nhỏ. “Nếu, chúng ta đều đơn giản như vậy, thì tốt biết bao nhiêu hả anh…Anh Thiên Luật, yêu một người vất vả đến như vậy sao?” Nhiếp Thiên Luật hơi hơi kéo Mạch Khê ra, ngưng mắt nhìn cô. Tuy rằng đau lòng nước mắt của cô, nhưng anh lại càng thêm khiếp sợ tâm tình hiện tại của cô gái nhỏ này. Ánh mắt anh suy xét đánh giá một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói. “Yêu một người không vất vả, mấu chốt là em yêu người nào. Nếu như em ngốc nghếch mà yêu một người bình thường, có lẽ em sẽ không phải cảm thấy thống khổ, nhưng là..."“Nhưng là cái gì?” Vẻ mặt Mạch Khê nhìn qua thật quá cô đơn, ngay cả nước mắt trong hốc mắt cũng bất lực đến như vậy…Nhiếp Thiên Luật nâng bàn tay rộng lớn của mình lên, vén những sợi tóc xõa tung trước ngực cô ra sau tai, thì thầm nói nhỏ...“Nhưng nếu đối phương là Lôi Dận…Như vậy, con đường tình yêu sẽ vất vả một chút.”Một giọt nước trong mắt Mạch Khê không kiềm giữ được chảy xuống. Sự bi thương trong đôi mắt đột nhiên hiện lên một tia bối rối. Cô nhìn đôi mắt ôn nhuận của Nhiếp Thiên Luật, “Em…em không có yêu hắn ta. Người hắn yêu là…mẹ của em.” Một câu nói đã đem tâm tư của cô phơi bày không bỏ sót điều gì. Nhiếp Thiên Luật thở dài, hết thảy như anh đã đoán. Trong lòng cô gái nhỏ này, không phải là điều gì khác, mà là tâm tư khó có thể nắm lấy của Lôi Dận cùng chuyện quá khứ của thời niên thiếu ấy. “Tiểu Mạch Khê, em có thể hay không…” Anh chần chờ một lúc lâu, cuối cùng mới chắc chắn mà nhìn cô, “Dùng hết dũng khí yêu một lần?”Mạch Khê chợt giật mình bàng hoàng, đôi mắt đẹp vì khiếp sợ mà trừng lớn. Cô nhìn Nhiếp Thiên Luật một lúc lâu, hô hấp dần dần tăng lên. Rồi đột nhiên cô che kín tai mình lại, cảm xúc trở nên kích động...“Không…em…em không muốn yêu người đàn ông này! Không muốn..."“Được được được, không muốn…” Nhiếp Thiên Luật hoàn toàn lo sợ trước dáng vẻ kích động của cô, vội vàng ôm chặt cô vào lòng an ủi. Trong lòng, nỗi bất an ngày càng lớn lên…Chẳng lẽ…thật sự rời đi mới là giải thoát?Ngoài cửa sổ, ánh dương rực rỡ lại bị đám mây đen cuồn cuộn chậm rãi che khuất. Bầu trời dần dần trở nên u tối hơn. Gió mạnh thổi qua, báo hiệu một cơn mưa tầm tã sắp tới. Lôi Dận tự mình làm thủ tục xuất viện cho Mạch Khê. Khi hắn vừa bước khỏi văn phòng của trưởng khoa, Phí Dạ bước nhanh tới...“Lôi tiên sinh, người của cảnh cục đều bao vây bệnh viện!” Cái chết của cảnh sát trưởng Henry dù sao cũng phải giải quyết, nhưng từ sau khi Mạch Khê xảy ra chuyện, Lôi Dận không hề quan tâm đến công việc của công ty cùng tổ chức. Một vài hội nghị quan trọng cũng kéo dài thời gian. Sau khi Mạch Khê tỉnh lại, hắn dùng toàn bộ thời gian trông nom bên cạnh cô, dáng vẻ không hề để ý tới bất cứ chuyện nào bên ngoài. Đối với điều này, cho dù cảnh cục có nhân nhượng ba phần cũng không thể dễ dàng tha thứ. Lôi Dận giết người lung tung xong, một chút thái độ đều không có. Đây chính là thái độ công khai khiêu khích trong mắt sở cảnh sát. Mà lần này, hiển nhiên là được sự cho phép của Thống đốc bang. Mặt Lôi Dận không một chút thay đổi đi đến trước cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống khung cảnh bên ngoài, ánh mắt bình tĩnh như hồ nước…Cảnh tượng dưới lầu thật hoành tráng. Là một hàng dài xe cảnh sát nối đuôi nhau, trang bị vũ trang hạng nặng. Xem ra, thực sự đã coi bệnh viện này là hang ổ của độc xà mãnh hổ. “Bọn chúng không có quấy rầy đến Khê nhi chứ?” Đối với cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt của Lôi Dận không có sự thay đổi nào quá lớn. Từ sau khi Mạch Khê tỉnh lại, điều duy nhất thay đổi ở Lôi Dận, chính là hắn càng thêm ít nói. Nhiều thời gian trầm mặc hơn trước, có đôi khi chỉ ở bên ngoài phòng bệnh yên lặng nhìn Mạch Khê. Chỉ lẳng lặng mà nhìn cô chăm chú. “Không có. Thiên Luật vẫn ở trong phòng bệnh, vệ sĩ vẫn canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài.” Phí Dạ lập tức trả lời. “Chuyện này, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiết lộ cho Khê nhi biết. Đương nhiên, bọn chúng cũng không dám công nhiên bao vây Bạc Tuyết bảo. Hôm nay tôi muốn đón cô ấy xuất viện.” Lôi Dận hiển nhiên hiểu rõ vì sao sở cảnh sát lại làm như vậy hôm nay. Phí Dạ hơi hơi sửng sốt, “Lôi tiên sinh, ngài muốn đưa tiểu thư Mạch Khê về đâu?” “Trở về thành bảo.” “A? Vâng, Lôi tiên sinh.” Phí Dạ vội vàng phản ứng lại. Giờ khắc này, hắn thực sự không hiểu ý của Lôi tiên sinh, cũng không biết người đàn ông này sẽ tiếp tục xử lý như thế nào về mối quan hệ giữa bản thân mình và tiểu thư Mạch Khê. Chỉ là, vết máu trên chiếc đàn dương cầm kia, vẫn còn quanh quẩn trong đầu hắn. Nhiều năm như vậy, hắn đi theo Lôi tiên sinh, cùng với người đàn ông này vào Nam ra Bắc giết qua không ít người, cũng sử dụng không ít thủ đoạn, lại chưa bao giờ có cảm giác kinh tâm động phách như vậy. Con đường kế tiếp, phải đi như thế nào?———————————“Khê nhi, uống thuốc này đi. Nào.” Trong phòng bệnh, Lôi Dận ngồi ở bên cạnh, đổ thuốc vào trong lòng bàn tay, tự mình cho cô uống thuốc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê vẫn luôn bình tĩnh. Cho dù khi đối diện với Lôi Dận vẫn là nỗi cô đơn không gì hiểu được, nhưng vẫn nghe lời uống thuốc vào. Sau đó, một viên kẹo được cho vào cái miệng nhỏ của cô. Mạch Khê kinh ngạc ngẩng đầu, lại bắt gặp đôi mắt xanh lục thâm trầm của Lôi Dận. Khuôn mặt luôn luôn bình tĩnh kia lộ ra đường nét và góc cạnh lạnh lùng. Khuôn mặt anh tuấn đến mức khiến người ta mê muội. Hàng mi dày, mũi cao và thẳng, đôi môi mỏng. Mỗi một đường nét đều phô ra sự cao quý tuấn nhã. Nhìn kỹ một chút, trong đó còn có sự phiền muộn nhàn nhạt cùng ôn tồn…Đây là Lôi Dận mà cô quen biết sao? Trong ấn tượng của cô, người cao cao tại thượng như hắn chưa bao giờ có sự ôn tồn như vậy.“Em luôn luôn sợ đắng. Nghe ông chủ kia nói, đường để làm kẹo này là chiết xuất từ thực vật, khi ăn vị ngọt thanh và thơm hơn.” Lôi Dận nhẹ nhàng giải thích cho cô. Trong mắt Mạch Khê ánh lên sự nghi hoặc. Đôi mắt như một dòng suối trong núi sâu kia trong một cái chớp mắt hiện lên một nỗi đau lẫn vào đó. Mạch Khê đột nhiên không thể nhìn thẳng vào đôi mắt trước mặt mình, vội vàng cụp mắt xuống. Sự hốt hoảng theo đó được che giấu. Viên kẹo trong miệng thực sự giống như hoa vậy, sự thơm ngọt chậm rãi tan ra, lan tỏa say lòng người. Cô nhìn giấy gói kẹo được để ở một bên theo bản năng, đôi mày liễu cong cong hơi hơi nhíu lại. “Nghe ông chủ nói? Đây chính là tiệm kẹo kia sao?” Nhãn hiệu trên giấy gói kẹo này cô còn nhớ rõ. Đó là tiệm kẹo nho nhỏ xinh đẹp như nhà kẹo trong cổ tích. Vụ tai nạn xe cộ kia khiến cô không còn cơ hội nào để nhìn đôi kẹo hoạt họa làm bằng kẹo kia nữa. “Đúng là tiệm kẹo kia. Ông chủ cửa hàng còn nhớ rất rõ em, nha đầu liều lĩnh này.” Lôi Dận nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi cúi xuống của cô, giọng nói đầy dịu dàng. Mạch Khê cúi đầu nên chỉ có thể nghe được giọng nói trầm thấp của hắn, không thể nhìn thấy sự đau đớn nghẹt thở ngưng tụ trong đôi mắt xanh lục của người đàn ông kia. Cô dừng tầm mắt mình trên những ngón tay mảnh khảnh. Giờ khắc này, cô thế nhưng không biết nên đối mặt với người đàn ông này như thế nào. Từ sau khi tỉnh lại, hắn không hề tức giận với hành động tự sát của cô. Chỉ đơn giản dịu dàng ôn hòa nói chuyện với cô như vậy. Cô chỉ nhìn thấy một Lôi Dận khát máu mười phần, khí phách mười phần, chưa bao giờ nhìn thấy Lôi Dận hắn cúi người xuống, giọng nói dịu nhẹ như thế này. Không biết vì sao, giọng nói của hắn càng dịu dàng, cô càng có thể nghe ra trong đó có một sự ly biệt nhàn nhạt không nắm bắt được…Hành lang có những tiếng bước chân vội vã. Mạch Khê hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn. Ngay sau đó, cổ tay bị thương được Lôi Dận nâng lên. Độ ấm trong lòng bàn tay hắn truyền qua lớp băng gạc chạm vào da thịt, kéo hồi lực chú ý của cô một lần nữa...“Khê nhi, đồng ý với tôi, về sau, cho dù có như thế nào cũng không được làm chuyện điên rồ, được không?” Ngón tay Lôi Dận cẩn trọng khẽ vuốt ve phía trên lớp băng gạc. Trong đáy mắt hắn là sự đau đớn người ngoài không thể nhìn tới được. “Vĩnh viễn không được tra tấn bản thân như vậy nữa.”Trong lòng Mạch Khê không biết vì sao đột nhiên đổ vỡ, hốc mắt dâng lên sự chua xót buồn thương…Ngay sau đó, toàn bộ cơ thể cô được Lôi Dận ôm vào lòng. Bàn tay rộng lớn của hắn phủ lấy cái đầu nhỏ của cô, để sườn mặt anh tuấn chôn sâu vào trong hơi thở của cô gái nhỏ. Trong hô hấp, có hơi thở của hắn, cũng có mùi hương dịu nhẹ của cô. Thân mình Mạch Khê hơi hơi cứng lại rồi thôi. Cô tùy ý để hắn ôm vào. Sự dịu dàng chưa từng có thổi quét qua lòng cô. Mạch Khê cứ như vậy ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn. Khác với khi ôm anh Thiên Luật, tim cô giờ khắc này là đau đớn. Mà hắn càng như vậy, tim cô càng đau hơn. Tuy rằng Mạch Khê không biết vì sao người đàn ông này đột nhiên lại khác thường như vậy, nhưng hắn…lại khiến cô đau lòng biết bao. ——————————Bầu trời tối dần, có một hương vị như sắp mưa. Nơi cánh cổng lớn của bệnh viện, sự căng thẳng trong bầu không khí luôn luôn toát ra nơi đậu xe của cảnh sát, giống như một con thú bất an. Khuôn mặt nhóm cảnh sát cũng đầy khẩn trương. Sau khi nhìn thấy vài y tá bước ra, ánh mắt họ sáng lên một chút. Sau đó là hơn mười vệ sĩ phục trang đen. Giờ khắc này, không khí gấp rút đột ngột tăng vọt. Tất cả đều âm thầm rút súng ra. Hơn mười vệ sĩ không hề có biểu tình nào. Bởi vì có chỉ thị của Lôi tiên sinh, bọn họ sẽ giả vờ làm như không thấy hành động của lũ cớm này, cho dù thấy chúng lôi súng ra thì cũng phải cố gắng mà nhịn xuống. Mệnh lệnh của Lôi tiên sinh rất đơn giản, chính là không muốn để bất cứ chuyện gì quấy nhiễu tới tiểu thư Mạch Khê. Cảnh sát xuất hiện trong bệnh viện thì bình thường thôi, cho dù có hoài nghi, cũng có thể giải thích điều này không hề liên quan tới vệ sĩ bọn họ. Đám người chậm rãi mở đường. Lôi Dận ôm Mạch Khê, bước chân ổn trọng đi ở cuối cùng, Phí Dạ theo sát bên người, ánh mắt đầy cảnh giác xem xét hết thảy bốn phía. Chiếc xe sang trọng công nhiên dừng ngay trước cổng lớn của bệnh viện. Thậm chí ngăn cả xe cảnh sát trước mặt. Vài vệ sĩ đã tới trước, canh giữ chung quanh cửa xe. Đoạn đường từ phòng bệnh đến cổng bệnh viện đều đứng đầy cảnh sát cùng vệ sĩ của Lôi Dận, vẻ mặt hai bên giằng co. Mà Lôi Dận lại hoàn toàn bình thản thong dong ôm Mạch Khê, từng bước một hướng tới xe đậu sẵn. Một cảnh tượng như vậy, thật hoành tráng quá sức tưởng tượng! Trong không khí có mùi ngai ngái rất nhẹ. Màu mây u ám che khuất ánh sáng mặt trời. Một trận gió thổi qua, Mạch Khê vô thức rùng mình một cái, theo bản năng nhìn chung quanh. Những ánh đèn chớp nháy liên tục khiến cô phải nheo nheo mắt lại để nhìn, tựa hồ như cảm giác được sự bất an nào đó…“Những cảnh sát đó là…” Nhịn không được phải hỏi, ánh mắt cô dừng trên người đàn ông đang bế mình. Theo góc độ này chỉ có thể nhìn thấy phần cằm cương nghị của hắn cùng những đường nét anh tuấn trên gương mặt. Hắn dường như vẫn giống như trước, vẫn như không thấy mọi thứ chung quanh mà bình thản sải bước tới phía trước. Nhưng là, cô vẫn có thể cảm giác được có chuyện gì đó không thích hợp ở đây. Giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng để lửng khiến Lôi Dận cúi đầu xuống nhìn cô chăm chú. Đôi mắt màu xanh lục thâm trầm chậm rãi ngưng tụ trở thành đại dương mênh mông, nhìn thẳng vào đáy mắt đương có điều nghi hoặc của cô, thấp giọng nói, “Một thời gian trước, có một kẻ giết người đột nhiên xông vào bệnh viện, tàn sát rất nhiều bệnh nhân. Trước mắt, y vẫn còn ẩn nấp trong bệnh viện. Cảnh sát được phái tới điều tra và canh giữ tại đây, đối với mỗi một người xuất viện đều phải kiểm tra cẩn thận.”Nghe những lời nói này, đôi mắt to ngập nước của Mạch Khê chợt toát ra sự chất vất, ngay cả đôi mày xinh đẹp cũng hơi nhíu lại, cô chần chờ hỏi tiếp, “Bọn họ…ngay cả ông cũng muốn kiểm tra?” Lý do thoái thác này của hắn nghe sao cũng có chút gượng ép, thậm chí còn mang theo sự hoang đường trong đó. Nhưng là người luôn luôn nghiêm túc như hắn, hình như không biết vui đùa là gì. Lôi Dận nhìn thoáng qua hàng mày nhíu lại của cô, đôi môi mỏng cương nghị hơi hơi nhếch lên. “Đương nhiên, bọn họ thuộc ngành tư pháp. Tôi là công dân, đương nhiên phải phối hợp.” Mạch Khê vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Mắt chợt nhìn thấy cảnh sát dè dặt cẩn trọng đặt tay lên súng, đôi mắt hơi hơi chấn động một chút. Nhưng không đợi cô mở miệng, Phí Dạ lại mở miệng nói...“Tiểu thư Mạch Khê không nên lo lắng. Những cảnh sát đó cũng chỉ làm việc theo nếp mà thôi. Bọn họ sở dĩ rút súng ra để bảo đảm an toàn của tiểu thư Mạch Khê. Bởi vì cảnh sát nhận được tin, hôm nay tên sát nhân kia có thể xuất hiện ở đây.” Sau một phen giải thích như thế, Mạch Khê mới bừng tỉnh đại ngộ’, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hơi lo lắng khôi phục vẻ bình tĩnh lạnh nhạt vốn có, không thèm nhắc lại nữa, lẳng lặng để Lôi Dận tùy ý ôm chặt lên xe. Lôi Dận liếc mắt nhìn Phí Dạ một cái. Cái liếc mắt này ý vị thâm trường’ ý tứ sâu xa vô cùng. Hắn cho tới bây giờ cũng không biết thuộc hạ của mình thế nhưng có thể từ lời nói dối nói thành y hệt như thật. Khi cửa xe sắp đóng, trong một thoáng rất ngắn, Lôi Dận đè thấp giọng xuống, mệnh lệnh “Tận lực kéo dài thời gian một chút, tôi tự nhiên sẽ cho bọn họ một sự công bằng!”“Lôi tiên sinh yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt bên này.” Phí Dạ nhận lệnh. Xe chạy ra khỏi bệnh viện. Phía sau, vẫn là mùi mưa khét nồng… ———————————Bạc Tuyết bảo, vẫn là khung cảnh tuyết trắng xinh đẹp như trước, được bao phủ trong màn mưa bụi, xinh đẹp trong không gian mờ ảo mông giọt mưa rơi xuống, lộp độp va vào cửa sổ sát đất. Dần dần, phong cảnh ngoài cửa sổ đều ướt đẫm nước lạnh. Phía trước cửa sổ, Mạch Khê ngồi trên xe lăn, lẳng lặng nhìn chăm chú vào thế giới bên ngoài lớp thủy tinh. Trong phòng khách rộng lớn sang trọng như trong hoàng cung yên tĩnh không một tiếng động. Trên bầu trời âm u, một tia sáng cũng không có. Bên trong tòa thành là ánh đèn tường dịu hòa. Cửa sổ sát đất cao lớn vài chục mét được nước mưa cọ rửa, từng dòng nước chảy dọc theo lớp kính dày. Giờ khắc này, bóng dáng của Mạch Khê càng thêm bé bỏng, dường như lúc nào cũng có thể bị màn mưa này nuốt lấy…Trên cầu thang, ánh đèn tường chiếu lên thân hình cao lớn ưng nhã của Lôi Dận. Thấy cảnh tượng trước mắt, bước chân hắn ngừng lại, hắn lẳng lặng nhìn chăm chú bóng dáng bé nhỏ nơi xa kia, sau đó, mới chậm rãi xuống lầu. Một chiếc áo khoác dài choàng lên vai của Mạch Khê. Mùi xạ hương dịu nhẹ quen thuộc vây lấy. Ánh mắt đương nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ của Mạch Khê hơi hơi chấn động một chút, nhưng cô không có quay đầu lại, đôi mắt vẫn giữ sự bình tĩnh lạnh nhạt. Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u. Đáng lẽ giờ khắc này hẳn là cảnh mặt trời lặn, nhưng màn mưa đã thay thế nó. Trên lớp thủy tinh phản chiếu bóng dáng cao lớn của người đàn ông. Chỉ riêng thân hình chuẩn xác hoàn mỹ của hắn đã đủ để phụ nữ phải sinh ra lòng yêu mến không thôi. Và một khi đã hưởng thụ mùi hương của hắn, sẽ không thể nào quên được…Đôi mắt Mạch Khê nhắm chặt lại. Ngay sau đó, cô chỉ cảm thấy bàn tay rộng lớn của hắn nắm trên xe lăn, chậm rãi xoay cả người cô về phía mình...“Rầm rầm..." Phía sau, một tia chớp lóe lên. Ánh sáng chói lòa chiếu rõ trên từng góc cạnh gương mặt cao quý của hắn, ngay cả đôi mắt cũng lộ ra một sự đau đớn nghẹn thở, như là một đáy biển sâu nhất không thể nắm bắt được điều gì. Người khác chỉ cần liếc mắt một cái dường như cũng có thể bị giam hãm bên trong đó, rốt cuộc cũng không có cách nào kiềm chế được!Theo bản năng, Mạch Khê khẽ run, không phải là vì tia chớp phía sau, mà chính là vì đôi mắt quá mức sâu thẳm đương nhìn mình chăm chú…Ngón tay run run rất nhanh đã được vây bọc trong bàn tay của Lôi Dận. Độ ấm trong lòng bàn tay hắn chậm rãi rót vào lòng cô. Mạch Khê muốn rút tay về, nhưng hắn cầm rất chặt, cô lại chỉ có thể để yên cho hắn nắm. “Nếu thực sự muốn rời khỏi tôi, cuộc sống của em sẽ như thế nào? Em chỉ là một đứa trẻ…” Lôi Dận đã mở miệng. Hắn cúi đầu, giọng nói khàn khàn như một tảng đá nặng rơi thẳng xuống lòng Mạch Khê. Đau, đau quá…Cô cụp mắt xuống, che khuất đi sự thê lương hiện lên quá đỗi rõ ràng bên trong, như một chiếc lá rơi rụng xuống giếng cạn, nhẹ nhàng như vậy…“Nếu không rời khỏi mới là một sai lầm. Tôi, thực sự đã trưởng thành…” Là đang quan tâm cô, hay vẫn là...thói quen chiếm hữu?Trên đỉnh đầu, là một tiếng thở dài vang lên. Lôi Dận cúi thân mình xuống, đối diện song song với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, hơi thở trầm thấp nhẹ nhàng đảo qua hàng mi thật dài của cô...“Khê nhi, nhìn tôi.” Vẫn cách thức ra lệnh như trước, hoặc như là... sự thỉnh cầu nhỏ bé. Giọng nói này mê hoặc Mạch Khê, khiến cô theo bản năng phải nâng mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hắn…“Tôi đối với em mà nói, thật sự chỉ là một sai lầm sao?” Giọng nói trầm khàn lộ ra sự đau lòng. Trong đôi mắt Mạch Khê nổi lên những gợn sóng. Cô cố gắng hết sức xem nhẹ sự đau đớn khác thường thiêu đốt trong lòng, quyết tâm nói tiếp, “Tôi chỉ muốn một cuộc sống bình thản. Nếu không gặp ông, tôi nghĩ tôi sẽ vui vẻ.” Cùng đọc truyện Trò chơi nguy hiểm Tổng tài tội ác tày trời của tác giả Ân Tầm tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Dung TruyệnLà ma quỷ, muốn giữ lấy người, hắn chỉ biết dùng cách thức của bản thân. Trong giới giải trí, cô là ngôi sao ca nhạc được chú ý nhất, và đằng sau, cũng là một con chim được một sợi dây vàng trói buộc, mãi mãi không thoát khỏi bàn tay tuổi, cô được đưa đến Bạc Tuyết viên xinh đẹp. Biệt thự mộng ảo, người hầu đếm không xuể, duy chỉ thiếu nam chủ nhân thần bí——cha nuôi trên danh nghĩa của cô… Nghe nói, hắn là người đàn ông tàn khốc nhất, tội ác tày trời, một tay che trời; đồng thời lại là gã si tình, triền miên nguy hiểm nhất…Mười năm, cô thoát kén hóa bướm, và trong bóng đêm đôi mắt ám liệt ấy vẫn chăm chú quan sát. Lễ thành nhân năm mười tám tuổi, người cha nuôi thần bí cuối cùng cũng xuất hiện… Truyền thuyết trở thành sự thật cũng là lúc ác mộng của cô bắt đầu… Đêm tân hôn của cô, tập trung rất nhiều ngôi sao, chú rể chết vô cớ, động phòng cũng là người đàn ông ma quỷ đó. Hắn cười lạnh thấu xương, bàn tay lớn khẽ vuốt bụng cô, “Lập gia đình, cũng được, có điều, ta muốn biết nơi này sẽ là cháu ta, hay là…con ta!”Bóng tối bao trùm, ảo mộng nát tan… Hắn lạnh lùng nói “Vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện rời đi.” Cô chỉ có thể ngước mắt nhìn người đàn ông đáng sợ này…Một tình yêu cấm kỵ cứ thế tiếp diễn hàng đêm… Mạch Khê tự nhận mình không phải loại con gái tham lam nên mới có suy nghĩ như vậy. Ở nơi thuộc về mình, cô muốn tràn ngập sự ấm áp, điểm chút hương hoa oải hương. Thỉnh thoảng, từ cửa sổ sẽ được lẳng lặng nhìn dòng người bên ngoài, hoặc sẽ ngồi nghĩ về tương người, thường thường vào lúc tĩnh lặng mới có thể ngồi suy ngẫm. Bởi con người cũng có giác quan giống động vật, chỉ cần có một điểm quấy nhiễu, suy ngẫm sẽ biến thành tưởng tượng…Một ngày ở Provence thật yên tĩnh. Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy oải hương, cả biển tím biếc như một người bạn tâm giao ngày đêm với cô. Tuy rằng ban đầu cô cũng muốn bỏ đi, nhưng dần dần lại quen với cuộc sống yên tĩnh như Khê thở dài một tiếng, những tâm tư sâu kín tan ra cùng với hương hoa dịu ngọt, như được đi vào cõi thần tiên ảo mộng. Cô không hề chú ý được phía sau mình, người đàn ông đã đứng yên rất lâu rồi…Bầu trời đêm đông luôn có một vẻ trong lành. Tuyết rơi cũng được coi như một quá trình làm sạch bầu không khí,làm sạch sự ô nhiễm nơi đô thị, cũng tẩy sạch đi nỗi buồn bực trong lòng sấy trong tay cô bị bàn tay người đàn ông lấy lại. Hắn chưa nói lời nào, chỉ dịu dàng vén mái tóc cô, rồi bật máy sấy…“Ấy…Không cần, tôi tự làm được.” Lúc này Mạch Khê mới có phản ứng lại, kinh ngạc mà muốn lấy mình lập tức bị người đàn ông ấn xuống. Khuôn mặt cô đỏ lên, dường như có thể cảm nhận được độ ấm trên bàn tay rắn chắc của Lôi Dận. Hắn vừa tắm xong, chỉ quây một cái khăn tắm quanh hông, để lộ ra thân hình cường tráng cùng làn da trơn láng. Bả vai rộng lớn, cơ bụng săn chắc, dáng người tiêu chuẩn chiếu vào cửa kính rồi trực tiếp phản lại trong ánh mắt Mạch nhiên, con người chỉ bị một điểm quấy rối nho nhỏ thôi, thì sự suy ngẫm sẽ hóa thành tưởng tượng. Cô cụp mắt xuống, để mặc người đàn ông bật máy sấy giúp mình hong khô mái tóc ướt. Cô chỉ cảm thấy ngón tay người đàn ông xuyên qua mái tóc mình, không hề thấy đau hay khó chịu. Động tác của hắn khiến cô thực thoải mái mà gần như đã buồn ngủ…Lôi Dận đứng phía sau không hề nói câu nào, chỉ yên lặng thay cô sấy tóc. Chất tóc của cô rất tốt, mềm mại như lụa, lúc đầu ngón tay luồn qua cảm giác rất dễ chịu. Hắn tin chắc rằng, phàm là đàn ông đều thích mái tóc phụ nữ, nhất là lúc ngón tay xuyên qua từng lọn tóc…Đôi mắt hắn sầm lại. Loại cảm giác như tơ như lụa này thật giống như…thân mình mềm mại của cô nở rộ dưới bàn tay hắn!Nhìn thấy cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại, Lôi Dận không nhịn được mỉm cười, bàn tay cũng vuốt tóc nhẹ nhàng hơn. Hắn nghĩ mình vĩnh viễn không thể làm Liễu Hạ Huệ được, nhất là khi đối mặt với người con gái này. Cô quá đẹp, lại dễ dàng thỏa mãn, bộ dáng hai mắt nhắm tịt trông thật hồn nhiên như một đứa trẻ không chút phòng bị. Nhưng hắn…vẫn như cũ, không thể thoát khỏi bản tính cùng ham muốn chiếm hữu trời sinh!Đôi mắt nhìn theo có chút ý muốn xâm chiếm. Từ mái tóc lại nhìn đến khuôn mặt, khuôn mặt cô điềm tĩnh như vầng trăng sáng, cái miệng nhỏ nhắn hơi cong hai khóe môi, cái cằm đầy, gò xương quai xanh gợi cảm…Làn váy ngủ mỏng tuy có thể che được thân thể cô nhưng dáng người cô thì không cách nào giấu đi được. Lại chính bởi bộ dáng mơ màng của cô, không chút đề phòng nên để lộ ra rãnh ngực khiến đàn ông điên cuồng. Hai chân thon dài hơi ngả sang một bên, trắng nõn, sáng bóng như có một tầng ánh sáng phủ sấy ngừng lại, lọn tóc dài cũng theo ngón tay Lôi Dận mà chảy xuống, dừng trên đầu vai Khê khẽ vuốt mái tóc, quay đầu lại nhẹ nhàng nói, “Cám ơn anh…”Dường như từ sau khi phát sinh quan hệ lúc gặp lại nhau, cảm giác giữa hai người trở nên thật kỳ diệu. Tuy rằng hắn vẫn gọi cô là “Khê nhi” như trước, nhưng ngữ điệu so với ba năm trước thì trìu mến và có vẻ cưng chiều hơn rất nhiều. Còn cô, cho đến bây giờ cũng không gọi hắn một tiếng “cha nuôi” nào nữa, trừ bỏ đêm đó trên giường, hắn ngo ngoe dụ cô gọi một tiếng “Dận”…Cái chữ này cô không thể nào nói ra miệng được, cũng giống như cô không thể nào gọi lại tiếng “cha nuôi” vậy. Cho nên, hầu như mọi lúc, cô gọi hắn là…anh xưng tôi, hay lại ê ê, này này…Cô không biết vì sao lại như vậy, cũng không muốn tâm tình mình trở nên quá phức tạp. Có điều, hai ngày nay, mỗi khi nhìn thấy bóng dáng hắn, cô lại bất giác nhớ đến lời hắn từng nói bên tai… “Khê nhi, tôi rất nhớ em!”Những lời này đến tột cùng là có bao nhiêu chân thành? Hắn nhớ cô, là nhớ như thế nào? Là nhớ cô hay là nhớ…thân thể cô? Cô không biết, cũng không dám miệt mài theo đuổi tìm tòi đáp án. Nhưng cô thật sự sợ, sợ lòng mình sẽ…rơi vào tay giặc!Lôi Dận thuận thế ngồi xuống, ôm cô vào lòng, ngón tay như là rất vô ý mà đùa bỡn lọn tóc trước ngực cô. Ngón tay ấm áp kia cứ chốc chốc lại chạm vào da cô, còn cả hương thơm dịu nhẹ cứ vây lấy cô, mang theo một sự hấp dẫn chết người.“Khuya rồi, nên đi nghỉ thôi.” Tiếng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, bàn tay cũng bắt đầu không an phận, rõ ràng lộ ra ý đồ đen lòng Mạch Khê run lên, cô muốn rời khỏi lồng ngực hắn lại bị hắn ôm càng chặt hơn. Cô thở hổn hển, ngoảnh khuôn mặt nhỏ sang một bên, cắn cắn cánh môi anh đào rồi mất tự nhiên nói, “Anh…đừng như vậy…”Người đàn ông phía sau ôm cô lại càng chặt, thậm chí còn như thể kích động mà muốn nhập cả người cô vào mình. Khuôn mặt anh tuấn áp lên tai cô, chóp mũi nhẹ xuyên qua làn tóc thơm hương, hơi thở thô đục phả qua khiến cô không khỏi run rẩy…"Khê nhi, anh muốn em..." Tiếng nói trước sau bình tĩnh nhưng nghe ra có vẻ khàn khàn, cùng với bàn tay không thể khống chế trên da thịt cô và hơi thở bên tai ngày càng nặng nói trực tiếp không chút kiêng dè gì khiến Mạch Khê đỏ bừng mặt, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng xoay thân mình lại, dùng hết sức lực đẩy hắn ra một chút..."Tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh." Cô cụp nhanh mi mắt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt hắn. Ánh mắt hắn quá mãnh liệt, đầy tính xâm chiếm. Cô không phải đứa trẻ ngây thơ, đương nhiên hiểu được hắn muốn gì."Nói đi." Lôi Dận thật ra cũng không muốn ép buộc cô, dường như sợ dọa đến cô. Hắn chỉ đưa tay khẽ vén sợi tóc của cô, hít sâu một Khê rốt cục cũng ngẩng đầu, trong đôi mắt ẩn chứa một loại khát vọng nào đó..."Tôi...khi nào thì tôi có thể gặp cha tôi?"Đây là mục đích lớn nhất cô ở lại bên cạnh hắn. Là hắn đã hứa, sẽ đưa cô đi gặp cha đẻ cô. Chỉ có điều, lâu như vậy rồi mà hắn cũng không nhắc lại chuyện này. Không phải là hắn chỉ ở lại bốn ngày sao? Cô không muốn lãng phí từng phút giây Dận chăm chú nhìn, sau một lúc lâu cũng không lên Mạch Khê bắt đầu có chút bất an. Nhìn gương mặt quá mức trầm mặc cùng vẻ bình tĩnh khiến người khác không thể đoán ra được của hắn, cô bắt đầu hoài nghi lời hắn nói có thật hay không. Nếu đây chỉ là cái cớ của hắn...cô nên làm gì bây giờ?Cho đến khi cô bắt đầu kiên định cho rằng phán đoán của mình là chính xác thì..."Bây giờ chưa phải lúc." Lôi Dận rốt cục cũng mở miệng nói ra những lời này, ngữ khí bình thản, giống như mặt hồ không chút gợn Khê sửng sốt, đôi mày đen hơi nhíu lại, "Không phải lúc? Có ý gì?"Nghe hắn nói thế, cô càng thêm tò mò về thân phận của cha mình. Vì sao hắn lại nói như vậy?Lôi Dận liếc mắt một cái đã nhìn thấu nỗi nghi hoặc của cô, đưa tay nắm lấy bả vai cô, "Tóm lại, anh sẽ sắp xếp để em gặp, không nên nóng vội."Lời của hắn luôn khiến kẻ khác khó hiểu. Lúc Mạch Khê muốn ngẩng đầu tiếp tục hỏi, hắn lại cúi đầu xuống, lấy nụ hôn châm ngòi cho một màn nguy hiểm triền miên..."Ưm..." Khóe môi Mạch Khê hơi tràn ra nét phản kháng, ngay sau đó cô bị người đàn ông trực tiếp ôm lấy, vững bước tiến vào bên trong phòng đặt trên chiếc giường to lớn, Mạch Khê có thể nhìn thấy ánh mắt đầy tính xâm chiếm của hắn. Hắn không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm cô, giống như thể nhìn một con nai tơ, chuẩn bị cắn nuốt cô vào bụng."Anh...Anh còn chưa trả lời vấn đề của tôi. Tôi muốn gặp cha tôi!" Cô ngồi dậy, lấy gối ôm trước ngực. Con người thường vào lúc hồi hộp thì sẽ hy vọng có cái gì đó ôm vào lòng. Chỉ cần một cái gối nhỏ ôm vào lòng cũng có thể làm dịu đi nỗi bất an trong biết mình không thể cự tuyệt được!Nếu như ba năm trước, Lôi Dận luôn dùng thủ đoạn cưỡng ép để cô phải hàng phục, thì ba năm sau, Lôi Dận dường như lại càng thêm hiểu tâm tư cô. Hắn sẽ dùng một loại phương thức khiến trái tim phụ nữ đập nhanh, không thể cự tuyệt được sự dụ dỗ, dịu dàng mà vô lực trầm luân...Hắn tựa như một thanh kiếm sắc, chỉ một nhát xuyên thẳng qua lòng cô. Hắn không cho phép cô bỏ qua, không cho phép cô thất thần, cho đến khi xuyên qua chỗ sâu nhất thì dừng lại, khiến cho cô cảm nhận sâu sắc được sự tồn tại của hắn."Em muốn gặp thì sẽ gặp được, đây là sự hứa hẹn của anh với em. Có điều, nếu như em nhận được sự hứa hẹn đó rồi thì em cũng phải đoán được..." Lôi Dận cúi người xuống, từ từ tiến về phía trước, y như một con sói dồn cô từng bước một đến đầu lưng mềm mại trực tiếp dán trên đầu giường, bàn tay to xoa nhẹ lên má cô, tiếng nói dễ nghe cũng mang theo sự đam mê khó cưỡng, "Chỉ cần có thể ở bên cạnh anh, em muốn thế nào, muốn cái gì cũng được..."Mạch Khê chăm chăm nhìn người đàn ông trước mặt, tướng mạo mê người ánh vào đôi mắt cô. Khóe môi mỏng thoáng hiện nét cười như có như không, vòm ngực tản ra nét mị lực đầy nam tính. Mấy sợi tóc đen rủ xuống trước trán đem đến cho tướng mạo anh tuấn của hắn thêm vẻ nhàn nhã. Đôi mắt xanh ma mị nhìn cô, khiến cô không tự chủ muốn rời tầm mắt đi nhưng không tài nào làm rõ ràng nhìn thấy...đáy mắt hắn nổi lên vẻ ham muốn đến trần trụi, trực tiếp!Hắn hy vọng muốn giữ lại cô bên cạnh, tính cả lời nói thản nhiên đều mang theo sự động tâm."Tôi..." Trong nháy mắt, Mạch Khê nổi lên cảm giác đề phòng. Đang lúc muốn thoát khỏi lại bị hắn kéo vào lòng, cô liền lập tức áp chế cảm xúc đó. Người đàn ông này rất nguy hiểm, cô sắp rơi vào ánh mắt hắn kịp đề phòng bị ôm vào vòng tay nóng bỏng, cô cảm giác được bàn tay mạnh mẽ đang áp trên lưng cô, chóp mũi cô cũng tràn ngập mùi hương nam tính thuộc về riêng hắn. Mùi hương này cũng giống như chính hắn, tao nhã đến mê người, khiến người khác say mê."Khê nhi...Có trời mới biết, anh không muốn cho em sợ anh." Cảm giác được cảm xúc của cô, bên môi người đàn ông đậm ý cười, lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ, đôi mắt thâm thúy, mị hoặc vô tay rắn như sắt nâng khuôn mặt cô lên, bàn tay kia thì càng thêm suồng sã ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, giam cả người cô vào phạm vi chỉ thuộc về bản thân hắn. Sau đó, hắn mạnh mẽ nói một câu tựa như bùa chú ma thuật, "Anh chỉ muốn cho em rõ, người đàn ông quan trọng nhất trong sinh mệnh em, chỉ có thể là anh!"Lời nói chắc nịch, tràn ngập sự tự tin khiến cô kinh sợ, trong lúc nhất thời quên giãy giụa, chỉ có thể mở to đôi mắt đen láy nhìn người đàn ông trước mắt, rung động rất sâu. Ba năm trước, hắn chưa từng thay đổi sự bá đạo. Ba năm sau, sự bá đạo đó lại càng trực tiếp hơn, lại tăng thêm sự mị hoặc khiến phụ nữ không thể cự tuyệt nổi. Nhất là đôi mắt mê hoặc đầy nguy hiểm kia...Cô có cảm giác thật mãnh liệt, thật giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ là nguy hiểm, là không thể sống sót, nhưng...vẫn không thể kiềm chế mà muốn hãm sâu trong đó!Những lời này, ba năm trước đây hắn cũng đã từng nói qua. Nếu như ba năm trước, nó khiến cô sợ hãi, thì ba năm sau, lại tạo cho cô sự rung động khó tả, lại như là có nỗi chua xót nho nhỏ tan ra...Mạch Khê hơi chớp hàng mi. Người đàn ông này...không phải là người cô có thể yêu được. Cô dùng sức cắn cắn đôi môi hồng nhuận như là để trừng phạt chính mình. Cô không thể để cho người đàn ông này tiến vào lòng mình!Bộ dáng của cô khiến Lôi Dận chấn động không thôi, lại ôm cô chặt hơn. Cả thân mình cô kiều mỵ mềm mại, tản mát ra hương hoa, mê người trí mạng! Đôi mắt hắn sầm lại. Hắn nâng khuôn mặt cô lên, cúi đầu xuống bắt lấy hai cánh môi đỏ bừng làm tù binh, đầu lưỡi linh hoạt không chút khách khí mà đi vào thăm phút chốc hơi thở giao hòa khiến cô không khỏi chấn động. Hơi thở bá đạo của người đàn ông vây lấy cô, đầu lưỡi đảo qua đảo lại cũng khiến lý trí cô bay đi hết...Cô nhất thời có chút loạn ý, có chút mê tình, trái tim cũng không tự chủ được mà đập nhanh hơn rất nhiều. Giây tiếp theo cô đột nhiên bừng tỉnh, tận sâu trong đáy lòng dâng lên cảm giác sợ hãi, vội vàng dùng sức đẩy người đàn ông trước mặt ra."Khê nhi, anh muốn em!" Lôi Dận khóa chặt lại ánh mắt trong veo như hồ nước kia, đôi môi nói ra ba chữ kiên Khê thở gấp..."Trong lòng anh, giá trị của tôi...cũng chỉ có trên giường. Bất luận là ba năm trước hay ba năm sau..." Đôi môi đỏ mọng hé mở, có chút vất vả mà nói ra từng lời, tiếng nói nhẹ nhàng nhưng có vẻ khô khốc."Em sai rồi!" Lôi Dận không giận, ngược lại còn cười, bên môi là ý cười nhè nhẹ. Ngón tay thon dài vuốt nhẹ cánh môi đỏ mọng, rồi chậm rãi hạ xuống dừng lại trên vị trí trái tim cô, tiếng nói trầm thấp cũng vang lên..."Thứ anh muốn không chỉ có thân thể em, mà còn cả trái tim em nữa. Chính là chỗ này!"Như là bị điện giật, trong nháy mắt, Mạch Khê như ngừng thở. Câu nói phía sau như là chiếc khóa cứng rắn khóa chặt lấy lòng cô. Cả người cô bị ôm lấy thật chặt, cô thậm chí một chút phản kháng cũng không làm chí, ngón tay dừng trên ngực trái của cô đang cố tình chui vào trong... Rốt cục Lôi Dận cũng cúi đầu, lần thứ hai khóa lại cái miệng nhỏ nhắn mê người. Nụ hôn dịu dàng này khiến người ta say mê, rồi lại bá đạo khiến người ta run sợ. Hắn triền miên đưa đẩy cái lưỡi thơm tho của cô, đồng thời như muốn hút hết hơi thở trong miệng, khiến cô mơ màng, cả đầu trống rỗng, không tự chủ được mà chìm đắm trong sự kích thích cùng "nhu tình mật ý"."Ưm…" Trong lúc mơ màng, cô cảm nhận được bàn tay hắn chậm rãi trượt xuống, kéo làn váy lụa mỏng của cô ra, để lộ làn đa mịn màng nhung tuyết…Hành động này khiến Mạch Khê khôi phục lại được vài phần ý thức. Cô nhịn không được liền cựa quậy người, lại không phát hiện ra rằng, hành động đó làm cho bộ ngực đầy đặn cọ xát vào ngực hắn, khiến dục hỏa hắn càng bùng lên mãnh liệt hơn."Khê nhi, em đẹp đến mê người…" Lôi Dận rời đi đôi môi sưng đỏ vì bị hôn, phát ra một tiếng thở đợi cô đáp lại, bàn tay hắn kéo ra thứ chướng ngại vật, làm cho hai gò tuyết trắng cùng hai nụ anh đào hiện ra. "Cảnh xuân" trước mắt không hề bị che đậy gì bầu ngực căng tròn phập phồng cùng với nhịp thở, hai nụ hoa hồng hồng dưới ánh đèn nhẹ dịu diễm lệ vô cùng. Lôi Dận nhẹ nhàng cúi đầu ngậm lấy một nụ hoa, khẽ cắn, bàn tay to không chịu yếu thế mà vân vê một nụ hoa còn lại.“A…” Mạch Khê không tự chủ được thở hắt ra một tiếng rồi cắn chặt môi dưới. Cảm giác kích thích khác nhau ở hai bên ngực khiến lý trí cô phiêu đãng đi đâu mất, lại chỉ có thể cắn chặt môi, thể hiện ý kháng cự sự xâm phạm của như bất mãn với vẻ ẩn nhẫn của cô, bàn tay hắn buông ra, như con rắn linh hoạt mà trực tiếp thăm dò vào giữa hai chân mình Mạch Khê run lên, theo phản xạ tự nhiên mà kẹp chặt hai đùi lại, bàn tay nhỏ bé hơi đẩy lồng ngực hắn ra.“Khê nhi…Không sao cả! Anh chỉ muốn yêu em thật tốt thôi…” Lôi Dận cười nhẹ. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường kia, trong mắt hắn hiện ra vẻ cưng chiều rõ mắt thâm tình như biển kia khiến cô chấn kinh, bàn tay đang phản kháng như bị hắn thôi miên, liền mất ngay đi khả năng kháng cự. Trong lòng hơi chua xót theo lời hắn nói ra. Hắn yêu…đến tột cùng là chỉ cái gì?Lôi Dận lại cúi đầu, từ cần cỏ trắng nõn trượt một đường xuống, buông ra từng nụ hôn nhỏ vụn. Khi nụ hôn đến bầu ngực cô thì có mạnh mẽ hơn như muốn ghi đậm dấu ấn trên gò tuyết trắng, rồi lại đến một nụ hồng nhỏ…“Ưm…a…” Mạch Khê hoàn toàn không chống cự được sự khiêu khích như vậy. Thân thể mềm mại lại càng căng cứng hơn, đôi môi đỏ mọng cất ra những tiếng thân ngâm kiều mỵ. Hai bàn tay nhỏ bất giác ôm lên cổ hắn, lại đan vào mái tóc đen dày. Trong cơ thể cô dần dấy lên một cảm giác hư không, cũng là khát tóc dài nhẹ nhàng xõa tung trên hai gò ngực, khuôn mặt cũng bị mấy lọn tóc lòa xòa che lên lại càng thêm vẻ dễ thương, kiều diễm khiến người ta không thể nào rời ánh mắt đi Dận nhìn thật kỹ dung nhan tuyệt diễm bên dưới. Đôi môi hồng nhuận như cánh hoa tươi, đôi mắt đen yêu mị lại nhuốm đầy màn sương dục vọng; trong đôi mắt mê man ấy còn ẩn chứa những ai oán không thể nói mắt điềm đạm đáng yêu kia khiến hắn không nhịn được mà lại cúi đầu hôn lên môi cô. Hai người dùng nụ hôn này mà giao hòa hơi thở với nhau, làm tiêu tán lý trí đối Khê nhắm chặt đôi mắt đang ẩn sự sợ hãi lại. Bàn tay nhỏ vô lực mà nắm lấy bả vai hắn. Cả người cô mềm nhũn ra trong lòng người đàn ông, trong lúc mơ hồ dường như còn không nhớ rõ chính mình đến khi người đàn ông đè hẳn lên người cô, hai bàn tay mạnh mẽ nắm chặt lấy hai đùi cô…“Đừng…” Cảm giác được sự nóng bỏng vô cùng đang để giữa hai chân mình, cô không nhịn được kêu khẽ lên một tiếng.“Đừng xấu hổ, rất đẹp…” Hắn nói nhỏ, đôi mắt xanh càng thêm thâm trầm, như thể mặt nước trong. Hắn cúi đầu, lại thở ra hơi thở đầy nam tính, nhịn không được mà đưa tay vuốt khẽ cánh hoa non mềm kia…“A…” Suy nghĩ của Mạch Khê bỗng bị khoái cảm đánh tan. Trong nháy mắt lúc hắn không kìm lòng được mà cúi đầu hôn lên cánh hoa mềm, hơi thở nóng rực phả ra, cô không tự chủ được mà thét thể mềm mại vô thức mà ưỡn lên, bàn tay nhỏ túm thật chặt lấy ga trải giường. Ngọn lửa bùng cháy trong cơ thể, mà sâu tận trong đáy lòng lại có tiếng hét thức được! Cô không muốn chìm đắm như vậy. Nhưng mà…Vì sao, cô không thể ngăn cản được người đàn ông này dấy lên ngọn lửa trong mình? Đôi mắt kinh hãi nay cũng đã dâng lên ngấn nước. Lôi Dận của ba năm sau khiến cô không biết phải làm thế nào, cuối cùng vẫn chỉ là bất lực…"Khê nhi, nói yêu anh..." Lôi Dận ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt mê man của cô. Vẻ bất lực của cô giống như một con vật nhỏ đáng yêu khiến tim hắn bồi hồi vô cùng. Hắn muốn có được càng nhiều hơn, không chỉ đơn giản là thân thể cô!Là cái gì?Đôi mắt cô mờ mịt nhìn người đàn ông phía trên. Cho đến lúc hắn áp cả người lên người cô, biểu tượng nam tính chạm vào nơi non mềm thì cô mới phản ứng lại được..."Không...Anh không thể yêu cầu tôi như vậy được...""Có thể. Anh có thể." Lôi Dận nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng hốt của cô, không để cho cô có nửa điểm trốn tránh. Tiếng nói trầm thấp mang theo khát vọng mãnh liệt lại một lần nữa kiên định vang lên..."Nói em yêu anh!""Không! Không!" Ngực Mạch Khê quặn thắt lại. Đôi môi đỏ cố gắng nuốt lại tiếng khóc nức nở, bàn tay mềm dùng sức đánh vào lồng ngực hắn. Đôi mắt trong veo lại nhìn vào cặp mắt xanh ma mỵ kia mà khẩn cầu, "Đừng ép tôi...Đừng dồn ép tôi như vậy!"Sao hắn lại có thể đưa ra loại yêu cầu đó? Hắn biết rõ cô thống khổ, lại bá đạo yêu cầu như vậy? Hắn quá xấu xa, khiến cô muốn trốn đi rồi lại không đành lòng rời khỏi. Sao hắn có thể muốn chiếm cả lòng cô, muốn lấy đi cả nơi an bình duy nhất?"Khê nhi, anh sẽ để em cam tâm tình nguyện nói ra những lời này." Bàn tay người đàn ông tóm chặt lấy đôi bàn tay đang chống cự, đè xuống. Tiếng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai cô thật thâm tình, đồng thời, hắn thẳng lưng, dùng sức đâm thật sâu vào cơ thể cô..."A..." Mạch Khê ngửa đầu kêu lên một tiếng tuyệt vọng, một giọt lệ trong suốt cũng lặng lẽ chảy dài xuống."Khê nhi..." Lôi Dận ngẩng đầu, thu hình ảnh giọt lệ kia vào đáy mắt, nhịn không được mà thở dài một tay nhỏ bé của cô được bàn tay to lớn kia nắm thật chặt. Nước mắt rơi lại càng nhiều hơn...Cô thực sự không biết phải đối mặt với người đàn ông này như thế nào, người đàn ông quấy rối toàn bộ tâm tư cô."Khê nhi, đừng khóc, anh sẽ đau lòng..." Lôi Dận hiểu nhầm. Hắn tưởng sự thô lỗ của mình khiến cô bị đau nên nhịn xuống dục vọng đang điền cuồng gào thét. Đôi môi mỏng khẽ hôn lên giọt nước mắt, cũng là thu hết những nỗi ấm ức cùng bất lực của cô vào một lúc lâu làm những giọt mồ hôi rịn đầy trán hắn, lại nhỏ xuống hòa cùng với nước mắt của cô. Mạch Khê nâng mắt nhìn vào cặp mắt xanh lục thâm thúy kia, kinh hãi khi thấy trong đó toàn một vẻ dịu dàng cùng đau lòng. Cô vẫn nghĩ đàn ông đối với phụ nữ đều chỉ có nhục dục, chưa bao giờ biết một người đàn ông trong lúc hoan ái lại có thể toát lên vẻ thuần túy như vậy, ánh mắt dịu dàng không vấy mùi dục vọng!Ba năm trước đây, hắn có từng như thế này không?Hắn đối với Bạc Cơ cũng dùng ánh mắt này? Như vậy...còn mẹ của cô? Có nhìn thấy ánh mắt này hay không?

trò chơi nguy hiểm đam mỹ