truyện đam mỹ hỏa phụng hoàng
Đọc chương CHƯƠNG 47: TRƯỚC KHI CHIA LY truyện HỎA PHỤNG HOÀNG (BOYLOVE)Hứa Tư Hàn vừa nói vừa vươn tay ôm lấy eo người kia không ngừng cọ cọ, giọng có chút giận giỗi, có chút nỉ non
Truyện tranh Hoàng Đế Đảo Ngược Thời Gian được cập nhật sớm nhất và đầy đủ tại DocTruyen3Q. Bạn đọc đừng quên bình luận và chia sẻ, ủng hộ DocTruyen3Q ra các chương mới nhất của truyện Hoàng Đế Đảo Ngược Thời Gian . Thể loại: Adult , Đam Mỹ , Fantasy
Hỏa Phụng Liêu Nguyên. (2) Hỏa Vân Tà Thần 1 (1) hoàng thành công. 16:57 22 tháng 5, 2012. hay không có gì để nói, 1 tuyệt tác. Cho mình hỏi cái thằng Thiên Hạ Đệ Thất vừa giết Lôi Tổn nó ở truyện nào thấy nó báo đạo quá đang muốn tìm hiểu :1) Nặc danh
Evay Vay Tiền. Bạn đang đọc truyện Hỏa Phụng Hoàng của tác giả Minh Nguyệt Vô Ưu. Hoàng Thiên Ngạo là đại thống lĩnh của Long tộc. Từ nhỏ hứa hôn cùng công chúa thiên giới. Rước dâu không thành lại nhặt được Hỏa phụng hoàng bé nhỏ, từ đó nuôi lớn và dạy dỗ như đồ nhi. Rồi một ngày đồ nhi trưởng thành, bắt đầu chống đối quyến rũ sư phụ...Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm truyện Chẳng Phụ Giang Sơn Chẳng Phụ Ngươi của cùng tác giả.
- Hứa Tư Hàn? Ngâm Tuyết thú vị híp mắt nhìn tiểu yêu quái rồi cong khóe môi lên cười. - Phụ mẫu hẳn rất cưng chiều ngươi nên mới đặt cho ngươi một cái tên như vậy đi? Rất tốt! Hắn vừa nói vừa nhìn nhìn cái đầu nhỏ vô cùng khả ái đang nhe răng cười. Gò má phúng phính mềm mềm thật muốn sờ một cái. Nhưng hắn vẫn nhớ đến tiểu yêu quái này chính là Hỏa phụng hoàng trong truyền thuyết, chẳng những vậy hỏa khí mịt mờ ngày hôm qua Ngâm Tuyết vẫn còn chưa quên. Dù sao đây là cơ hội tốt để lấy lòng nó, không phải sao? Vừa nghĩ, Ngâm Tuyết liền cẩn thận giương tay lên từ từ chạm lên đỉnh đầu tiểu yêu quái đang ngây ngô cười hề hề với mình. - Ui da. Kèm theo tiếng hét là cổ tay Ngâm Tuyết bị tiểu yêu quái ngoạm cho một cái. Hắn không thể ngờ được đứa trẻ đáng yêu vừa cười hết sức khả ái với mình khắc trước thì khắc sau đã nhe răng cắn mình không chịu nhả. - Tiểu tử, buông ra! Ngâm Tuyết vừa nói vừa giũ giũ nhưng bất lực, răng tiểu yêu quái rất khỏe, cắn hắn đến đau. - Grừ grừ. Tiểu yêu quái vừa ngoạm chặt vừa giương đôi mắt đầy địch ý nhìn Ngâm Tuyết. Hắn đành vươn tay còn lại lấy đùi gà đến trước mũi tiểu yêu quái quơ quơ. Nó ngửi thấy mùi thịt thơm phức liền nhả tay hắn ra, chộp lấy đùi gà phóng đến một góc phòng ngồi xuống gặm. Ngâm Tuyết giải cứu cánh tay mình thành công, nhìn dấu răng in thành vòng tròn trên cổ tay, có hai chỗ khuyết nơi răng nanh bị mất mà Ngâm Tuyết thật muốn bật cười. - Giờ thì ta đã hiểu vì sao tiểu tử nhà ngươi bị bẻ răng rồi. Hay lắm, trên đời này kẻ dám cắn đại thống lĩnh chắc cũng chỉ có một mình ngươi, tiểu phụng hoàng. Ngâm Tuyết vừa nói vừa âm thầm suy nghĩ. Hỏa phụng hoàng chỉ còn lưu truyền trong truyền thuyết. Hàng nghìn năm về trước Hỏa phụng hoàng duy nhất trên thế gian cũng đã niết bàn. Cho nên sự tàn ác của nó chỉ được lưu lại trong sách vở. Hiện tại hậu nhân xuất hiện trước mắt, cũng chưa biết tương lai bất kham ra sao, nhưng lại vô cùng hoang dại. Nếu sau này không thuần phục được chỉ e sẽ mang đến tai họa cho mình, vậy thì ai đã sinh ra nó chứ? Phụ mẫu nó ở nơi nào lại để nó lưu lạc cõi trần thế này? Tiểu yêu quái vẫn ngồi lủi thủi trong góc gặm đùi gà, giống như sợ ai đó giành mất đồ ăn của nó. Nhìn đứa trẻ thế kia, Ngâm Tuyết có thể đoán được nó ít nhiều đã trải qua cuộc sống đói khát thiếu thốn. Sau khi ăn xong, tiểu yêu quái không khách khí bắt chước Ngâm Tuyết ngồi chồm hổm trên bàn nhìn đống xương còn sót lại, dường như muốn xem thử còn cái gì có thể ăn được hay không. Cái tướng nhỏ bé mềm mềm nộn nộn khiến Ngâm Tuyết thật muốn vỗ mông nó một cái, nhưng dấu răng khi nãy đến giờ vẫn còn đau. Ngâm Tuyết xoa xoa tay mình rồi nhìn Tư Hàn. - Tiểu tử, phụ mẫu của ngươi ở đâu? Tiểu yêu quái ngây ngô nhìn hắn, cái miệng nhỏ hơi mở ra, khoảng trống nơi răng nanh khiến Ngâm Tuyết suýt nữa không ngậm được cười. Thật không giống thứ hung dữ vừa cắn hắn khi nãy chút nào. Tư Hàn nghe hắn hỏi vậy thì tròn xoe đôi mắt, lắc lắc cái đầu nhỏ, giọng có chút ngọng nghịu. - Phụ mẫu là cái gì? Không biết... Ngâm Tuyết nghe xong thì hơi nhíu mày. Hài tử ngay cả phụ mẫu cũng không biết vậy nó có thể biết cái gì chứ? - Phụ thân của ngươi, mẫu thân của ngươi ở đâu? - Phụ thân? Tiểu yêu quái bỗng nhiên mắt trợn lên một cái nhảy xuống đất, lắc lắc cái mông nhỏ lạch bạch chạy ra ngoài, vươn móng đẩy vào cửa nhưng cánh cửa đã bị Ngâm Tuyết dùng tiên thuật khống chế nên nhất thời không nhúc nhích. - Tiểu tử, ngươi đi đâu đó? Không mở được cửa tiểu yêu quái dường như trở nên nóng nảy, nó cào loạn lên thành cửa liền để lại những vết trầy rất sâu. Nó nghiến răng nghiến lợi phồng má, dưới đuôi mắt cánh phụng hoàng đỏ ửng lại hiện lên rồi nhanh chóng lặn mất. Nó gào lên. - Phụ thân phụ thân, người xấu... Nhìn thấy ấn ký trên mặt từ từ lặn xuống, hỏa khí vô cùng yếu ớt, không giống như lúc vừa mang nó về, khiến Ngâm Tuyết không khỏi âm thầm chán nản trong lòng. - Đại thống lĩnh, Hỏa phụng hoàng chỉ là một đứa trẻ, ngài trong một đêm có thể dùng sạch sẽ linh lực trên người nó như vậy hay sao chứ? Vừa mắng chửi đại thống lĩnh trong lòng vừa nhìn dấu vuốt của tiểu yêu quái trên cửa mà Ngâm Tuyết lần nữa rầu rĩ. Xem ra những ngày tháng sắp tới nuôi đứa trẻ này cũng sẽ không dễ dàng gì. Tiểu yêu quái nói năng chưa rành mạch, thậm chí còn có vài chữ ngọng nghịu nhưng Ngâm Tuyết vẫn hiểu ra ý tứ của nó. - Ý của ngươi là phụ thân ngươi đang bị người xấu bắt đi hay sao? Tiểu yêu quái liền gật gật cái đầu nhỏ. - Đúng. Ta phải đi cứu phụ thân, mở cửa ra! Dứt lời nó liền cào cào. Ngâm Tuyết nắm lấy móng của nó xách lên, xem ra những cái móng sắc bén này cần phải tìm cách thu lại, nếu không thân phận Hỏa phụng hoàng sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, khi đó thiên hạ tìm đến giết, Công chúa chưa ra đời thì đại thống lĩnh biết phải làm sao đây chứ? - Phụ thân ngươi tên gì, nói đi, Ngâm thúc thúc sẽ giúp ngươi. Ngâm Tuyết vừa nói vừa cố tỏ ra ánh mắt hiền từ của người cha mà nói với tiểu yêu quái, dù hắn cũng chưa từng một lần làm cha. Ngâm Tuyết nói như vậy nhưng thật ra chín phần là muốn lấy lòng đứa nhỏ này. Hắn muốn từ từ uốn nắn tính hoang dại bẩm sinh của nó. Nhìn thấy ánh mắt hiền từ của Ngâm Tuyết, tiểu yêu quái liền nhớ đến Hứa thợ săn. Bất giác lòng nó lại vô cùng khó chịu. Hôm trước, sau khi giết sạch đám quan binh thì nó cũng ngất xỉu. Sau đó, Hứa thợ săn sợ quan binh bắt nên đã mang nó đến cánh rừng giấu đi. Khi nó tỉnh dậy thì đã ở nơi này. Cho nên hiện tại nó cũng không biết phụ thân mình ra sao rồi. Ngâm Tuyết không thấy nó nói gì thì quyết định tăng độ hiền từ trong đáy mắt, thậm chí tròng mắt cũng đã long lanh sống động khác thường. Tiểu yêu quái liền bị lời nói cùng ánh mắt này của Ngâm Tuyết làm cho cảm động. Quả nhiên cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, chưa thể phân biệt được cái nào là thật, cái nào là đang gạt mình. - Hứa... Hứa thợ săn. Ngâm Tuyết nghe thì hiểu. Xem ra nó chính là do một người thợ săn nhặt về nuôi. - Ngươi không biết tên hắn hay sao? Ngươi ở nơi nào? - Nơi? Tiểu yêu quái gãi gãi cái đầu nhỏ. Quả nhật nó cũng không biết nơi nó ở là đâu nữa, còn bọn người bắt phụ thân nó cũng không biết là ai. Nó không thể trả lời Ngâm Tuyết đành giãy giãy tay mình khỏi hắn rồi đập vào cửa. Ngâm Tuyết thở dài, xem ra không thể khai thác thêm thông tin nào từ đứa nhỏ này rồi. - Được rồi, đừng làm loạn nữa, thúc sẽ đi cứu phụ thân cho ngươi. Ngươi ở yên trong phòng chờ thúc trở về. Dứt lời, Ngâm Tuyết đứng dậy định đi liền bị tiểu yêu quái ôm chân giữ lại. Hắn từ trên cao nhìn xuống đứa trẻ. - Đi... đi! - Ngươi cũng muốn đi? - Phải. Tiểu yêu quái liều mạng gật đầu, ánh mắt long lanh mong chờ hồi đáp. Nhưng đã không như nó mong muốn. - Vậy thì không được, ngươi đi theo sẽ cản trở thúc cứu phụ thân của ngươi. - Đi... Đi! Tiểu yêu quái bỗng gào lên, hỏa khí trong người phút chốc bùng ra làm Ngâm Tuyết giật mình, phải giơ tay lên vận khí hóa giả, hắn nheo mắt lại đầy nguy hiểm. - Tiểu tử, muốn ta cứu phụ thân ngươi thì ngoan ngoãn ở lại đây, nếu không đừng hòng ta giúp đỡ! Quả nhiên hù dọa có tác dụng, tiểu yêu quái thở khè khè nhưng vẫn thả tay khỏi người Ngâm Tuyết, sau đó trèo lên bàn ngồi chồm hổm vùi mặt vào đầu gối mình. Nhìn thấy đứa trẻ như vậy Ngâm Tuyết chỉ biết lắc đầu. - Mới ba tuổi, tính nết cũng thật dữ dằn! Hắn biết, cứu Hứa thợ săn sẽ là một cách để giữ chân Hỏa phụng hoàng ngoan ngoãn ở lại đây. Đến trước khi Công chúa xuất thế thì đứa trẻ này đừng hòng rời khỏi Thiên Hoa sơn nửa bước. Cho nên ngày tháng còn dài hắn phải nghĩ cách lấy lòng nó. Sau khi Ngâm Tuyết đi rồi, Tư Hàn chỉ ngồi trong phòng một mình. Nó hết nhìn đông rồi lại ngó tây. Chỗ này thật rộng lớn, từ nhỏ nó chưa từng nhìn thấy nhà nào cao lớn, rộng rãi đến như vậy. Thậm chí giường ngủ cũng thật êm. Nó chỉ cao hơn cái giường một chút, liền từ từ tiến đến gần sờ sờ vào chiếc đệm êm ái, rồi nhìn móng vuốt nhọn hoắc màu vàng kim dưới tay mình. Bất giác, nó giơ bàn tay ngắn ngủn lên nhìn nhìn. Thật ra Tư Hàn cũng không biết vì sao, việc có móng vuốt và răng nanh nhọn là lần đầu tiên nó nhìn thấy. Khi thấy phụ thân và bà của mình bị đánh, bỗng dưng nó cảm thấy toàn thân khó chịu, sau đó móng vuốt từ trong tay chui ra. Sau đó nữa, có rất nhiều việc nó cũng không còn nhớ nổi. Nhưng mà hiện tại Tư Hàn thật muốn về nhà. Tiểu yêu quái đu cái chân ngắn ngủn của mình lên giường rồi từ từ trèo lên. Sau đó cuộn người vào trong chăn âm thầm chảy nước mắt. Môi mếu mếu lại trông thật đáng thương. - Lúc này trời đã gần xế chiều, hôm nay ngoại lệ Thiên Hoa sơn có chút nắng, tuyết cũng đã ngừng rơi, trên cành cây vẫn còn những hạt tuyết chưa tan hết, kết lại thành mảng dày đang chảy nước "lộp bộp" xuống đất. Sáng nay, sau khi ném tiểu yêu quái ở phòng cho Ngâm Tuyết thì Hoàng Thiên Ngạo đã cùng thuộc hạ ra ngoài dự yến tiệc ở thủy cung. Vừa về đến nơi không khí bỗng dưng vô cùng hối hả. Kiếm Phong Chi nhìn thấy liền bắt đại một người kéo lại hỏi. - Lục sư đệ, có chuyện gì vậy? Lục sư đệ này là Ngụy Trình, một trong những đệ tử giỏi nhất của Hoàng Thiên Ngạo, hôm nay đi theo y đến gặp các trưởng lão của Long tộc. - Sư phụ xảy ra chuyện. Ngâm thúc đâu rồi? Ngụy Trình nói trong gấp gáp, mắt hướng về phòng Ngâm Tuyết. - Lúc sáng thấy Ngâm thúc vội vội vàng vàng đi đâu đó ta không biết. Sư phụ xảy ra chuyện gì vậy? - Mang đứa trẻ trong phòng đến cho sư phụ ngay. Nhanh lên! Ngụy Trình vừa dứt lời Kiếm Phong Chi hơi sững người một lúc, rồi lập tức phóng đến phòng Ngâm Tuyết. Lúc đẩy cửa ra nhìn quanh liền thấy trên giường một thân thể nhỏ bé đang trùm kín trong chăn. Nhớ đến hỏa khí phát ra từ người nó hôm qua y cũng hơi e ngại một chút, nhưng sư phụ đang gặp chuyện nên không thể không liều mạng. Y tiến đến gần thấy hôm nay đứa trẻ không phát ra thứ hỏa khí chết người kia, y lập tức giáng một chưởng xuống người tiểu yêu quái làm nó bất tỉnh rồi ôm cả người và chăn bay đến phòng Hoàng Thiên Ngạo. Bên ngoài hiện không có bất kỳ lính canh nào. Xem ra đã bị sư phụ đuổi đi hết. Xung quanh phòng Hoàng Thiên Ngạo toàn bộ là hàn khí. - Sư phụ. - Để nó ở đó đi. - Dạ. Kiếm Phong Chi vừa đặt Hỏa phụng hoàng xuống, chưa kịp nhìn thấy gì thì đứa trẻ đã biến mất, trong không khí chỉ còn hơi lạnh. Kiếm Phong Chi rùng mình một cái lập tức chạy trối chết. Hoàng Thiên Ngạo lúc này thân trên ở dạng người nhưng khắp nơi đều là vảy rồng. Thậm chí trên mặt cũng có vài chỗ xuất hiện vảy. Bên dưới là thân rồng. Hai tay y ôm lấy tiểu yêu quái vào ngực bắt đầu vận khí. Một lúc sau vảy rồng trên thân từ từ lặn mất, thân dưới cũng biến thành chân người. Nhưng chiếc đuôi vẫn không thu lại được. Hoàng Thiên Ngạo nằm xuống nhắm nghiền mắt lại dưỡng thần. Thật lâu sau tiểu yêu quái từ trong ngực y tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt Hoàng Thiên Ngạo nó liền bật ra một câu. - Người xấu. Hoàng Thiên Ngạo mở mắt nhìn nó. Đôi mắt y không độ ấm, thậm chí còn nhìn thấy một chút đỏ. - Người xấu! Nó gào một tiếng rồi nhảy lên nắm lấy hai sừng rồng ra sức bẻ. Nó còn chưa quên được món nợ bẻ răng đâu! Nhưng nhanh chóng bị Hoàng Thiên Ngạo xách xuống đánh vào mông mấy cái. Lực tay vô cùng mạnh khiến mông nó như bị đánh hỏng. - Xấc xược! - Người xấu! Oa... oa... Hoàng Thiên Ngạo bất giác bóp miệng tiểu yêu quái, nó kinh hãi liền lấy bàn tay nhỏ che miệng mình, nó còn nhớ hôm qua răng bị bẻ, hôm nay nếu bị bẻ tiếp nó sẽ không thể nhai gà nướng được nữa. Mặt nó vì tức giận mà vô cùng đỏ, thậm chí nước mắt cũng bám trụ viền mi, đôi mắt to tròn, hai mí rõ ràng, lông mi dày khẽ chớp chớp. Nó rất ghét đại yêu quái này, vô cùng ghét. - Đại thống lĩnh. Bên trong một lớn một nhỏ trừng mắt nhìn nhau, bên ngoài giọng nói của Ngâm Tuyết vang lên. Hắn vừa từ Vạn Trùng Sơn trở về. Đến nơi liền nghe Ngụy Trình nói lại nên lập tức chạy đến. Vốn là hôm nay Hoàng Thiên Ngạo vừa rời khỏi dạ tiệc ở thủy cung thì liền xảy ra chuyện. Toàn thân bỗng nhiên đau đớn như muốn xé toạc ra, vảy rồng xuất hiện không theo quy luật, nên liền bay về Thiên Hoa sơn. Nghe thấy giọng nói của Ngâm Tuyết tiểu yêu quái liền yếu ớt kêu lên. - Thúc thúc, người xấu. Là đang cáo trạng y hay muốn tìm chỗ dựa dẫm? Bất quá ở nơi này y mới là người lớn nhất. Còn người có thể cứu ngươi hay sao chứ? Hoàng Thiên Ngạo vừa lơ đãng khinh thường nhìn nó một cái rồi khàn khàn giọng. - Vào đi. Ngâm Tuyết tiến vào thì nhìn thấy Hoàng Thiên Ngạo đang xách tiểu yêu quái mà không khỏi giật mình. Đại thống lĩnh lại đánh đứa nhỏ hay sao chứ? Nhìn thấy Ngâm Tuyết, Tư Hàn liền giương móng vuốt ra chỉ vào mặt Hoàng Thiên Ngạo. - Thúc thúc, yêu quái. - Phụt. Ngâm Tuyết không giữ nổi hình tượng mà trước mặt đại thống lĩnh cười lớn một tiếng, nhưng hắn rất nhanh liền kìm xuống. Bộ dạng ngươi cũng rất giống yêu quái còn nói ngươi khác là yêu quái hay sao chứ Hứa Tư Hàn? - Ngươi, trong ba ngày phải làm cho nó ngoan ngoãn. Móng vuốt cũng thu lại. Ở đây ngoài những đệ tử thân tín thì bất kỳ ai cũng không được để lộ thân phận của nó. - Thuộc hạ đã rõ. Đại thống lĩnh an tâm! Hoàng Thiên Ngạo vừa nói xong thì ném tiểu yêu quái vào lòng Ngâm Tuyết, rồi đứng dậy rời khỏi giường đến bên cửa sổ nhìn ra những đóa hoa tuyết đang bay mù mịt ngoài sân lớn. - Phía thiên giới đã có tin tức gì chưa? - Dạ vẫn không nghe thấy. Nhưng mà Công chúa sinh ra phải hợp mạng với đại thống lĩnh thì mới được. Người ba năm trước chính là nằm trong cung mệnh, không hiểu lý do gì lại ra đi sớm như vậy... thật vô cùng đáng tiếc! Thiên kiếp lại sắp đến gần. Thiên kiếp mà Ngâm Tuyết nói chính là một thứ ấn định sẵn mà bất kỳ đại thống lĩnh đời nào của Long tộc cũng đều phải trải qua. Năm bọn họ được ngàn tuổi, trong một lần phải chịu trăm đạo sấm sét tại Vạn Trùng Sơn để phi thăng. Sau khi phi thăng thì chính là trường sinh bất tử. Năm nay Hoàng Thiên Ngạo đã được chín trăm tám mươi lăm tuổi. Như vậy chỉ còn mười lăm năm nữa là đến hạn. Nếu như không tìm được người hôn phối hợp mạng để hóa giải hàn khí trong người, e rằng sẽ ít nhiều thương vong khi trải qua thiên kiếp. Mười lăm năm đối với tiên gia mà nói vô cùng nhanh, chỉ như một cái chớp mắt. - Tư Hàn! Ngâm Tuyết giật mình một cái, tiểu yêu quái vốn dĩ đang bên cạnh hắn, từ lúc nào đã đến sau lưng đại thống lĩnh nắm lấy cái đuôi vì hàn khí mà không chịu thu lại của y mà ra sức cắn. Rõ ràng chính là gây chiến. Ngâm Tuyết tiến đến xách lấy tiểu yêu quái tách ra nhưng nó vô cùng hung hãn, hàm răng không chịu rời khỏi, thậm chí cả tay cả chân ngắn cũn bám víu lấy đuôi rồng không buông. Hoàng Thiên Ngạo híp mắt nhìn cái đuôi của mình đang bị tiểu hài tử kia gặm cắn mà không rõ có ý gì. Mắt rồng híp lại sau đó từ từ bước đi, kéo theo cả một tiểu yêu quái đang ăn vạ cắn cắn đuôi mình lê theo trên mặt đất. Ngâm Tuyết biết Hỏa phụng hoàng có tính hoang dã, nhưng không phải nó đã sống cùng con người đến ba năm hay sao? Vẫn còn cố chấp như vậy? - Nó tên gì? - Dạ là Hứa Tư Hàn. - Tư Hàn... Hoàng Thiên Ngạo bỗng ngẫm ngẫm cái tên đó một lúc nhưng không quá lâu. Ánh mắt y đang hướng ra khung cảnh rộng lớn đầy tuyết trắng ngoài kia, lúc này đã vắng vẻ không còn một bóng người. - Hiện tại, Ngâm Tuyết đã mang Tư Hàn trở về phòng mình. Hắn định để cho nó một căn phòng nhỏ nhưng hắn lại sợ. Tiểu phụng hoàng này sức mạnh khôn lường, nếu như để nó ở bên ngoài, rủi như có biến cố gì thì nước xa không thể cứu được lửa gần. Huống hồ thân phận nó cần được giữ kín, nên tạm thời sẽ để nó ở cùng mình tiện bề giám sát. Vài ngày nữa sau khi thu xếp an ổn cho nó một thân phận, khi đó mới để nó đến ở cùng chỗ với các huynh đệ đồng môn. - Tư Hàn, đến đây! Hắn vừa nói vừa ngoắc ngoắc, Tư Hàn đang ngồi trên giường liền lạch bạch chạy đến chỗ hắn. - Ngươi xem, đây là cái gì? Ngâm Tuyết vừa nói vừa lấy ra trong người một mảnh ngọc. - Phụ thân? Nó bỗng reo lên một tiếng rồi giương vuốt đến chụp lấy. - Thúc thúc, phụ thân đâu? Ngâm Tuyết nhìn đứa nhỏ một chút rồi trầm giọng. - Ta đã cứu phụ thân ngươi ra rồi. Hắn nói đưa cái này cho ngươi, bảo ngươi ở lại đây tu luyện tiên thuật. - Tại sao... phụ thân bỏ ta hay sao? - Không phải bỏ ngươi, mà là để ngươi ở đây theo đại thống lĩnh học tiên thuật. Sau này giỏi rồi thì có thể trở về nhà. Tiểu phụng hoàng trợn mắt lắc lắc đầu. - Ta không muốn! - Ngươi lúc này trở về nhất định sẽ liên lụy phụ thân mình, ngươi biết hay không? Ngươi đã giết rất nhiều người, ngươi đã quên rồi sao? Tư Hàn không nói gì chỉ nhíu lại đôi mày nhỏ, nhìn nó như sắp khóc đến nơi, móng vuốt từ lúc nào đã cấu vào lòng bàn tay, vài giọt máu đỏ tươi liền chảy xuống. Ngâm Tuyết nhìn thấy thì giật mình ra vẻ tiếc hận, máu của Hỏa phụng hoàng rất quý hiếm, sao có thể phí phạm như vậy chứ? Đang lúc đứa trẻ xúc động, không hay không biết hắn dùng khăn tay lau vết máu trên tay tiểu yêu quái rồi âm thầm bỏ vào ngực. Máu này ngày mai hắn sẽ mang đến chỗ của Nhiếp Viễn dược sư để y điều chế thuốc bồi bổ nguyên khí. Nhiếp Viễn là dược sư thân tín của đại thủ lĩnh, tính tình có chút cổ quái. Tiểu yêu quái nhất thời bị lợi dụng mà không biết, nét mặt trẻ thơ bị lời nói kia làm cho u sầu. Nó biết nếu mình trở về thì nhất định liên lụy phụ thân. Nó không muốn! Tư Hàn nghe xong thì ôm lấy mảnh ngọc rồi thất thểu lắc lắc cái mông nhỏ, giương đôi chân ngắn ngủn trèo lên giường nửa ngày nằm trong chăn. Hay vì nó là yêu quái nên phụ thân mới không chịu nhận lại? Nó nhìn nhìn móng vuốt của mình thì càng thêm tủi thân. Cái này những người ở xóm nó đều không có, cả phụ thân và bà bà cũng không. Như vậy nó chính là yêu quái rồi, cũng giống đại yêu quái đầu có sừng hay đánh nó vậy. Nhưng Tư Hàn một chút cũng không muốn giống đại yêu quái đó, y vừa già vừa xấu vừa hung dữ, nó thích Ngâm thúc thúc hơn! Tư Hàn nằm đó, không biết qua bao lâu cho đến khi cảm thấy đầu óc nặng nề rồi ngủ thiếp đi. Lúc mở mắt ra lần nữa thì phát hiện toàn thân đau nhói, có một kẻ quái dị đầu tóc bạc phơ đang giương mũi kiếm lên trước mặt mình. Nó liền rống lên một tiếng. - A! -HẾT CHƯƠNG-
Lúc này trời đã gần sáng, Kiếm Phong Chi đang tập trung hàng ngàn đệ tử của Thiên Hoa sơn xếp thành hàng, tập dợt nghi lễ chuẩn bị cho kỳ hội thi thố tiên lực trăm năm một lần, bảy ngày nữa sẽ diễn ra ở Thiên Hoa sơn. Trong kỳ hội, các môn phái, gia tộc cử ba người giỏi nhất của mình đến tham dự. Người đứng đầu trong lần thi này sẽ được chọn làm Kỳ chủ dẫn dắt chúng thần bảo vệ an nguy của tam giới trong vòng một trăm năm nữa. Đương kim Kỳ chủ là Kỳ Anh, cung chủ Băng Dược cung. Một trăm năm qua có hàng ngàn cuộc chiến lớn nhỏ, nhưng Kỳ Anh luôn là người đầu sóng ngọn gió, thời gian này thiên hạ sóng yên biển lặng. Hiện tại cũng đã đến lúc tìm người khác thay thế. Những lần trước kỳ hội đều tổ chức ở Thiên Hoa sơn. Bởi lẽ Long tộc mạnh mẽ nhất trong thiên hạ, đại thống lĩnh Hoàng Thiên Ngạo danh chấn bốn phương. Cho nên đương nhiên nơi này chính là phù hợp nhất để tổ chức kỳ hội. Người của Thiên Hoa sơn những năm đó đều không tham dự. Bởi lẽ một trăm năm trước, bọn họ không thu nhận đồ đệ. Đến sau khi Kỳ Anh làm Kỳ chủ thì Hoàng Thiên Ngạo, Bạch Nghiên cùng Kỳ Thịnh mới bắt đầu thu nạp đệ tử. Chính vì như vậy, năm nay là năm đầu tiên người của Thiên Hoa sơn sẽ cử ba người mạnh nhất làm đại diện để tranh cao thấp cùng đệ tử các môn phái khác. Hiện tại, người giỏi nhất sẽ do ba vị thống lĩnh quyết định. Một người trong đó đương nhiên chính là Ngụy Trình, còn hai người khác bất kỳ ai cũng chưa biết tính toán trong lòng của các vị thống lĩnh ra sao. Chỉ là ai được chọn cũng sẽ là một niềm tự hào rất lớn cho gia tộc của bọn họ. Kỳ hội lần này không chỉ đón tiếp người đến thi mà còn có cả người đứng đầu của các tộc đó. Cho nên, nghi lễ tiếp đón phải chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng. Lúc này Kiếm Phong Chi đang đứng trên đài cao phất cờ hiệu, bên dưới thành hàng theo cờ hiệu của hắn lần lượt di chuyển, bắt đầu thi triển pháp thuật. Bỗng nhiên, Lục Niên từ phía đối diện Phong Chi giơ giơ tay điên cuồng vẫy hắn, miệng y làm khẩu hình. - Đại sư huynh. Kiếm Phong Chi nhìn thấy nhưng bất đắc dĩ hắn không thể ngừng trận, đành phải tiếp tục. Một lúc sau hắn vừa ngừng tay liền bay xuống đài đến bên cạnh Lục Niên. - Ngũ sư đệ, đệ cũng rảnh rỗi quá đi, không thấy ta đang bận hay sao? Gọi ta xuống còn ra cái thể thống gì? Lục Niên liền nắm lấy cánh tay hắn lắc lắc. - Đại sư huynh, không xong rồi, tiểu Thất... Kiếm Phong Chi nhíu mày một cái. - Hắn lại phá phách cái gì? Lục Niên tay lau đi mồ hôi đầm đìa trên trán mình. - Lần này phá rất lớn đó! Kiếm Phong Chi nhăn mặt nhìn trận pháp đang điều khiển nhưng không thể nhất thời rời đi được. - Ngụy Trình đâu? - Hắn đang ở chỗ sư phụ, hình như đang tiếp đãi Kỳ Anh cung chủ. Kiếm Phong Chi chặc lưỡi một cái đứng ở dưới hô lớn. - Chúng đệ tử Thiên Hoa sơn nghe lệnh. - Có. Hàng ngàn người đồng loạt hô to. - Dàn thành hàng ngang, chia thành hai đội, bế khí! - Rõ. Dứt lời, Kiếm Phong Chi cùng Lục Niên lập tức phi thân mất dạng. Bọn họ mười mấy năm nay sớm đã quen thu dọn tàn cuộc của Hứa Tư Hàn để lại. Tiểu phụng hoàng này lúc nhỏ phá nhỏ, lúc lớn phá lớn. Hắn ba ngày hai trận nhỏ một trận to quậy đến Thiên Hoa sơn gà bay, chó sủa. Không biết từ lúc nào bỗng dưng gia nhập cùng bọn Lý Khởi Phong đánh nhau, trong thời gian trai giới tịnh tâm lại trốn ra sau núi lén lút uống rượu ăn thịt. Gần đây còn nghe nói ban đêm có thêm trò săn bắt thỏ tinh. Ai bắt được sẽ được phong làm lão đại. Hứa Tư Hàn trời sinh thông minh, học một biết mười, thậm chí còn nhanh hơn cả Ân Sơn Tây Xương năm xưa. Chỉ là hắn bản tính háo thắng khó kìm chế, lại không theo quy củ của Thiên Hoa sơn. Rất nhiều lần chịu phạt của Ngâm Tuyết, thậm chí có lần chọc giận đến nhị thống lĩnh, bản thân lãnh năm mươi roi tiên. Báo hại nằm liệt giường đến nửa tháng. Vậy mà khi tỉnh dậy thì chứng nào tật ấy, hại Kiếm Phong Chi quản không nỗi nữa, đành âm thầm thu dọn tàn cuộc của hắn, hiện tại cũng đã quen rồi. Nhưng lần này thứ Hứa Tư Hàn động đến không còn đơn giản nữa. Nghe nói đáng lẽ bắt thỏ tinh thì hắn đã bắt nhầm hồ ly. Hiện tại động đến Hồ tộc thì e là khó lòng thu xếp. Cho nên Kiếm Phong Chi đành đích thân đến đó thương lượng cùng bọn họ một chút. - Lý Khởi Phong đâu? - Bọn chúng khi nhìn thấy tiểu Thất bắt trúng hồ ly thì đã nhanh chân chạy mất. - Khốn kiếp! Tư Hàn từ nhỏ ở Thiên Hoa sơn chưa từng nhìn thấy qua thỏ hay những con vật khác. Lần này đi săn, theo mô tả của Lý Khởi Phong, hắn nhìn thấy một con vật lông trắng tai to, lập tức nghĩ là thỏ tinh. Thật không ngờ nó lại là hồ ly. Chẳng những vậy mà còn nghe nói đây là nhi tử quen được cưng chiều của người đứng đầu Hồ tộc Bạch Luân. Hiện tại trong thời kỳ luyện tập nên đêm tối ẩn mình ở Thiên Hoa sơn hút linh khí. Thật không ngờ lại trở thành đối tượng đi săn của bọn người Hứa Tư Hàn. Tiểu hồ ly lúc này vô cùng yếu ớt, linh châu tu luyện đã bị Hứa Tư Hàn đánh vỡ, tính mạng cũng khó bảo toàn. Khi bị đánh trúng, nó đã phát ra một thứ âm thanh kỳ quái cầu cứu đến tộc mình. Hiện tại bọn họ đang náo loạn thành một đoàn bên dưới. Tư Hàn một mình đứng giữa vòng vây của bốn người liên tục phát hỏa công về bốn phía. Cây cối xung quanh trúng hỏa công của hắn bốc cháy tạo thành những đám khói mù mịt. Năm bên đấu chưởng, trên trán Tư Hàn đã chảy mồ hôi đầm đìa. Hắn trụ lực liên tục phát công. Xung quanh ánh sáng xanh đỏ sáng rực cả một vùng. Khi nãy một người trong đám Lý Khởi Phong chạy về đã lén báo lại với Lục Niên, bọn chúng dù có ghét cũng không muốn hại Hứa Tư Hàn mất mạng. - Tiểu Thất. Kiếm Phong Chi từ trên cao liền phát ra một luồng linh lực làm ngừng lại cuộc chiến rồi bay là đà xuống đứng bên cạnh Tư Hàn. - Đại sư huynh. - Câm miệng! Hai chữ câm miệng này làm Tư Hàn triệt để im lặng. Hắn biết lần này mình gây ra tội lớn rồi nên nhất thời không tranh cãi. Kiếm Phong Chi liếc mắt qua Tư Hàn một cái, đầu tóc hắn đã rối loạn. Mặt mày đầy bùn đất, quần áo nhếch nhác, có chỗ còn rách chảy chút máu. Chắc vừa rồi cũng ăn không ít khổ. - Tại hạ Kiếm Phong Chi, đại đồ đệ của đại thống lĩnh Hoàng Thiên Ngạo Thiên Hoa sơn. Vừa nhận được tin tiểu sư đệ làm tổn hại đến quý công tử. Xin hỏi hiện tại tình trạng của công tử thế nào? Kiếm Phong Chi ăn nói rành mạch, một trong bốn người đấu cùng Hứa Tư Hàn liền hừ một tiếng, hống hách phất tay chỉ về hướng Tư Hàn. - Đại thống lĩnh Hoàng Thiên Ngạo danh chấn bốn phương, người người nể phục. Nhưng Hồ tộc của chúng tôi cũng không phải quả hồng mềm để các người tùy ý khinh bạc đâu! Đệ tử của các người tùy tiện đả thương người khác, lại là ngay lúc tu luyện yếu đuối không có chút phản kháng, hại cửu công tử của chúng tôi đã bị trọng thương, linh châu vỡ nát, ngàn năm linh lực trong phút chốc tiêu tan. Vậy ngươi nói, ta lấy cái gì về giao phó với chủ nhân đây? Nói như vậy, bọn người này chính là thuộc hạ của hồ ly kia. Kiếm Phong Chi nhìn nhìn tiểu hồ ly nằm trong tay bọn họ thì tiến lên một bước. - Các vị có thể cho tại hạ nhìn qua thương thế của cửu công tử hay không? Dứt lời, Kiếm Phong Chi đến gần nhìn tiểu hồ ly, nó quả nhiên đúng như lời bọn người kia nói, thậm chí chỉ còn lại một hơi thở, vô cùng yếu ớt. - Các ngươi nói hắn đang trong thời gian tu luyện, các ngươi là thuộc hạ của hắn tại sao lại bỏ hắn một mình ở đó? Còn nữa, hắn bị thương như vậy từ đầu đến cuối cũng không nhìn thấy các ngươi chữa cho hắn, còn ở đó rảnh rỗi đánh nhau với ta? Rõ ràng chính là có ý đồ đen tối. Hứa Tư Hàn một bên gằn giọng. Hắn vừa nói vừa chắp tay lại phía sau, một chút sợ hãi hoặc hối lỗi cũng không có. Nhìn thấy thái độ ăn cứng không ăn mềm này của hắn, bọn người kia liền vô cùng tức giận. - Tiểu tử thối, ngươi đừng ngậm máu phun người, có gan làm còn không có gan chịu? À, hóa ra Thiên Hoa sơn chỉ toàn là những kẻ ỷ thế hiếp người. Việc này Hồ tộc sẽ không để yên đâu! Hứa Tư Hàn liền nhếch môi lên cười. - Ta mới không sợ. - Tiểu Thất, câm miệng! Kiếm Phong Chi vừa quát vừa trợn mắt nhìn Tư Hàn, hắn liền mím môi quay mặt chỗ khác. Tư Hàn vô cùng nghi ngờ đám người này. Lúc hắn xông vào hang động cũng gây ra âm thanh không nhỏ, nếu là hồ ly đang tu luyện tuy sức lực yếu ớt, thì vẫn có thể nhanh chóng chạy thoát. Vì cái gì còn để hắn bắt được chứ? Hứa Tư Hàn càng nghĩ càng không cam tâm. Khi nãy giao đấu với bọn người này, chúng cố tình dây dưa không xuất chiêu, dường như chính là đang muốn chờ người của Thiên Hoa sơn đến. Xem ra mục đích không hề đơn giản. Tư Hàn vừa nghĩ nghĩ vừa liếc nhìn tiểu hồ ly trên ngực bọn người kia mà híp mắt một cái. - Như vầy đi, ở đây cũng rất gần Thiên Hoa sơn, tạm thời các người theo ta mang cửu công tử đến đó để dược sư cứu chữa. Sau đó từ từ tính đến những việc khác. Kiếm Phong Chi liền muốn bắc một cái thang cho bọn họ leo xuống. Đáng tiếc, thành ý của hắn đã bị Hứa Tư Hàn xem nhẹ. Hắn từ lúc nào tiến lên bên cạnh Phong Chi còn gầm một tiếng. - Không được! Kiếm Phong Chi nhíu mày thành hàng. - Tiểu Thất! Hứa Tư Hàn ngược lại không để ý đến đại sư huynh của mình, hắn chỉ muốn giải quyết dứt khoát với đám người này. Việc xảy ra ngày hôm nay, Tư Hàn nghi ngờ có ai đó đã cố tình sắp xếp mọi chuyện để có thể thuận lợi tiến vào Thiên Hoa sơn. Cho nên, hắn dù chịu thiệt một chút cũng không muốn kẻ đó đạt được sở nguyện. - Ta đánh vỡ linh châu của chủ tử các ngươi, hại hắn nửa sống nửa chết. Hiện tại ta đứng đây để cho các ngươi đánh. Coi như hai bên hòa, không ai nợ ai. Bọn người kia liền trợn mắt. - Ngươi thật ngang ngược! - Thì sao? Lão tử nhìn bộ dạng các ngươi không phải hạng tốt lành gì, đừng hòng qua mắt lão tử! - Tư Hàn, ở đây khi nào đến lượt đệ lên tiếng? - Đại sư huynh! - Im đi! Hứa Tư Hàn thở ra một cái tức giận mím môi quay ra phía sau đá vào gốc cây mấy cái. Kiếm Phong Chi trầm trầm giọng. - Đề nghị của ta, các vị thấy sao? - Vậy cũng được. Thiếu hiệp là người hiểu biết, không như tiểu tử thối kia! Tư Hàn nghe bọn họ mắng mình, hắn liền vung chân đạp thân cây bên cạnh "oành" một tiếng. Phong Chi nghe thấy nhưng giả điếc, tiếp tục câu chuyện. - Vậy được rồi. Xem ra thương thế của cửu công tử không nhẹ. Hiện tại nên nhanh chóng trở về. - Khoan đã. - Các vị còn có ý kiến gì sao? - Tiểu tử thối kia dù gì cũng là kẻ đả thương cửu công tử nhà chúng tôi. Hắn nên bị trói lại, chúng tôi muốn trước mặt đại thống lĩnh Hoàng Thiên Ngạo mà đòi lại chút công đạo. Tư Hàn nghe thấy liền bật cười ha hả hai tiếng. - Muốn trói lão tử? Đừng có mơ! Dứt lời, hắn bỗng xoay tay, liệt hỏa trong lòng bàn tay liền bùng ra. Kiếm Phong Chi lập tức bay đến chắn trước mặt bọn người kia làm Tư Hàn giật mình thu tay lại. - Tiểu Thất! - Đại sư huynh! - Ngươi còn gọi ta ba tiếng đại sư huynh thì không được làm càn. Tai họa ngày hôm nay không hề nhỏ đâu. Đúng vậy, tai họa Hứa Tư Hàn gây ra tuyệt nhiên là không hề nhỏ. Hồ tộc nhiều năm nay phân tán khắp nơi, nhiều chi nhiều nhánh, vô cùng mạnh mẽ. Người đứng đầu Hồ tộc là Bạch Luân, pháp lực cao cường. Nhiều năm nay bành trướng khắp nơi. Mấy chục năm trước, một phân chi ở dãy Vạn Trùng Sơn bị chuột tinh chiếm lấy. Bạch Luân mang theo hàng ngàn người của mình, chỉ trong một đêm tàn sát tộc nhân của chuột tinh giành lại địa bàn. Năm đó cũng là năm Linh Hy được nhị thống lĩnh Bạch Nghiên mang về Thiên Hoa sơn. Cho nên, trong thiên hạ, Hồ tộc vẫn có một sức mạnh đáng kể, không phải ai muốn cũng có thể trước mặt Bạch Luân mà đứng thẳng người. Không những vậy, chỉ còn bảy ngày nữa sẽ đến kỳ hội, dù là nguyên nhân nào đi chăng nữa thì Kiếm Phong Chi cũng không thể để bất kỳ thứ gì làm ảnh hưởng đến uy tín của Thiên Hoa sơn. Huống hồ, hiện tại đánh người thì phải mang đi cứu chữa, đó cũng là việc thường tình. Lời của Hứa Tư Hàn nói không phải hoàn toàn vô lý, nhưng vừa rồi Phong Chi kiểm tra tiểu hồ ly, linh châu hoàn toàn vỡ nát. Với Hồ tộc mà nói đó là thứ quý giá như sinh mệnh, không ai lại liều lĩnh đến như vậy, huống chi đó lại là nhi tử của Bạch Luân thì càng không thể. Trong quá khứ, Kiếm Phong Chi có vài lần nghe danh tiếng của cửu công tử này. Y tên gọi là Bạch Cửu. Nghe nói người đẹp như thiên tiên, tuấn tú, yêu mị, thậm chí mỹ nữ đẹp nhất thế gian cũng không thể sánh bằng y. Chẳng những vậy, y còn cầm kỳ thi họa cái gì cũng giỏi. Cho nên Bạch Luân vô cùng cưng chiều nhi tử này. - Kiếm thiếu hiệp, vậy có thể trói tiểu tử này lại không? - Các vị, hiện tại thương thế của cửu công tử mới là thứ cần quan tâm nhất. Huống hồ, đệ tử của chúng tôi còn chưa định tội, vì cái gì có thể trói hắn? Ta đã nhường một bước thì cũng mong các vị biết đường mà thoái lui, cứu chữa cửu công tử mới là việc quan trọng nhất! Bốn người kia nghe vậy thì nhìn nhau một cái rồi gật đầu. Cả bọn lập tức bay về Thiên Hoa sơn. - Hứa Tư Hàn trở về liền bị giải lên hình đường. Cũng không hiểu sao tin tức hắn đả thương cửu công tử của Hồ tộc rất nhanh bị lan ra. Khi bọn họ về đến nơi thì người của hình đường đã đợi sẵn trói Tư Hàn lại. Hiện tại hắn đang ngồi bệt trên mặt đất, lưng tựa vào vách nhà. Tay bị trói ngược ra phía sau lưng. Đương nhiên hắn có cách mở trói cho mình nhưng hắn không làm như vậy. Bởi Tư Hàn biết rõ, điều này sẽ chạm đến giới luật của Thiên Hoa sơn. Tư Hàn từ nhỏ tuy phá phách nghịch ngợm, nhưng những điều vi phạm đến giới luật hắn đều không chạm tới. Đã hai canh giờ trôi qua, bên ngoài hoàn toàn yên lặng, hắn không nghe được bất cứ thứ gì. Cổ họng lúc này có chút khát, dây trói chặt làm các thớ thịt hắn bị đau. Hình đường này là nơi hắn cũng đã từng quen thuộc, ngoài phòng ngủ ra thì đó chính là nơi hắn ra vào nhiều nhất. Từ nhỏ Tư Hàn đã bị phạt không ít lần. Lần nặng nhất có lẽ là năm hắn mười bốn tuổi, bị roi tiên của Bạch Nghiên đánh vào. Năm đó nguyên nhân là do bọn người Lý Khởi Phong âm thầm đánh lén Lục Niên, nên bị Tư Hàn tính kế đánh trở lại. Không ngờ ra tay hơi mạnh khiến Lý Khởi Phong bị thương. Ám toán người khác không phải là hành vi của chính giáo. Càng không phải là hành vi của đệ tử Thiên Hoa sơn có thể làm, vì vậy nên Tư Hàn chịu hình phạt rất nặng. Lý Khởi Phong vì đã bị thương nên tội sau đó cũng không bị truy vấn. Cuối cùng chỉ có một mình Hứa Tư Hàn gánh hết toàn bộ trách nhiệm. Sau này ngẫm lại hắn đã hiểu ra một chuyện. Hóa ra vấn đề không phải là bản thân gây nên tội gì, mà chính là ai đang chịu tội. Nếu kẻ đó chỉ là một đứa trẻ không thân không thế được nhặt về như hắn, thì đương nhiên mọi hình phạt đều sẽ ném hết lên đầu hắn. Cho nên sau lần đó, Tư Hàn cũng không còn xem trọng bất kỳ giáo huấn nào của Thiên Hoa sơn nữa. Hắn cho đó đều là nói dối gạt người, đều là ngụy quân tử. Tư Hàn từ đó trở nên phá phách bất cần, chỉ là những điều vi phạm đến giới luật thì sẽ cố tránh đi. Bởi vì hắn biết, khi hắn phạm lỗi thì sẽ không có bất kỳ ai đứng ra đòi lại công đạo cho mình nữa. Tư Hàn còn nhớ rất rõ sư phụ của hắn, cũng chính là đại thống lĩnh Hoàng Thiên Ngạo. Khi đó y ngồi ở vị trí cao nhất nhìn hắn, nhưng cũng không nói gì. Ánh mắt còn lạnh lẽo hơn băng sơn, vô tình nhìn hắn như kẻ xa lạ. Có lẽ đó là thứ mà cả đời này Tư Hàn cũng sẽ không bao giờ quên. Khi tiếng roi da quất vào thịt, đau đến không thể thở nổi, hắn một chút rên la cũng không phát ra. Cho đến khi nghe thấy giọng của Phong Chi gọi mình, rồi còn có cả giọng của Lục Niên... từ đó hắn bất tỉnh trên giường nửa tháng. Lúc tỉnh dậy, Tư Hàn nghe nói Hoàng Thiên Ngạo đã dự yến tiệc của bằng hữu phương xa, chưa từng ghé qua nhìn hắn một lần nào. Mấy năm gần đây, Tư Hàn càng lớn thì khoảng cách giữa mình và sư phụ ngày càng xa. Hắn nghe nói lúc nhỏ thường hay bám theo sư phụ, thỉnh thoảng còn ngủ trên giường cùng y. Nhưng mà từ sau năm bảy tuổi thì không còn nữa. Từ đó thì hắn cũng không thường xuyên nói chuyện với sư phụ. Nghĩ đến Hoàng Thiên Ngạo, Tư Hàn bỗng dưng tựa đầu vào cửa, ngẩng cằm nhìn trần nhà. Hình như đã gần hai tháng rồi hắn không nhìn thấy y. Sư phụ chắc không ưa thích mình lắm, hắn nghĩ vậy. Người sư phụ này trong thâm tâm Tư Hàn có một vị trí vô cùng đặc biệt, chỉ là không rõ nó đặc biệt như thế nào mà thôi. Bất giác bên ngoài có tiếng bước chân của rất nhiều người. Cửa hình đường mở ra, sau đó Bạch Nghiên cùng mấy chục người nữa tiến vào. Trong đó Tư Hàn nhìn thấy có Kiếm Phong Chi, bốn thuộc hạ của Bạch Cửu, còn những người của Lý Khởi Phong thì hoàn toàn không thấy đâu. - Hứa Tư Hàn. Giọng của Bạch Nghiên vang vang. Tư Hàn chưa kịp đứng dậy thì người của hình đường đã tiến đến áp giải hắn lên, hai người hai bên đẩy hắn quỳ xuống trước mặt Bạch Nghiên. - Nhị sư thúc. Bạch Nghiên hừ một tiếng. - Bạch công tử hiện tại ra sao rồi? Bên dưới liền có người bước ra. - Hồi nhị thống lĩnh, Bạch công tử nội đan vỡ nát, lục phủ ngũ tạng tổn thương nghiêm trọng, chân phải bị gãy, chỉ còn một chút hơi thở mỏng manh. Hiện tại đang được dược sư cứu chữa. Chỉ là, muốn bình phục lại như xưa sợ phải mất rất nhiều năm nữa. Tư Hàn nghe thấy thì môi mím thành hàng. Bạch Nghiên nghe xong thuộc hạ báo cáo liền ừ một tiếng. Sau đó giương đôi mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tư Hàn đang quỳ trên mặt đất. - Ngươi thân là đệ tử của Thiên Hoa sơn, còn là đệ tử thứ bảy của đại thống lĩnh. Ngươi hiện tại làm mất mặt Thiên Hoa sơn, làm mất mặt sư phụ mình. Ta thân là chấp pháp của Thiên Hoa sơn, sẽ phế một ngàn năm linh lực của ngươi, chịu một trăm đạo roi tiên, từ nay cấm túc ba tháng ở hang động ngẫm nghĩ về những gì mình đã làm. Ngươi có phục hay không? Kiếm Phong Chi một bên liền dùng tay ra dấu, chỉ mong Tư Hàn nhận tội một tiếng, dù hình phạt vô cùng nặng, có thể nói là rất tàn khốc. Nhưng mà dù gì đi chăng nữa vẫn còn hơn bị đuổi khỏi Thiên Hoa sơn. Tư Hàn tuy luyện hỏa công nhiều năm, nhưng những thứ hắn học được chỉ dùng để hóa giải phần nào hàn khí bị hấp thu vào cơ thể khi Hoàng Thiên Ngạo phóng ra mà thôi, để sau này nếu hàn khí bộc phát quá mạnh mẽ, thì hắn vẫn có thể giữ lại được cái mạng nhỏ của mình. Còn lại, mấy năm nay hoàn toàn không dạy cho hắn bất kỳ thứ gì ngoài chữ nghĩa. Bởi lẽ, bọn họ lo ngại sức mạnh tiềm tàng của Tư Hàn. Nếu dạy cho hắn nhiều thứ, biết đâu một ngày nào đó tự phá bỏ phần nội lực bị Hoàng Thiên Ngạo phong ấn, thì sẽ trở thành mối họa cho chúng sinh. Nhưng Tư Hàn càng lớn, dường như phong ấn bắt đầu giảm tác dụng. Vừa rồi, đánh nhau với bốn người kia vẫn không hề suy yếu dù bọn chúng đều là những kẻ rất mạnh. - Đệ tử không phục! Bất giác, Tư Hàn đang quỳ dưới đất ngẩng mặt lên. Trong đáy mắt hắn, một chút khiếp sợ cũng không có. Hắn giương đôi mắt với tròng mắt hắc bạch phân minh nhìn Bạch Nghiên khiến y hơi nhíu mày lại - Sư thúc vì sao không hỏi đệ tử lý do xuất hiện ở Tuyệt Yên Cư? Sư thúc vì sao không gọi những người đi cùng đệ tử đến đây? - Ngươi gây tội còn muốn kéo thêm người khác xuống bùn hay sao? Tư Hàn nhếch mép lên cười một cái. Dường như hắn đã quen với sự thiên vị bất công này ở Thiên Hoa sơn rồi. - Sư thúc, tội chính là tội. Tư Hàn đả thương người của Hồ tộc vậy Tư Hàn xứng đáng nhận hình phạt. Nhưng mà sư thúc cũng không nên che giấu tội lỗi của đệ tử mình. Đi cùng đệ tử còn có Lý... A! Lời nói chưa hết đã bị Bạch Nghiên dùng chú thuật đánh vào yết hầu khiến Tư Hàn ngã nhào xuống đất khó thở co giật. - Sư thúc, xin hạ thủ lưu tình! Kiếm Phong Chi một bên gấp gáp lên tiếng. Xung quanh đã có tiếng ồn ào vang lên. Hứa Tư Hàn cảm thấy máu tanh đang chảy tràn ra khóe miệng. Bất giác hắn trợn trừng mắt liếc lên một cái liền nhìn thấy nụ cười như có như không từ bọn người Hồ tộc. Hắn vừa nhíu mày cắn răng vừa thở dốc. -HẾT CHƯƠNG-
truyện đam mỹ hỏa phụng hoàng