truyện h hoàng thượng
Đọc truyện Hoàng thượng lại ghen tị miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Đại Đường Song Long Truyện - (Chương 606) - Tác giả Huỳnh Dị Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
[Dịch giả: [L.A]_KaiSa Team Designer: [L.A]_Vân Tần 1Vs1, 21+, BP, Cao H, Cổ đại, Cung đình hầu tước, H văn - Thịt văn, HE, Ngôn tình, Ngọt, Ngược, Sắc, Sủng] Văn án: "Hoàng thượng," Tạ Thanh cắn môi, hơi bất đắc dĩ nói: "Chàng tức giận sao? Ta đã nói sự thật, trước khi nói chuyện ta cũng không biết hắn là
Evay Vay Tiền. Edit Chưa đủ 18Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Tạ Thanh Anh, nàng cho rằng nàng là ai?”Vết thương không muốn người khác biết nhất bỗng nhiên bị vạch trần, máu me đầm đìa, không thể nào che giấu, Tiêu Trần Mạch tức giận đến mức giọng nói cũng đang run lách mình ra từ trong góc tối bên cạnh giường, nhìn người trên giường, có ý muốn khiển trách nhưng giật giật môi cuối cũng vẫn không cùng, hắn lạnh giọng nói “Nàng nghỉ ngơi đi, trẫm hồi cung.”Nói xong liền sải bước đi ra ngoài.“Hoàng Thượng!”Tạ Thanh Anh cuống quýt vén chăn đứng dậy, đuổi theo phía chỉ mặc đồ ngủ phong phanh, ngay cả giày cũng không kịp được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn một đường tới ngoài Ngọc Lộ điện, cuối cùng cũng đuổi kịp.“Hoàng thượng.” Tạ Thanh Anh bất chấp ở đây có rất nhiều cung nhân, tự mình ôm chặt sau lưng hắn, vội la lên “Ta hiểu rồi, ta hiểu hết rồi. Ta biết chuyện mình làm trước đó khiến chàng đau lòng nhưng mà ta không cố ý, ta không nghĩ tới chàng sẽ tha thứ cho tội khi quân giả trang ca ca của mình. Ta không giống Thái hậu, ta sẽ không vì người nhà mà ruồng bỏ chàng, thật sự đấy, ta sẽ không…”Nàng nói từng câu, nước mắt đau lòng hắn cũng chảy xuống thơ của nàng lớn lên dưới sự bảo vệ tỉ mỉ của phụ mẫu huynh trưởng, cho nên nàng không thể nào tưởng tượng ngày tháng hắn trải qua bên trong thâm cung vẻn vẹn chỉ cách nhau một bức tường là như thế trước khi làm quan trong triều, mỗi ngày nhìn hắn ngồi thẳng trên long ỷ, sát phạt quyết đoán, tài đức sáng suốt cẩn thận, trong lòng chỉ là e ngại và sợ lại chưa bao giờ nghĩ tới, hắn cũng chỉ là một nam tử trẻ tuổi hai mươi ba tuổi, nếu không có thiên chuy bách luyện * thì sao có thể tu dưỡng sự trầm ổn và quả quyết như bây giờ?*Thiên chuy bách luyện có nghĩa là một thanh kiếm cần hàng nghìn nhát búa và trăm lần nung ẩn dụ cuộc sống đã được tôi luyện, trải qua muôn ngàn thử đoạn thời gian này càng hiểu rõ nhiều hơn, suy nghĩ của nàng dần dần rõ tình yêu, hắn giống như nàng, đều là người bình cũng sẽ bất an, cũng sẽ lo lắng, cũng sẽ sợ lo lắng sự an toàn của phụ mẫu huynh trưởng còn hắn lo lắng nàng không yêu mình, cũng sẽ giống như mẫu hậu hắn vì người nhà mà vứt bỏ ngoài chỉ nói hắn nắm giữ vặn dặm giang sơn, nhưng mà có mấy người hiểu được sự hiu quạnh và không dễ dàng của hắn?Nhìn bóng lưng thẳng tắp cứng rắn của hắn, Tạ Thanh Anh rưng rưng tiếp tục nói “Hoàng thượng, những lời ta vừa nói đều là thật, ta yêu chàng, ta muốn ở bên chàng, cho dù chàng thả ca ca ta ra hay không ta đều yêu chàng, xin lỗi, ta biết ta nói những lời này đã chậm rồi, chàng muốn thế nào mới có thể tin tưởng?”Nàng thút tha thút thít nói, không xứng hình tượng thiên kim Tạ thị chút nào, nước mũi trong suốt hòa với nước mắt, dính lên trên long bào tuyết trắng của Tiêu Trần Mạch từ đầu đến cuối lại không nhúc nhích tí nào, dường như hoàn toàn không nghe thấy nàng.“Hoàng thượng…”Thời gian dần dần trôi qua, gió đêm thổi qua áo bào hai người bay phần phật, ngay tại lúc hai chân Tạ Thanh Anh đông cóng đến mức mất cảm giác, vẻ mặt ảm đạm cân nhắc có nên buông tay không thì đột nhiên thân hình Tiêu Trần Mạch trước mặt hơi động, ngay sau đó hắn xoay người lại, yên lặng nhìn nàng, thản nhiên nói “Tạ Thanh Anh, trẫm xem xét ngươi còn đang bị bệnh, cho ngươi cơ hội cuối cùng. Bây giờ ngươi có hai lựa chọn Một, ở lại hoàng cung, làm nữ nhân của trẫm, sau này chúng ta đồng sinh cộng tử, cùng nhau dắt tay đứng tại chỗ cao nhất nhìn vạn dặm non sông Đại Dận, bất luận xảy ra cái gì ngươi cũng không được phép rời khỏi trẫm một đời một kiếp. Hai, sáng sớm ngày mai về Tạ phủ, tiếp tục làm tiểu thư Tạ Thị…”“Hoàng thượng, ta chọn một!” Hắn còn chưa dứt lời đã bị nàng nhanh chóng mà kiên quyết ngắt cùng cũng đạt được lời đáp lại mong muốn từ trước tới nay, giờ khắc này ngược lại Tiêu Trần Mạch có chút không biết làm sao, vẻ mặt hắn phức tạp nhìn nàng, giọng nói trầm thấp “Ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Đồng ý là không thể thay đổi nữa.”“Không thay đổi, cả đời cũng không thay đổi.” Tạ Thanh Anh nói, bất chấp ngượng ngùng trực tiếp nhón chân lên, kéo cổ hắn xuống nhiệt tình hôn lên môi khắc này, trong lòng hai người đều vui mừng khôn xiết và thỏa mãn như rồi hôn, Tiêu Trần Mạch bỗng dưng ôm lấy nàng, đi vào trong là gian phòng vừa rồi, nhưng mà chỉ qua nửa khắc đồng hồ, bầu không khí trong phòng quả thực khác nhau một trời một Trần Mạch thân mật tham lam hôn nàng thật sâu, một bên hôn, một bên duỗi bàn tay ra bóp mạnh cách áo ngủ của nàng.“A ~Hoàng thượng ~”Tạ Thanh Anh thoải mái rên rỉ, hai con ngươi ẩn tình thật sâu nhìn hắn.“Đừng gọi ta là Hoàng thượng, sau này lúc không có ai gọi ta A Mạch.”“Không được, cái này không đúng lý lẽ.”Dù sao cũng làm Tạ đại nhân ba năm, lễ nghi quân thần đã sớm ghi nhớ trong tim, Tạ Thanh Anh không chút nghĩ ngợi liền từ Trần Mạch nghe vậy, nhắm mắt phượng lại, hắn thuần thục cởi áo ngủ của nàng, ngậm lấy nhũ hoa tuyết trắng của nàng liếm mút có tiết tấu, liếc xéo nàng nói “Nàng dám kháng chỉ?”“A~” Tạ Thanh Anh bị hắn mút tê cả da đầu, vội vàng nũng nịu trả lời “Thanh Anh… A~ Tuân chỉ~”Hai đầu vú trắng nõn nà ở bên ngoài bị gió thổi có chút lạnh lẽo, lúc này bị Tiêu Trần Mạch dùng bàn tay thay nhau xoa bóp, thỉnh thoảng lại ngậm vào liếm láp một hồi, rất nhanh chóng bọn chúng liền nóng lên, không chỉ nóng mà còn nhiễm một lớp phấn hồng xinh đẹp, run run rẩy rẩy đung đưa, như là hai quả mật đào chín mọng.“A~ Hoàng thượng~ Nhẹ chút~” Núm vú non mềm hồng nộn bị hắn gặm vừa tê vừa ngứa, Tạ Thanh Anh vừa thoải mái vừa không nhịn nổi.“A Mạch!” Tiêu Trần Mạch Trừng phạt’ lần nữa cắn một cái.“A~” Toàn thân Tạ Thanh Anh run lên, dưới sự trêu chọc tận tâm của hắn, môi son hé mở, cuối cùng khẽ kêu lên “A Mạch~ A~ Đừng liếm~ Ngứa quá~ A~”Nghe thấy tên mình được người mình yêu gọi nũng nịu như vậy, xương cụt Tiêu Trần Mạch lập tức tê rần.“A~” Hắn hét một tiếng trầm thấp, cũng có chút không chịu nổi, vội vàng cởi quần hai người, móc côn thịt to lớn ra muốn xông vào mà vừa chống đỡ đến cửa hang hắn lại đột nhiên dừng Thanh Anh mở mắt ra từ trong dục vọng, liếc hắn một cái, cắn môi xấu hổ hỏi “A Mạch, sao vậy?”Rõ ràng côn thịt hắn đã cương cứng đến cực lớn cực thô, gân xanh cũng đã nổi lên sao lại dừng nửa đường?Tiêu Trần Mạch lau mồ hôi trên trán một cái, cắn răng nói “Không được, nàng còn đang bệnh.”Hắn dứt lời, Tạ Thanh Anh “Phốc” một tiếng bật cười.“Nàng cười cái gì?” Hắn cố nén dục vọng trừng nàng một Thanh Anh cười đến mức nhũ hoa bập bềnh thành sóng, vòng eo cũng hơi lắc lư, vẻ mặt nàng cực kỳ quyến rũ, lại mang theo đắc ý nhàn nhạt.“A Mạch, thực ra ta không bị bệnh.” Nàng mỉm cười nói.“Không bị bệnh?” Tiêu Trần Mạch kinh ngạc, nhưng mà rất nhanh hắn liền hiểu rõ ra, ngay sau đó hơi nhíu mày, giả bộ trách mắng “Tạ Thanh, nàng thật to gan!”Nếu là thường ngày thì giờ phút này Tạ Thanh Anh đã sớm bị dọa cho quỳ xuống dập đầu thỉnh mà đêm nay, ánh mắt nàng đung đưa, nũng nịu giận dỗi liếc hắn một cái, dùng giọng nói mềm đến mức có thể chảy nước “Sao vậy, chẳng lẽ Hoàng thượng muốn trị dân nữ tội khi quân?”Quả nhiên…Tiêu Trần Mạch âm thầm thở dài trong lòng, hắn đã sớm biết, một khi hắn nhận sai thì sau này tiểu nữ tử này sẽ cưỡi trên đầu mình tác oai tác năm trước thời điểm Tiên Hoàng sủng ái một phi tử, khi ở trước mặt nữ tử kia lễ nghi quân thần, đạo làm phu thê đều ném sau đầu, thậm chí còn muốn phế Thái tử và muốn lập hoàng tử nữ tử kia sinh ra làm Thái gia bọn họ toàn sinh ra những kẻ si tình, mà điểm khác biệt lớn nhất giữa hắn và phụ hoàng phong lưu của mình là trước đó phụ hoàng hắn thích rất nhiều nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, nhưng Tiêu Trần Mạch hắn cả đời này chỉ thích Tạ Thanh dài trong lòng trong chớp mắt, nhìn nàng lại khôi phục sức sống, thậm chí ngay cả sự thận trọng trước mặt hắn trước kia cũng đã biến mất không còn bóng hình, Tiêu Trần Mạch không biết mình vui vẻ đến mức nào!“Tội khi quân là tội lớn không thể tha. Trẫm sẽ phạt nàng dùng dâm huyệt của mình ăn sạch long tinh của trẫm.”
Edit Thích Ăn MặnNam nhân vừa dứt lời liền tách hai chân Tạ Thanh Anh ra, đỡ côn thịt của mình cắm được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn thật sự cắm vào, không có vuốt ve, không có dạo đầu, cũng mặc kệ nàng thoải mái hay không, cứ thẳng tắp cắm vào như vậy.“Ừm!” Nam nhân rên lên một tiếng, ngạc nhiên nói “Sao lại chặt như vậy?”Tạ Thanh Anh không nói lời nào, trên thực tế miệng nàng bị nhét đầy vải, cũng đã uống không ít nước, sớm đã sưng ê ẩm không chịu như cảm thấy nàng im lặng thật sự không thú vị, nam nhân duỗi thẳng lưng, tay mò về phía trước kéo miếng vải chế được giải phóng, chuyện đầu tiên Tạ Thanh Anh làm chính là hung hăng cắn nhục ngập trời như vậy, nàng không tiếp nhận không có cách nào cự tuyệt thế thì chỉ còn cái được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn động tác của nam nhân luôn luôn nhanh hơn nhọn vừa mới chạm tới lưỡi, cằm đã bị bóp chặt.“Tiểu mỹ nhân, ngươi mới tới đây hay sao? Ngươi có biết nếu phi tần hậu cung tự sát sẽ liên lụy đến người nhà không.”Nam nhân nói xong, buông tay, nắm vú của nàng từ từ chơi đùa.“Hay là người nhà của ngươi đều đã qua đời, không còn vướng bận? Nếu vậy thì cắn đi, nhớ dùng sức mạnh một chút.”Hắn nói xong câu này, cả người Tạ Thanh Anh run nàng chưa chết chết không có gì đáng tiếc, nhưng ca ca làm sao bây giờ?Nghĩ đến đây, nàng vứt bỏ toàn bộ tự tôn, cầu xin “Van cầu ngươi, bỏ qua cho ta đi.”“Bỏ qua cho ngươi?” Nam nhân khẽ cười, như là nghe được chuyện gì hài hước, hắn đè mông nàng lại, mạnh mẽ cắm rút, “Ngươi có biết không, ta vào trong cung vì muốn ám sát tên cẩu hoàng đế kia, đáng tiếc lại thất thủ. Một khi đã như vậy, chơi nữ nhân của hắn một chút cũng đã lắm.”“Ngươi nói cái gì?”Tạ Thanh Anh nghe vậy, theo bản năng quay đầu, muốn nghe rõ lời nàng vừa mới xoay đầu đã bị nam nhân hung hãn hôn lưỡi của hắn mạnh bạo liếm mút đầu lưỡi nàng, phát ra âm thanh chậc chậc.“A… buông ta ra…” Tạ Thanh Anh không ngừng lắc đầu, muốn tránh khỏi nào có thể tránh được?Hạ thân của hai người còn dán chặt vào nhau, côn thịt của nam nhân vẫn chôn trong cơ thể nàng, từng cú thúc quất vào người mút nửa khắc, Tạ Thanh Anh cuối cùng không chịu đựng được, nàng bỗng nhắm đầu lưỡi nam nhân cắn mạnh. Cái cắn này khiến hắn ăn đau, buông nàng như hắn giận dữ, trực tiếp bóp yết hầu Tạ Thanh Anh.“Ta thấy ngươi không muốn sống nữa!” Hắn lạnh lùng nói.“Khụ khụ…” Hai tay bị trói, Tạ Thanh Anh không có sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho hắn bóp cổ chết như thế cũng tốt, miễn phải bị ác ma tiếp tục làm Thanh Anh mơ màng suy tiếc, ngay cả chết cũng không do nàng làm lúc nàng cảm thấy không khí càng ngày càng loãng hết sức, nam nhân đột nhiên buông nàng ra.“Muốn chết? Nào có dễ dàng như vậy!”Hắn nói xong, ôm Tạ Thanh Anh “ào” một cái đứng lên từ trong ao, hai người trần truồng, thân thể dán sát vào nhau đi tới bên cạnh gờ đá đá kia có hình chữ thập, thường ngày chủ yếu dùng để gác y đè Tạ Thanh Anh tựa vào xà nhà, bẻ một chân nàng ra, lần nữa thẳng lưng cắm vào.“A!” Tạ Thanh Anh không nhịn được thét chói cuộc nàng mới chỉ trải qua đêm hôm đó, trong chuyện này vẫn chỉ là nữ tử ngây khắc này tuy không thấy gì nhưng nàng có thể cảm giác được, côn thịt của nam nhân kia vừa to vừa dài, kích cỡ kinh tượng vật xấu xí kia đang mặc sức hoành hành trong thân thể mình, nàng không nhịn được muốn nôn nam nhân không cho nàng trốn cúi người, cắn mạnh ngực Tạ Thanh Anh, thi thoảng lại vươn lưỡi liếm láp đầu vú cũng không ngừng động tác bên dưới, hắn ấn vào hạt đậu sưng đỏ, nắn bóp thật mạnh. “Nói, kỹ thuật của gia so với hoàng đế thế nào?” Nam nhân hỏi.“A~ Đi ra…”“Có nói hay không?” Nam nhân duỗi tay, dùng sức gảy âm hạch của nháy mắt, một trận tê ngứa từ chỗ kia lan tràn khắp toàn côn thịt của hắn cũng làm mưa làm gió, thẳng tiến từng Thanh Anh cảm giác mình sắp bị xé rách, nhưng côn thịt của nam nhân vẫn cứng như sắt cắm vào trong.“Ưm… không cần… ưm…”Nàng khó khăn rên rỉ từng đợt trong tủi nhục.“Ha,” Nam nhân duỗi tay dò xét nơi hai người kết hợp, sau đó lau mật dịch của nàng lên bầu ngực trắng nõn, cười nói “Cảm thấy sao? Ngươi có phản ứng. Ngươi chảy rất nhiều nước.”“Câm miệng! Không cần nói nữa!” Tạ Thanh Anh khóc trách mắng.“Chậc, nữ nhân đúng là khẩu thị tâm phi. Được, vậy không nói, chúng ta nghiêm túc làm.”Nam nhân nói xong, đột ngột rút gậy thịt Thanh Anh vui mừng, cho rằng trận hành hạ cuối cùng cũng kết không ngờ rằng, ngay sau đó, nàng bị nam nhân kia thô bạo đè trên mặt đất, hắn đứng sau lưng nàng, một lần nữa cắm vào.“Ha, ngươi thật chặt… Nhìn xem tư thế của ngươi bây giờ này, chậc chậc…”Lời nói của hắn vang lên bên tai khiến Tạ Thanh Anh hổ thẹn muốn thế hiện tại của nàng, dù không thấy được nhưng nghĩ cũng có thể chi chạm đất, mặc cho người phía sau xỏ xuyên, có khác gì mẫu cẩu trước đây Tạ phủ nuôi đâu?Hơn nữa, sỉ nhục rõ ràng như vậy, nhưng vì sao hoa tâm của nàng vẫn không ngừng tiết ra mật dịch theo từng động tác ra vào của gậy thịt?Chẳng lẽ nàng dâm đãng đến thế sao?Mỗi lần nam nhân phía sau cắm vào rút ra, trái tim Tạ Thanh Anh lại đau một đến cuối cùng, nàng đã đau đến chết thân thể của nàng lại không chịu thua kém, theo động tác chọc rút của nam nhân không ngừng tiết ra nhiều dâm thủy cũng không khống chế được tiếng rên rỉ của mình, từng chút từng chút một vang lên theo động tác của nam nhân.“Ưm… A… nhẹ một chút… a…”Chẳng biết qua bao lâu, nam nhân cuối cùng cũng gầm nhẹ bắn ra, rót tinh dịch nồng đậm vào trong cơ thể nàng. Mặc y phục xong, vặn người nàng qua, nam nhân nói “Đừng khóc, ta phải đi trước, lần sau lại tới tìm ngươi.”Nói xong, hắn hôn lên mặt nàng mấy cái rồi mới nhanh chóng cởi trói tay nàng hồi lâu, Tạ Thanh Anh mới ý thức được nam nhân kia đã đi. Nàng run rẩy cởi chiếc khăn lụa che mặt ra, sau đó nhìn thấy ao nước vẫn bốc hơi nóng, hoa và nước vung vãi đầy đất, cánh hoa vốn trôi trên mặt nước giờ rải khắp gờ đá vốn treo y phục của nàng cũng đã ướt không cần nói đến dấu vết loang lổ trên mặt thảy đều tỏ rõ vừa rồi xác thật có người cưỡng bức nàng ở chỗ mặt Tạ Thanh Anh nổi lên từng cơn giận dữ. Nàng phải siết chặt lòng bàn tay mới có thể khống chế ý muốn tự sát mãnh liệt.“Tiểu chủ, ngài không sao chứ? Thị vệ thống lĩnh ở ngoài điện, nói trong cung phát hiện thích khách, hắn đuổi theo thích khách tới nơi này, giờ muốn xin lục soát cung.”Ngoài điện đột nhiên truyền tới tiếng cung nữ gõ thảy hy vọng nháy mắt tan khi nãy quả nhiên không phải nháy mắt sắc mặt Tạ Thanh Anh trắng bệch, nàng suy sụp ngã xuống đất.
Dịch/Edit Như Heo chap 1 – chap 83, Grilled Meat Team chap 84 đến 106, jiongsu còn lạiNguyên tác Hoàng thượng biệt nháo. Số chương 120c + 3pn– Thể loại Cổ xuyên kim, hào môn thế gia, giới giải trí, ấm áp văn, 1×1, ông trời tác hợp. Nhân vật chính Ngu Đường ❌ Tống Tiêu. Tống Tiêu vốn là trạng nguyên của triều đình mà nuôi chí lớn là làm nhất đại hiền thần, đáng tiếc lại bị hoàng đế cứ giữ vững tâm niệm cố chấp muốn đem cậu cho vào hậu đành phải đem hoài bão làm hiền thần của mình dẹp qua một bên đành trở thành hiền hậu, Nhưng khi sự nghiệp hiền hậu vừa mới bắt đầu, hoàng đế băng hà…Lần nữa mở mắt ra đã đến thế kỷ thứ hai mươi mốt. Đường đường là một Trạng Nguyên tài trí hơn người cũng phải vác túi xách lên, đối mặt với kỳ thi trung học. Cơ mà… bạn ngồi cùng bàn này sao nhìn quen mắt quá vậy cà..Hoàng đế bệ hạ ▼_▼ “Cho mượn bài tập chép cái coi.”Tống Tiêu “…”
truyện h hoàng thượng