truyện đam mỹ người thay thế

Đọc chương 41 - 50 truyện [Đam mỹ] Nam chính không thay người - Quyết TuyệtChương 41: Thắng lợiDị thú ngoài thành như vô cùng vô tận, đồng thời, còi báo động trong thành cũng vang lên [Đam mỹ] Nam chính không thay người - Quyết Tuyệt. 41 - 50. 41 - 50. Trước Sau . Người thay thế. Bạn chấm truyện được mấy điểm! Tác giả: Trang Buby. Thể loại: Tình Yêu, Tâm lý - Tình cảm. Nguồn: Facebook Trang Buby. Trạng thái: Full. Mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc trong đêm Giáng Sinh. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng nhạc reo vang, không khí tươi vui Người Thay Thế Tác giả: Phạm Sinh. Thể loại: Đam Mỹ. Trang Chủ. Diễn Đàn > C - BOX TRUYỆN VNO > Truyện Của Tôi > Truyện Ngắn > Kiếm tiền tại diễn đàn. Đam Mỹ Người Thay Thế - Phạm Sinh Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Phamsinh, 5 Tháng sáu 2021. Evay Vay Tiền. Tôi đã từng có một mối tình rất đẹp, rất sâu đậm . Tôi yêu em ấy rất nhiều , tôi vì em ấy cố gắng chăm chỉ làm việc để cho em một cuộc sống tốt đẹp . Tôi nghĩ em sẽ không chê tôi nghèo mà bỏ tôi nhưng cuối cùng cũng chỉ là tôi nghĩ . Tôi tận mắt chứng kiến em cùng người đàn ông khác quấn lấy nhau trên giường ân ân ái ái . " Nếu anh đã biết thì chúng ta chia tay đi ! Tôi cần một cuộc sống tốt đẹp, một thằng nghèo như anh học chưa xong đại học thì làm được gì chứ ! " " Bao lâu rồi ? " " Ba tháng nay rồi " Ba tháng ? Tôi bị lừa dối tận ba tháng sao ? Chúng tôi yêu nhau được một năm tôi chưa từng dám làm bất kỳ chuyện gì quá giới hạn với em vậy mà em lại ... chỉ vì đồng tiền . Cũng từ lúc đó đã được năm năm rồi , tôi không muốn vì đồng tiền mà đánh mất tình yêu nên đã cố gắng làm việc. Giờ đây tôi giàu rồi nhưng em vẫn không còn ở đây , không còn bên cạnh tôi . Tôi chưa từng hận em tôi chỉ hận mình quá thất bại quá nghèo nên mới đánh mất em . Đến tận bây giờ tôi vẫn còn tình cảm với em nếu bây giờ em đứng trước mặt tôi tôi sẽ giữ em lại mãi mãi . Kể từ khi tôi thành công tôi bắt đầu ăn chơi . Tôi là một thằng đàn ông tôi cũng có nhu cầu sinh lý mà vì thế cứ khoảng vài tuần tôi sẽ tìm cho mình một cô em . Nhưng nói trắng ra là tôi muốn cho em thấy tôi giàu rồi , tôi có tiền rồi . Tiedy Club nơi mà các chàng trai đều yêu thích . Sở hữu những cô chân dài vô cùng chất lượng được đào tạo bài bản . Bà chủ ở đây rất thích tôi vì tôi bỏ tiền rất nhiều cho mỗi cuộc chơi của mình . Đêm nay tôi đến đây bảo bà ấy tìm cho tôi một cô gái . Liếc mắt một vòng lựa chọn tôi dừng mắt mình lại một cô gái sở hữu đoi mắt ngây thơ đang tỏ vẻ sợ sệt . Thấy có vẻ tội nghiệp tôi liền mang cô ta đi .Một phần cũng là do cô có ánh mắt giống em ấy . Cô ta bảo cô ta tên Thủy , một cái tên thật nhẹ nhàng êm ái nhưng lại không hợp với công việc của cô ta . Dẫn cô vào khách sạn tôi hấp tấp để bắt đầu làm chuyện đó . Tôi vô cùng thất vọng cô ta không biết làm gì ngoại trừ việc nằm im một chỗ . Khác với những cô gái khác đều biết cách làm tôi vui và lêи đỉиɦ nhưng cô ta thật nhàm chán. Cố gắng làm nhanh để kết thúc chuyện này . Tôi lột chiếc qυầи ɭóŧ của Thủy văng xuống nhìn xuống chỗ ấy của em tôi vô cùng ngạc nhiên nó thật hồng hào và khít ! Tôi chưa từng thấy điều này ở bất kỳ cô gái nào cả . Máu ! Tại sao lại có máu ? Là lần đầu của cô ta sao ? Nhưng cô ta là ..." Lần đầu tiên hay là cô vá ? " " Là ... là lần đầu của em thật ! " Ôi đây có được xem là may mắn không nhỉ ? Chơi gái mà gặp ngay gái còn trinh . Em bảo hôm nay là ngày đầu em đi làm và tôi là khách hàng đầu tiên . " Tại sao không chọn việc khác ? " " Mẹ em đang bệnh và em cần tiền đi học . " Lại là vì một chữ "tiền" vì nó mà tôi đánh mất người mình yêu nếu trên đời này đồng tiền không tồn tại mọi chuyện có khác ? " Bao nhiêu tuổi ? " " Hai...hai mươi tuổi " Có phải còn quá trẻ không nhỉ ? Tuổi này vẫn còn tuổi ăn tuổi học vậy mà em lại đi làm việc này . Lúc anh tỉnh lại, anh đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh có bác sĩ và ý tá túc trực, trong phòng còn có một cô gái trẻ của anh như có búa tạ giáng xuống, trên người mình quấn đầy những băng trắng, chân trái bó bột. Anh ý thức được mình bị thương khá nặng nhưng trong đầu anh hoàn toàn trống không nhịn được, lên tiếng, cô gái ngẩng đầu lên nhìn thấy anh tỉnh lại, vì quá kích động, hai dòng lệ tràn khỏi khóe mắt, nhào vào lòng anh khóc “ Rốt cuộc anh cũng đã tỉnh.”Bác sĩ thấy vậy, chúc mừng cô gái “ Lạc tiểu thư, bạn trai cô đã tỉnh, đã vượt qua thời kì nguy hiểm, chúc mừng hai người.”Cô gái trẻ ở trong lòng anh đứng dậy, luống cuống đứng sang một bên, thẹn thùng đáp “ Không phải.”Anh cố nhớ xem, cô gái này là ai, nhưng trí nhớ của anh như một tờ giấy trắng, tất cả đều trống rỗng, anh hỏi bác sĩ “ Bác sĩ, vì sao tôi lại ở đây? Vì sao chuyện gì tôi cũng không nhớ?.”Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng, sắc mặt của vị bác sĩ bỗng chốc trở nên khẩn trương “ Anh không nhớ rõ tên của mình là gì sao?.”Anh lắc chiều hôm đó, anh nói mình bị mất trí nhớ. Mà cô gái nhào vào trong lòng anh khóc mấy ngày tiếp theo cũng không thấy xuất y tá đưa cho mình chứng minh thư, anh biết, mình tên là Diệp Hạo, nguyên nhân xảy ra tai nạn là bởi vì say rượu trong khi lái xe. Anh với bạn cùng nhau mở một công ty nhỏ, nhưng sau khi anh gặp tai nạn, người bạn đó đã ôm theo tài sản chạy mất, y tá kể lại với anh, những thông tin này có được là do cô gái lạ kia kể anh cũng không nhớ được cô gái kia là ai, y tá cũng chỉ trả lời ngắn gọn “ Tôi cũng không biết, chỉ biết cô ấy họ Lạc. Cô ấy không phải bạn gái của anh sao?."Y tá cũng thấy ngạc nhiên, trong nửa tháng anh nằm viện, vị Lạc tiểu thư ấy đã mất ăn mất ngủ chăm sóc nhưng, Diệp Hạo không có chút ấn tượng, khi anh tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt của người con gái họ Lạc ấy chỉ cảm thấy có chút quen thuộc. Trong đầu anh lúc này cũng chỉ vương lại duy nhất hai chữ “ Lạc Linh.”Anh cũng cảm thấy rất kì lạ, vì sao khi nhìn thấy cô gái ấy, anh lại có cảm giác vui mừng đến vậy. Mọi người cũng đều cho rằng bọn họ là người yêu. Khi nghĩ đến cái tên Lạc Linh, lại dâng lên một cảm giác rất khó có thể giải nghĩ, có phải trước kia giữa hai người đã có chút hiểu lầm?Vài ngày sau, đám bạn cũ lần lượt tới thăm anh, mọi chuyện dường như đã có câu trả lời. Bởi vì cho dù anh hỏi ai, nhắc đến cái tên Lạc Linh, mọi người đều tìm cớ để lảng ngày sau, rốt cuộc Lạc tiểu thư cũng xuất hiện, anh đoán cô chừng hơn hai mươi tuổi, cô lặng lẽ quan sát anh tỉ mỉ một lượt” Anh Diệp Hạo*, cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?,” Chỗ này nữ chính gọi Diệp Hạo là Diệp Ca Ca Anh nhìn vào gương mặt xinh đẹp lại có chút ngượng ngùng của cô, chỉ cảm thấy rất thân thuộc, anh dịu dàng lên tiếng “ Em là Lạc Linh? Tuy rằng anh không nhớ được gì cả, nhưng anh biết chúng ta đã từng yêu nhau.”Cô gái bất ngờ ngẩng đầu, mở to đôi mắt nhìn anh, nụ cười của anh rất ôn hòa, ấm áp như ánh mặt hàng nước mắt đã rơi xuống từ khi nào. Một lúc lâu sau, mới thấp giọng nói “ Đúng vậy, em là Lạc Linh.”Hai tháng tiếp theo, cô chăm sóc anh rất chu đáo, cho dù anh không thể khôi phục trí nhớ nhưng trong lòng anh đã sớm có cảm giác sâu nặng với cô, mỗi ngày trôi qua, tình cảm đó lại thêm một phần sâu cũng cảm nhận được, anh rất yêu cô, mà cô đối với anh, là sự quan tâm không hề giả tạo rất chân một ngày, sau khi để cô chăm sóc cho anh xong, anh cảm thấy tinh thần khoan khoái hơn nhiều, bỗng nhiên trầm giọng nói “ Lạc Linh, nếu em đã từng làm chuyện có lỗi với anh, anh cũng sẽ tha thứ cho em.”Chậu rửa mặt trong tay Lạc Linh rơi xuống đất, khuôn mặt cô trở nên bối rối “ Em ... Không có làm gì ... không làm chuyện gì có lỗi với anh.” Giọng nói của cô rất nhỏ, cô không giải thích chỉ quay đầu lao thẳng ra khỏi đột nhiên cảm thấy khó chịu, hận chính mình đã mất đi trí nhớ. Vậy Lạc Linh và anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô đang che giấu bí mật gì?Qua năm ngày, cô một lần nữa xuất hiện tại bệnh viện, bởi vì hôm nay là ngày anh xuất năm ngày này, Diệp Hạo luôn sống trong cảm giác lo lắng, anh biết, có thể trí nhớ của mình sẽ sớm khôi phục lại nhưng cũng có thể là vĩnh viễn sẽ không nhớ lại được gì. Nhưng anh muốn biết trước kia đã xảy ra chuyện gì. Anh là một người đàn ông trưởng thành, điều anh biết rõ hơn nữa, người mình yêu là Lạc Linh. Nếu không, cho dù mất đi toàn bộ trí nhớ, nhưng tên của cô, anh lại luôn nhớ đã tự quyết định, mặc kệ trước kia đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần hai người vẫn còn yêu nhau thì mọi chuyện trước đây đã là quá khứ. Khi cô tới giúp anh xuất viện, anh thành khẩn nói “ Lạc Linh, chúng ta kết hôn được không?.”Lạc Linh sợ hãi nhìn anh, cô lại khóc. Cô thật dễ khóc. Cô vội vàng lên tiếng “ Làm sao có thể ... chúng ta sao có thể kết hôn được.”“ Vì sao em không muốn?.” Diệp Hạo lớn tiếng “ Không phải em yêu anh sao? Anh cũng yêu em. Chẳng lẽ em chê anh nghèo? Không lẽ những ngày vừa qua em đối với anh đều là giả tạo?.”“Không phải. Em không chê anh. Em đối với anh rất thật lòng.” Cô vội vàng giải thích.“ Vậy thì vấn đề là gì?.” Anh nắm chặt lấy tay cô “ Em yên tâm, anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, nhất định anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em.”Cô lí nhí trả lời “ Được, nhưng phải đợi nửa năm nữa, chúng ta sẽ kết hôn. Một ngày nào đó, anh phát hiện anh không yêu em, em cũng sẽ mỉm cười mà ra đi.”“ Nha đầu ngốc, nói cái gì vậy.” Diệp Hạo vui vẻ ôm lấy cô, cười khi xuất viện, Diệp Hạo bắt đầu xây dựng lại sự nghiệp của mình, Lạc Linh là giáo viên mầm non, công việc của cô rất nhàn hạ, mỗi ngày đều dồn hết tâm huyết chăm sóc Diệp thứ Hai, Diệp Hạo ra ngoài làm việc. Lạc Linh một mình đi tới nơi đăng kí hộ khẩu.“ Tiểu thư, có chuyện gì vậy?.” Người nhân viên đằng sau cửa kính nhiệt tình giúp đỡ cô.“ Tôi muốn đổi tên. Hộ khẩu, chứng minh thư, toàn bộ đều sửa.” Cô khẩn trương nói.“ Tiêu thư, cô cần phải suy nghĩ kĩ.” Nhân viên công tác tiếp nhận chứng minh thư của cô, nói tiếp “ Cô đã hai mươi mốt tuổi, nếu muốn đổi tên, có rất nhiều chứng nhận đều phải làm lại, như vậy có chút rắc rối.”“ Tôi ... Không quan trọng.”“ Vậy cô muốn đổi tên thành?.” Nhân viên thấy cô kiên quyết như vậy cũng không khuyên nữa, bắt đầu gõ lạch cạch bàn phím.“ Đổi thành ... Lạc Linh.” Giọng nói của cô run run. Trang Khải cho rằng, cho dù Ngôn Thư Vũ có cùng với người yêu hắn một khuôn mặt, bất quá cũng chỉ là một thế Thư Vũ lại cho rằng, dù Trang Khải đối với cậu không yêu, nhưng ít ra cậu vẫn là người thay thế duy là, rốt cuộc ai mới là thay thế của ai?

truyện đam mỹ người thay thế