truyện đam mỹ tượng tâm
Trang chủTổng hợp truyện Conan đam mỹ. Phần 1: Trong lúc định nấu con cá Hải Tượng Long, vì ảo tưởng sức mạnh mà tự mình bê Truyện tâm linh; Truyện khoa học - viễn tưởng; Ngẫu nhiên; Friend. Đọc truyện teenfic online - TruyenFic.Com;
Tình trạng: Đang cập nhật. Bình luận: 2. Theo dõi: 0. Lượt thích: 8. Ngày cập nhật: 1 tuần trước. Tóm tắt nội dung. Truyện tranh Đêm Ở London được cập nhật sớm nhất và đầy đủ tại DocTruyen3Q. Bạn đọc đừng quên bình luận và chia sẻ, ủng hộ DocTruyen3Q ra các chương
Xem bộ truyện này, bạn sẽ thấy đời người ngắn ngủi là thế, nhưng tình yêu lại bền vững đến khó tưởng tượng được. Bloody Mary. Bộ truyện tranh đam mỹ ma cà rồng H+ này cực kỳ thú vị đối với những ai thích một cốt truyện vừa ngang trái, vừa hài hước.
Evay Vay Tiền. Tượng Tâm audio Tác giả Mao Hậu Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ trung khuyển công, bệnh tim tinh anh thụ, 1×1, HE. Editor Nana Lục Thương đang trong quán Bar bàn bạc công việc thì sẵn tay cứu giúp một cậu bé bẩn thỉu, vốn chỉ là sẵn tiện tay cứu giúp mà thôi nhưng mà không ngờ khi nhìn thấy vết súng sau lưng cậu bé lại khiến cậu nhớ đến ký ức năm 15 tuổi của mình. Lục Thương hỏi “Cậu tên gì?” “Tiểu Lê… Em họ Lê, họ đều gọi em là Tiểu Lê.” “Không có tên sao?” “Không nhớ ạ.” Lục Thương nói “Thế gọi Lê Thúy đi, sau này cậu theo tôi.” Kể từ hôm đó, bên cạnh Lục Thương có thêm một người yêu nhỏ tên Lê Thúy. Thật nhiều năm về sau, bác sĩ Lương cười nhạo y, tim người ta thì không muốn, còn góp cả tim mình vào, ông chủ Lục, vụ buôn bán này không có lời nha. Nhìn cậu trai tuấn tú ở trong bếp nấu cơm, Lục Thương buồn bực nghĩ, rõ ràng lúc nhặt về chỉ là một con rùa đen nhỏ không nhận nổi mặt chữ, sao mới chớp mắt đã biến thành chó săn lớn thấy mình là nhào tới rồi? Tượng Tâm Truyện audio mới hay nhất tại đây
Văn án Ở quán bar bàn bạc, Lục Thương tiện tay cứu một cậu nhóc bẩn thỉu, vốn dĩ chỉ là tiện tay mà thôi, không ngờ khi nhìn thấy vết súng sau lưng cậu thiếu niên, ký ức mười năm trước tràn vào trong óc. Lục Thương hỏi “Cậu tên gì?” “Tiểu Lê… Em họ Lê, họ đều gọi em là Tiểu Lê.” “Không có tên sao?” “Không nhớ ạ.” Lục Thương nói “Thế gọi Lê Thúy đi, sau này cậu theo tôi.” Kể từ hôm đó, bên cạnh Lục Thương có thêm một người yêu nhỏ tên Lê Thúy. Thật nhiều năm về sau, bác sĩ Lương cười nhạo y, tim người ta thì không muốn, còn góp cả tim mình vào, ông chủ Lục, vụ buôn bán này không có lời nha. Nhìn cậu trai tuấn tú ở trong bếp nấu cơm, Lục Thương buồn bực nghĩ, rõ ràng lúc nhặt về chỉ là một con rùa đen nhỏ không nhận nổi mặt chữ, sao mới chớp mắt đã biến thành chó săn lớn thấy mình là nhào tới rồi? “Sống chết có số” liệu bạn có tin vào điều đó? Hay việc sinh tử là việc mà con người có thể tự mình định đoạt? Lục Thương là người đàn ông anh tuấn, thành đạt nhưng anh luôn bị dằn vặt về cả thể chất lẫn tinh thần bởi căn bệnh tim bẩm sinh. Lê Thúy - cậu thiếu niên được Lục Thương cưu mang, dạy bảo. Chính nhờ Lục Thương, Lê Thúy từ một con rùa đen nhận diện mặt chữ còn không được đã trở thành một thanh niên ưu tú. Lục Thương nuôi dưỡng Lê Thúy, cũng vô tình nuôi dưỡng tình cảm giữa hai người. Lục Thương - một con cáo già trên thương trường lại không ngần ngại giao hết gia sản của mình vào tay Lê Thúy, dung túng cho Lê Thúy, luôn dõi theo từng bước chân của Lê Thúy trên con đường trưởng thành, dạy cho Lê Thúy biết nóng lạnh cuộc đời. Ban đầu tình cảm của Lục Thương đối với Lê Thúy chỉ là mong muốn được chuộc những lỗi lầm trong quá khứ thế nhưng tình cảm cứ càng ngày càng lớn dần không thể kiểm soát nổi. Chính nhờ Lê Thúy mà Lục Thương - ở những năm tháng tưởng chừng như cuối đời, lại có thể can đảm trao hết tình cảm mà một đời người chưa từng trao cho ai, tình cảm đó đưa trọn Lê Thúy. Khi tình yêu đã lên tiếng thì hạnh phúc sẽ không dành cho những người nhút nhát. Lê Thúy và Lục Thương đã dũng cảm nói ra lòng mình, không quan trọng ngày tháng ngắn dài, em và anh chúng ta chỉ cần có nhau là đủ. “Cậu ấy có một trái tim nghệ nhân sâu sắc, sáng trong đích thực” đấy là những lời mà theo mình là mĩ miều và cực kì ngọt ngào của Lục Thương dành cho người yêu của mình. Lê Thúy có “tượng tâm”. “Tượng tâm trái với tượng khí, người ta thường đánh giá một vật “có tượng khí không tượng tâm” ý chỉ vật này cứng nhắc, được làm một cách máy móc, hoàn thành cho có chứ không hề đặt tâm tư tình cảm trong đó”. Ở đây mình xin hiểu là Lê Thúy luôn đặt Lục Thương ở nơi đầu quả tim của bản thân, Lục Thương chính là tâm đường tròn của cậu. Cậu lo lắng cho anh từng bữa ăn giấc ngủ. Vì biết Lục Thương ghét uống thuốc đắng nên đã tự tay làm bộ ấm tách nung. Ở từng chiếc tách có ghi “Lần sau bác sĩ Lương còn bắt anh uống thuốc đắng, em đánh anh ấy giúp anh.” “Uống hết một nửa rồi, ông chủ Lục giỏi quá!” “Thuốc đắng nhỉ, hôm nay ngoan lắm, mau lên lầu đi, mời anh ăn kẹo.” “Ngày mai uống li thuốc cuối cùng rồi, uống xong sẽ khỏe lại, cố lên!” “Không khỏe lại cũng không sao, em vẫn sẽ ở bên cạnh anh”. Lê Thúy khi ngủ luôn ôm chặt Lục Thương, cậu dùng cách này để phán đoán nhịp tim và thân nhiệt của anh, để nếu anh không khỏe cậu sẽ biết ngay lập tức. Lục Thương mù cũng được, bệnh cũng không sao bởi Lê Thúy không chỉ yêu anh khi anh có dáng vẻ khỏe mạnh mà còn yêu anh dù anh ốm đau bệnh tật bủa vây, chỉ cần Lục Thương đừng giấu cậu, đừng đẩy cậu ra khỏi anh, đừng vô tức vô thanh rời xa cậu bởi yêu Lục Thương là quyền lợi ý nghĩa duy nhất của cậu. Lục Thương biết rõ tình trạng sức khỏe của bản thân, anh biết mình không sống được bao lâu nữa. Nhưng Lê Thúy đã từng lớp, từng lớp bóc tách sự bi quan luôn tồn tại trong Lục Thương “Anh thường bảo em là rùa đen mà, anh đi không nổi, em cõng anh đi”. “Nếu một người dù liều cả mạng cũng muốn sống, ông trời rồi sẽ phải nhường đường cho người đó”. Chính Lê Thúy là người khiến Lục Thương đưa trọn tình cảm chỉ trao ra một lần, khiến Lục Thương tìm được mục đích sống, cảm thấy phải sống vì chính bản thân và vì chính Lê Thúy. Lục Thương từ bé đã chịu chấp nhận bệnh tật trong mình như chấp nhận việc bánh xe số phận một khi đã lên dây cót thì không gì thay đổi. Nhưng cũng chính số phận đã cho hai người gặp nhau, cùng giúp đỡ chở che đối phương, hoàn thiện đối phương và cả chính bản thân mình. Tình yêu đẹp không phải là một cuộc sống tĩnh lặng không cãi nhau mà tình yêu đẹp còn là khi bản thân ta như được tái sinh nhờ nó. Tình yêu, sự dũng cảm đã của Lê Thúy và Lục Thương đã làm thay đổi số mệnh, cả hai như thay da đổi thịt. Liệu có ai nhận ra được người đàn ông ốm yếu bệnh tật năm đó hay cậu thiếu niên gầy gò ngu ngơ năm nào không? Chúc các bạn tìm được người nghệ sĩ mang “tượng tâm”, mang tấm lòng tình cảm nhất của chính trái tim mình. Xoài - fb/reviewdammyngontinh Một chiếc xe việt dã chạy đều đều trên quốc lộ thành phố. Bị tiếng thở dốc bên cạnh thu hút, Lục Thương quay đầu dời mắt khỏi cảnh đêm ngoài cửa sổ. Một người cuộn tròn ở chỗ ngồi bên cạnh y, toàn thân bê bết máu, hít thở dồn dập, hai tay siết chặt thành nắm đấm, dáng vẻ vô cùng đau đớn. Phát hiện điểm khác thường, Lục Thương đưa tay sờ trán đối phương, nhưng lại bị đối phương thô lỗ hất văng. “Đừng đụng.” Giọng nghe rất non, là một cậu thiếu niên. Tài xế ngồi đằng trước, chú Viên, khẽ quay đầu lại “Ông chủ Lục?” “Không có gì.” Lục Thương bình thản rút tay về. Dường như đang gắng sức nhẫn nhịn điều gì đó, cậu thiếu niên nhích ra thật xa, áp sát vào cửa xe, cuộn mình càng chặt hơn. Đèn đường ngoài cửa sổ lúc sáng lúc tối, chỉ soi được vài sợi tóc mái dài ngoằng của cậu ấy, không thấy rõ mặt mũi. Chẳng biết cậu ấy bị thương chỗ nào mà trên đệm dây không ít máu, trong xe nồng nặc mùi máu tươi. “Bị thương ở đâu?” Lục Thương nhìn chằm chằm cậu thiếu niên, cất giọng hỏi. Trả lời y chỉ có hơi thở ngày càng rối loạn, hệt như trong cơ thể cất giấu một con thú hoang sẽ bùng phát bất cứ lúc nào. “Cậu ta như vậy, có cần dẫn về nhà không?” Chú Viên ngồi đằng trước hỏi. Lục Thương quay đầu nhìn một lát, lâm vào trầm tư, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Bấy giờ xe phóng nhanh lên cầu vượt, thân xe ngoặt một cái, chếch sang bên phải, cậu thiếu niên nằm kế bên không có thắt dây an toàn, theo quán tính ngã sang đây, ngửi thấy mùi hương trên người Lục Thương, hình như nhất thời không kiềm chế nổi, há miệng cắn cổ tay y. “Chuyện gì vậy…” Chú Viên quay đầu lại. “Không có gì,” Lục Thương không ngẩng đầu lên cắt lời chú Viên, “Nhìn đường đi.” Chẳng biết có phải do kiệt sức hay không mà độ lực từ cổ tay truyền đến không nặng lắm, ngoại trừ thoáng chốc ban đầu thì không đau gì mấy. Lục Thương cảm nhận được cậu nhóc này không phải muốn tổn thương người, y khẽ nhíu nhíu mày, dùng tay còn lại sờ trán cậu ấy. Tay y lạnh ngắt, cậu thiếu niên như bỗng giật mình tỉnh giấc, thình lình nới lỏng hàm răng, cuống quít bò lại bên cửa xe, cuộn thành một cục, miệng còn lẩm ba lẩm bẩm. Thế này là trúng độc rồi, sắc mặt Lục Thương trở nên nghiêm túc, y bụm cổ tay, ngẩng đầu dặn dò chú Viên “Đi bệnh viện.” … Hai tiếng trước, quán bar Nam Thành. Nhiệt độ lại giảm mấy phần. Tôn Mậu nhìn đồng hồ đeo tay, thấp thỏm nhích tới nhích lui trên sô pha. “Vay bắc cầu hai mươi triệu?” *Vay bắc cầu Bridge loan Một khoản vay ngắn hạn được sử dụng cho tới khi một cá nhân hay công ty củng cố được khả năng tài chính dài hạn hoặc thanh toán được các nghĩa vụ nợ hiện tại. Các khoản nợ này là ngắn hạn dưới một năm với lãi suất cao và được bảo đảm bằng một vài dạng tài sản ký quỹ như bất động sản hoặc hàng hoá tồn kho. “Phải.” Tôn Mậu gật đầu lia lịa. “Cũng không phải không được, chỉ là tôi mới chợt nhớ đến chuyện năm xưa.” Người đang nói tên là Lý Nham, chỉ mới hơn hai mươi tuổi, tóc chải ngược ra sau, ngậm điếu thuốc tựa vào sô pha cười như không cười. Sắc mặt Tôn Mậu tức thì xanh mét, trực giác nói cho gã biết, lời tiếp theo mà Lý Nham muốn nói ắt khó lọt tai. Quả nhiên, Lý Nham phun một vòng khói, bắt đầu lôi chuyện cũ “Năm đó bố tôi làm ăn thiếu tiền, đúng lúc chú là lãnh đạo ở chi nhánh ngân hàng, ban đầu chú nói thế nào với bố tôi nhỉ, cho dù Thiên vương lão tử đến tôi cũng sẽ không cho các người vay’. Chậc, tôi nói chứ bí thư Tôn ạ, hôm nay sao chú lại đến cầu cạnh tôi, chú cũng biết tính tình bố tôi không tốt mà, chú làm tôi khó xử quá.” Lúc này Tôn Mậu gần năm chục tuổi trông như học sinh tiểu học bị thầy cô dạy dỗ, lão rũ mắt, ngượng ngùng cười xòa “Năm đó là hiểu lầm thôi…” Lý Nham nở nụ cười, cắt lời lão “Chuyện trước đây qua rồi thì cho qua đi, thật ra bố tôi mạnh miệng chứ mềm lòng lắm, thấy chú gặp nạn là bảo tôi tới giúp chú ngay đấy thôi.” Biểu cảm trên mặt Tôn Mậu hết sức phức tạp, lát sau lão mới nói tiếp “Là ông chủ Lý đại nhân có đại lượng.” “Đúng thế,” Lý Nham không hề khách sáo nhận lời khen của lão, “Nhưng dù sao chúng tôi cũng là thương nhân, không giống loại làm công ăn lương như chú, tôi có thể cho chú vay bắc cầu khoản này, nhưng chú có thể cho tôi cái gì chứ? Lỡ như họ nhận tiền xong không cho chú vay tiếp, chẳng phải tôi sẽ lấp nợ không công cho chú?” “Tôi còn hai căn nhà, ở ngoại ô còn có một mẫu đất, nếu ông chủ Lý không yên tâm, tôi có thể gán nợ cho cậu.” Lý Nham phất tay “Tạm thời khoan nói chút đồ của chú đáng bao nhiêu tiền, theo tôi được biết, hai căn nhà của chú làm sổ hồng rồi phải không? Tôi không muốn thứ vô nghĩa này, tôi chỉ muốn tiền mặt.” Tôn Mậu há miệng, nhưng không thốt được lời nào. Lão lăn lộn vài chục năm, lăn lộn đến vị trí hôm nay chẳng dễ dàng gì, nếu không phải nhất thời bị quỷ ám cờ bạc thua tiền, lão cũng không sa đọa đến mức ngần ấy tuổi đầu mà còn phải ăn nói khép nép với thằng nhóc miệng còn hôi sữa này. “Ông chủ Lục thấy thế nào?” Đang im lặng, Lý Nham đổi đề tài, đột nhiên nhìn về phía người đàn ông ngồi trong góc phòng. Tôn Mậu quay đầu lại nhìn theo ánh mắt của Lý Nham, bấy giờ mới thấy một người đàn ông trẻ tuổi vẫn còn ngồi bên cạnh quầy bar, người nọ mặc áo bành tô màu đen, thân hình thon gầy, đang thất thần nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt. Lúc này vừa khéo có người bưng trà đến, Lý Nham nói “Ông chủ Lục không uống rượu, đổi tách trà cho ngài ấy đi.” Nhân viên phục vụ có mắt nhìn nhanh nhẹn dẹp ly rượu trước mặt Lục Thương, đổi thành bình trà Phổ Nhị tốt nhất “Xin lỗi vì phục vụ không chu toàn ạ.” Lục Thương khẽ gật đầu, người này thật sự quá yên lặng, từ đầu chí cuối không nói câu nào, nếu Lý Nham không nhắc, Tôn Mậu suýt quên trong phòng còn một người như thế. “Chắc bí thư Tôn cũng nghe tin hồi đầu năm ông chủ Lục bỏ vốn cho vài trường đại học trong thành phố xây lầu rồi nhỉ, nói đến thực lực, ông chủ Lục cũng không thua gì nhà họ Lý chúng tôi.” Lý Nham cười đầy thâm ý. Tôn Mậu lập tức hiểu ý, lần nữa dời mắt về phía Lục Thương “Ý cậu là…” “Tôi và ông chủ Lục cũng xem như thân nhau mấy đời, nếu chuyện này do ngài ấy làm bảo lãnh đối ứng, vậy thì mọi việc dễ bàn rồi.” Lý Nham nói. *Bảo lãnh đối ứng là một hình thức bảo lãnh ngân hàng, theo đó bên bảo lãnh đối ứng Lục Thương cam kết với bên bảo lãnh Lý Nham về việc sẽ thực hiện nghĩa vụ tài chính đối với bên bảo lãnh,trong trường hợp bên bảo lãnh Lý Nham phải trả thay cho khách hàng của bên bảo lãnh đối ứng Tôn Mậu. Theo tui hiểu thì ở đây ý nói nếu Tôn Mậu không có tiền trả cho Lý Nham thì Lục Thương làm bên bảo lãnh đối ứng sẽ trả giúp rồi sau đó Tôn Mậu mới trả tiền lại cho Lục Thương. Mời các bạn đón đọc Tượng Tâm của tác giả Mao Hậu.
Tác giả Mao Hậu Thể loại hiện đại, niên hạ trung khuyển công, bệnh tim tinh anh thụ, 1×1, HE Tình trạng bản gốc Hoàn gồm 57 chương và 3 phiên ngoại Biên tập Nana Lưu ý Bản edit phi thương mại, không đảm bảo chính xác, đã có phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác. Tình trạng Hoàn 57c 08/12/2016 ——- Văn án Ở quán bar bàn bạc, Lục Thương tiện tay cứu một cậu nhóc bẩn thỉu, vốn dĩ chỉ là tiện tay mà thôi, không ngờ khi nhìn thấy vết súng sau lưng cậu thiếu niên, ký ức mười năm trước tràn vào trong óc. Lục Thương hỏi “Cậu tên gì?” “Tiểu Lê… Em họ Lê, họ đều gọi em là Tiểu Lê.” “Không có tên sao?” “Không nhớ ạ.” Lục Thương nói “Thế gọi Lê Thúy đi, sau này cậu theo tôi.” Kể từ hôm đó, bên cạnh Lục Thương có thêm một người yêu nhỏ tên Lê Thúy. Thật nhiều năm về sau, bác sĩ Lương cười nhạo y, tim người ta thì không muốn, còn góp cả tim mình vào, ông chủ Lục, vụ buôn bán này không có lời nha. Nhìn cậu trai tuấn tú ở trong bếp nấu cơm, Lục Thương buồn bực nghĩ, rõ ràng lúc nhặt về chỉ là một con rùa đen nhỏ không nhận nổi mặt chữ, sao mới chớp mắt đã biến thành chó săn lớn thấy mình là nhào tới rồi? Note Thúy 邃 trong tên em công có nghĩa là tinh thông, sâu xa, thúy trong thâm thúy nha P Về truyện này thì tui chỉ có thể nói là, truyện vô danh, tác giả cũng vô danh nốt, nhưng mà tui rất thích =3= Tui thích sự chung thủy tuyệt đối của công, thích tình cảm sâu đậm mà công dành cho thụ, thích cách thụ yêu thương công, nói chung thích hết cả đôi ấy, và hơn nữa là… tui không có sức chống cự với mấy em niên hạ trung khuyển công = Bởi vì tui rất thích, nên tui mong là mọi người cũng thích ◡‿◡✿ —————- Giới thiệu Thụ Lục Thương là tổng giám đốc của công ty do bố để lại, thụ thuộc dạng tinh anh có tiền có đầu óc giỏi kinh doanh nhưng không chơi bời đàn đúm như mấy ông tổng khác mà sống khá khép kín vì thụ mắc bệnh tim bẩm sinh, sức khoẻ rất yếu, thường phải vào bệnh viện. Thụ có tiền có quyền nhưng không thể tìm được trái tim khoẻ mạnh nào thích hợp để thay cho mình. Như văn án, trong một lần đi bàn chuyện làm ăn thì thụ cứu công Lê Thuý khỏi tay cái thằng thiếu gia nhà giàu hay ngược đãi đánh đập công. Công lúc đó nhỏ bé gầy còm bị đánh đập thương tích đầy người, thụ cứu công phần lớn là vì phát hiện vết sẹo do súng để lại trên người công giúp thụ nhận ra công là người có trái tim phù hợp với mình còn tại sao thụ biết thì đọc truyện sẽ giải thích nha chứ kể ra thì hết truyện. Nói tóm lại thụ cứu công là vì muốn ngày nào đó công hiến tim cho mình ấy, ai ngờ số mệnh xoay chuyển bất ngờ quá thụ mất cả chì lẫn chài cho công 😂 Em công thì nói sao nhỉ, công rất là trung khuyển, rất yêu thụ, yêu chết lên chết xuống luôn ấy, ban đầu được cứu về em nó hơi nhược và khờ khạo nhưng sau này em đã cố gắng trở thành người đàn ông là bờ vai vững chắc cho thụ dựa vào, nói chứ không có công là thụ cũng mệt mỏi lắm đó, dễ gì tìm được đứa nào chịu lăn xả hy sinh thế cho mình Túm lại tui rất thích tình cảm của hai người dành cho nhau, truyện nào mà miêu tả tình cảm sâu sắc là tui thích hết trơn hà!!! Thôi giới thiệu nhiêu đây chắc đủ rồi, truyện cũng không quá dài nên mọi người chờ nửa tháng sau chào đón cp mới tìm hiểu thêm nha 😍 —————– Review by Đam Mỹ – Danmei Lục Thương là một người đàn ông thành đạt, thông minh, lịch thiệp, và giàu có, anh gần như là một người đàn ông hoàn hảo, mảnh khuyết duy nhất là, anh bị bệnh tim bẩm sinh. Mọi loại thuốc thang hay tiểu phẫu chỉ là cách để kéo dài sinh mệnh nhất thời, phương pháp chân chính thật sự giúp Lục Thương bảo mệnh lại rất ít, anh gần như đã tuyệt vọng, cho đến buổi tối định mệnh ấy, khi số phận sắp xếp cho anh gặp lại Lê Thúy. Lê Thúy có một cuộc sống gần như là ở dưới đáy xã hội, muốn học vấn không có học vấn, muốn sức lực không có sức lực, ăn đánh còn nhiều hơn ăn cơm, cực kỳ thê thảm, cho đến khi được Lục Thương thu nhận. Lục Thương cho cậu một cái tên, cho cậu một mái nhà, cho cậu cái ăn cái mặc, dạy cậu mọi điều từ kiến thức trong sách vở đến thuật đối nhân xử thế. Đối với Lê Thúy, nói Lục Thương là vị thần của riêng cậu có lẽ cũng không sai. Hệ quả tất yếu là Lê Thúy rung động, rồi phát triển thành yêu, cậu yêu Lục Thương. Thế nhưng cuộc đời nào có đơn giản như vậy. Lý do thực sự khiến Lục Thương thu nhận cậu là gì? Năm xưa chuyện gì đã xảy ra giữa hai người? Quan trọng nhất là, Lục Thương cũng yêu cậu… phải không? Là một bộ truyện dài hơn 60 chương tính cả phiên ngoại, nội dung truyện không phải quá phức tạp, nhưng rất sâu sắc. Hai vấn đề lớn của truyện là tình cảm và thương trường, trong đó chuyện tình cảm có phân lượng nặng hơn. Xuyên suốt bộ truyện là quá trình suy yếu dần của Lục Thương cùng với cố gắng dành giật sự sống cho anh của Lê Thúy. Họ rất yêu thương nhau, hi sinh vì nhau, sủng nhau lên trời, nhưng căn bệnh của Lục Thương như một lưỡi đao treo trên đầu cả hai, đó là lý do vì sao trong thể loại truyện vừa có sủng ngọt lại vừa có ngược tâm. Tuy nhiên, nút thắt này cũng là yếu tố nêu bật cái hay của truyện. Chúng ta có thể thấy được tình yêu sâu đậm ở những bộ truyện ngọt ngào ấm áp khi hai nhân vật chính chăm lo cho nhau, thì ở bộ này, tình yêu và sự hi sinh vì nhau của họ lại càng được đẩy lên một tầm cao khác, sâu sắc hơn, ám ảnh hơn, và cảm động hơn. Điểm cộng của bộ này mà có lẽ ai cũng sẽ thích edit siêu hay + có H 3 ———————— Review by Review đam mỹ Hiện đại, ấm áp nhưng cũng có chút ngược ngầm, trung khuyển công x lạnh lùng thụ, HỖ SỦNG Ban đầu mình thấy tag trung khuyển công thì ngại lắm. Cơ mà nhà edit làm Kim bài đả thủ và An cư lạc nghiệp nên cũng ráng nhắm mắt đưa chân. Ai dè rơi nhầm đệm bông, thích bộ này hơn An cư lạc nghiệp nhiều. Công thụ đều là tình đầu của nhau, chả có anh tình nhân cũ nào nhảy ra hết. Lục Thương là một thương nhân lãnh khốc, giỏi đều mọi thứ trừ việc mang trong người căn bệnh nan y, phải tìm người thích hợp thay tim. Đó chính là nguyên nhân y cứu Lê Thúy từ một đám ô hợp để mang về nhà “bao dưỡng”. Đem nuôi khỏe mạnh rồi “ăn” luôn tim nó, ý nghĩ ban đầu của Lục Thương chính là như vậy. Thế nhưng, đến khi Lê Thúy tín nhiệm y đến có thể “đào tâm đào phế” cho y, Lục Thương lại từ bỏ. Không thể nói ai trong hai người yêu sớm hơn ai, ai trong hai người yêu sâu đậm hơn ai. Chỉ biết rằng Lê Thúy khi hiểu ra sự thật đã tìm mọi cách hiến tim. Còn Lục Thương lại cầm tay người kia trịnh trọng nói rằng nếu một ngày hắn hiến tim cho y, y sẽ tự tay móc tim mình. Truyện đọc hay và cảm động. Tuy bản tính một bên trung khuyển một bên lạnh lùng nhưng hỗ sủng đấy mọi người, vì Lục Thương cũng cưng Lê Thúy lắm. Ngược chủ yếu vì căn bệnh quái ác của ảnh thôi. Mà thích nhất là hai người này hiểu nhau vô cùng, người này lén lút suy tính gì đó là người còn lại biết liền. Cũng may như thế mới kéo được tới khi tìm được phương pháp chữa cho Lục Thương ’ Mà mình thấy hint tung tóe giữa anh em nhà Tư Mã luôn nhé, cầu tác giả cho phiên ngoại CỰC KỲ KHUYẾN KHÍCH ĐỌC NHA —— Link
truyện đam mỹ tượng tâm