truyện yêu anh cho dù một thoáng thôi

Chương 43. Khi Tưởng Mộ Thừa bước từ quán cà phê ra, một chiếc xe ô tô công vụ màu đen chậm rãi dừng trước mặt anh. Khi cửa sổ bên ghế phụ hạ xuống, anh nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Anh theo bản năng nhìn vào cửa sổ ghế sau, liền biết là ai đang ngồi trong Đọc truyện Khấu Vấn Tiên Đạo chương 1210 tiêu đề 'Quyết định'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. có lẽ chỉ có Tội Uyên hai cái Nguyên Anh, cho dù tại họ Lư tu sĩ thụ thương tình huống phía dưới, cũng không đáng để lo, hiện Cả đời mẹ anh chỉ ngắm bông đậu phộng. Anh không tặng mẹ anh một bông hoa nào, nên anh cũng không tặng hoa cho em. Với mẹ anh, hoa chỉ để ngắm có ăn được đâu. Anh không lãng mạn như người ta nên các ngày lễ đặc biệt anh chỉ dẫn em đi ăn cho no bụng thôi nha. Evay Vay Tiền. Yêu anh, thêm một lần nữa…Anh vội vàng lau đi nước mắt lem trên má tôi, tiếng gọi rất nhỏ, vỗ về cũng rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho tôi nghe thấy. Đó là một trong những lần hiếm hoi anh nói rằng anh yêu tôi…1. Những ngày giao mùa, gió hanh hao gợi nhớ nhiều những lọn quá khứ xếp tầng trong cái hộp nhỏ mang tên là kỷ niệm. Tôi thường hay nhớ về quá khứ và nâng niu một cách vụng về. Hình như tôi đã lỡ đẩy tay cho một người đi xa mãi, một người quan trọng mà khi người ấy ở bên cạnh, tôi đã không thể nhận ra. Chỉ khi người ta không còn tiếp tục đủ kiên nhẫn đồng hành, chỉ khi trên con đường cô độc lủi thủi một mình, tôi mới nhận ra điều ít ngày tôi lần về quá khứ, nhớ nhung anh một cách tuyệt vọng, rồi khóc nấc lên như một đứa trẻ giữa căn phòng chìm trong thinh lặng. Tôi giấu giếm nỗi đau của mình giỏi đến mức không một ai có thể nhìn ra nó, nhưng khi phải đối diện với mình, nhìn vào chính mình trong gương, nỗi đau ấy lại xộc lên khóe mắt, cay đã từng có một mối tình khờ những năm tôi còn rất trẻ. Những năm ấy, có một chàng trai luôn ở bên cạnh quan tâm và dõi theo tôi. Hẳn là khi yêu thương một cô nhóc chưa có nhiều suy nghĩ, anh đã phải rất mệt mỏi và phiền lòng. Nhưng anh chưa bao giờ ngừng yêu thương tôi. Tình cảm ấy với tôi cũng là thứ tình cảm đáng trân trọng nhất, vốn dĩ sẽ kéo dài, kéo dài mãi, cho đến lúc tôi trưởng rồi chuyện gì đó đã xảy ra, chúng tôi không còn bên nhau nữa. Cái cách mà tôi đón nhận sự đổ vỡ bình thản như thể quên đi một vết cắt vào tay đang chảy máu. Chỉ là đau thôi mà, có cảm nhận gì được nữa đâu!Thế rồi tôi cố gắng để quên đi, để vùi lấp một người ở trong quá khứ. Những năm tháng đầu tiên tôi đã làm rất tốt, với sự kiêu hãnh của một đứa con gái sau thất bại tình đầu, với sự bướng bỉnh đến khó tin, tôi quên đi anh một cách nhanh chóng. Nhưng cho đến những ngày gần đây, hình như tôi làm điều ấy không còn tốt nữa. Chỉ cần một chút ký ức lướt qua cũng khiến tôi run người và bật khóc ngon vẫn nhớ anh, da diết như những ngày còn yêu anh!2. Thật ra, nếu từ sau khi chia tay, anh không xuất hiện một lần nào nữa trong cuộc sống của tôi thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng thỉnh thoảng anh vẫn xuất hiện. Vốn không phải là sự xuất hiện bất ngờ, nhưng thầm lặng đến khó tin. Vẫn là khi tôi cần, anh đến. Phải, anh luôn có mặt đúng lúc mà tôi cần anh nhất, đến mức dù tôi có là một đứa ngang ngạnh và bướng bỉnh đến đâu chăng nữa cũng không thể từ chối sự giúp đỡ từ anh. Bởi ngoài anh, tôi còn biết bấu víu vào đâu nữa?Tôi nhớ, sau khi chia tay anh, tôi vẫn chỉ là một con bé mười tám tuổi, thi đỗ đại học và bắt đầu một cuộc sống tự lập mới. Sau đó vài ba tháng, tôi được tán tỉnh, được theo đuổi, như một cách ngông cuồng để tự tin rằng chỉ cần yêu một người khác, tôi có thể sẽ quên được anh, mãi mãi. Tôi nhận lời yêu, có một người ở bên cạnh, có một người quan tâm chăm sóc và không cho tôi nhiều khoảng thời gian trống để nghĩ về anh nữa. Tôi vẫn nghĩ rằng khi người ta đã bị cắt lìa sợi dây của định mệnh, thì dù có sống chung dưới một thành phố, hít thở dưới một bầu trời, cũng sẽ không dễ dàng gì để có thể gặp lại nhau lần sau nữa. Vậy mà chúng tôi gặp nhau, thậm chí cả khi lúc bấy giờ anh đang ở một thành phố khác, xa lạ và giản đơn hơn cái thế giới sống tôi vẫn luôn ôm bên mình.“Em ở đâu?”“Trời tối rồi, ngồi yên ở đó nhé, đừng đi đâu cả!”…Lần đó tôi bị lạc, trước khi bị lạc tôi bị rút mất ví tiền đeo bên ngoài. Tôi trở thành một con bé thảm hại, loanh quanh trong cái thế giới sống chật hẹp của mình. Tôi không đủ can đảm để gọi cho người yêu mới, tôi sợ sẽ bị mắng một trận vì tội bất cẩn. Thế là tôi ngồi khóc ngon lành tại một điểm chờ xe bus. Tôi cứ ngồi đó với mắt mũi lấm lem mà đầu óc trống rỗng, không định hình được mình sẽ làm gì tiếp theo. Ngớ ngẩn là tôi đã nhắn tin cho anh, chỉ để nói rằng tôi bị lạc, và rồi anh xuất Lên xe đi nào! Trời lạnh lắm, anh đưa em về!Cho đến khi đến gần bên cạnh, nhìn vào đôi mắt anh, nhìn thấy những đường nét thân thuộc, tôi vẫn chưa thể tin rằng anh bỏ tất cả để đến bên tôi. Trời mưa phùn và lạnh, cái rét cứa vào da thịt, tôi ngồi phía sau nghe gió thổi thốc. Hình như đó là lần đầu tiên tôi gặp lại anh kể từ sau khi chia Tôi giống như một đứa ngốc, luôn đi phủ định những gì đang diễn ra trong hiện tại của mình. Sau lần được anh giúp đỡ đưa về nhà, tôi tự nhủ sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa. Kể cả chỉ nhắn tin trò chuyện với anh cũng không. Thực tế là sau khi chia tay, chúng tôi vẫn nói rằng sẽ tiếp tục mối quan hệ bạn bè, nghĩa là vẫn trò chuyện, vẫn liên lạc chứ không hẳn là cắt đứt tất cả. Nhưng tất nhiên tôi là đứa không chấp nhận được điều đó. Vì tôi còn yêu anh, nên tôi không thể tiếp tục làm bạn với anh. Còn anh thì vẫn kiên trì và nhẫn nại làm bạn với một đứa như tôi. Có vẻ như anh sợ tôi bị sốc sau chuyện chia tay đó, nên anh vẫn còn bên cạnh hình như tôi lại là một đứa không giỏi lắm trong việc thực hiện lời hứa của chính bản thân mình. Một lần khác, tôi lại tiếp tục gặp rắc rối. Lúc bấy giờ tôi đã trở về là một đứa độc thân, không còn bất kỳ chàng trai nào bên cạnh. Trước khi mọi chuyện xảy ra, anh đã gọi cho tôi và hai chúng tôi có một cuộc trò chuyện khá lâu. Chúng tôi tôn trọng nhau, tôn trọng cả quá khứ và tôi thì vừa đủ lớn hơn một chút để không tiếp tục chặn các cuộc gọi từ anh. Tôi nghĩ đơn giản rằng nghe một cuộc điện thoại hay trả lời một tin nhắn của anh thì cũng không thể làm phiền anh thêm mà tôi sai rồi. Ngày hôm ấy tôi xấu hổ đến mức muốn lập tức biến mất. Ánh mắt anh nhìn tôi vẫn trầm lặng và ấm áp như những ngày đầu tiên, chỉ có tôi là đổi khác, thấy mình trở nên xấu xí, nhỏ bé và vô cùng tệ hại khi tiếp tục làm phiền đến cuộc sống của Em có lạnh lắm không?- Anh có đi nhanh quá không?Anh luôn hỏi những câu hỏi như thế khi tôi ngồi ngoan ngoãn phía sau xe. Quả thật là tôi không đủ can đảm để trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh cả. Tôi vẫn chỉ thấy mình là một đứa tệ hại và xấu xa. Tôi cảm thấy như mình lợi dụng anh hết lần này đến lần khác mặc dù anh thì không cho là Tại sao anh phải giúp em? Anh không thấy em làm phiền anh à?- Đừng hỏi nhiều nữa, ngủ đi!Tôi thu hết can đảm để nhìn vào mắt anh và nói. Tôi có cảm giác chỉ cần anh nói ra một câu trả lời nào đó thôi thì cũng khiến tim tôi như vỡ toác ra. Tôi vẫn nhớ rất rõ mỗi lần chạm mặt anh, hầu hết đều có cảm giác tim đập nhanh hơn bình thường, má đỏ hồng hơn bình thường, nhưng không phải là yêu thương hay hạnh phúc, mà là sợ hãi và xấu hổ. Tôi sợ mình sẽ lại một lần nữa đi vào con đường cũ, và mang cảm giác tội lỗi khi hết lần này tới lần khác làm phiền đến cuộc sống của Cho đến khi tôi đủ lớn, đủ trưởng thành và đủ chín chắn để tự lập, rốt cuộc trước mặt anh, tôi cũng chỉ là một đứa nhóc khó chiều. Tôi có thể sống một mình, thay vì sợ bóng tối và sự cô độc thì tôi lại bấu víu vào chúng để làm bạn, để khiến cho mình không cảm thấy bị bỏ rơi. Tôi cũng không gà mờ đến mức phải lạc đường lên xuống nữa. Có lẽ cuộc sống của tôi cũng giản đơn hơn nhiều, những cung đường đi đơn thuần là đến trường và về nhà, cảm xúc cũng bị mai một dần, sống lặng lẽ và rải rác những mảnh buồn cho những ngày gió thổi. Với những gì đang diễn ra ở hiện tại, tôi vẫn nghĩ mình có thể tách hẳn ra khỏi cuộc sống của anh rồi, sẽ không còn bất cứ lần nào làm phiền đến anh nữa. Bởi đằng sau những lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, tôi cứ thấy mình lem nhem như một con mèo bị ướt nước. Ướt sũng, mắt môi đều ướt sũng, và tim thì nấc lên từng hồi. Có thể tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh, nhưng như tôi đã nói, khi đối diện với chính mình thì tôi cũng chỉ là một đứa không giỏi lắm trong việc lừa dối bản thân mình.“Này, ra Q café nhé? Lâu lắm không gặp rồi!”Cái hẹn đột ngột của bạn thân làm tôi hơi khó nghĩ. Sau khi loay hoay đủ mọi thứ, tôi trả lời không đến được.“Hay là gọi anh ấy đến đón cậu nhé?”Có lần anh đã gặp bạn tôi, rồi họ cũng trở nên quen biết nhau. Tôi vẫn luôn cố gắng lánh xa cuộc sống của anh nên cũng không hỏi han gì nhiều. Chỉ biết rằng giữa tôi và anh có thêm một người bạn chung, vậy bỏ quên điện thoại khi đi ra ngoài, về nhà mới bắt gặp tin nhắn ấy, cũng bỏ quên hai cuộc gọi nhỡ từ số của anh.“Em đang ở đâu?”“Anh qua đón nhé?”“Không cần nhưng mà nữa đâu, chuẩn bị đi, anh qua đón bây giờ!”Nói rồi anh tắt máy, nhanh đến mức tôi còn không kịp chuẩn bị lời để từ chối. Tôi luôn bị ám ảnh những lần mình vô ý chạm vào cuộc sống của anh. Nhưng tất nhiên, tôi cũng biết rằng, dạo gần đây nỗi nhớ anh ùa về nhiều hơn trước, việc nghe thấy giọng nói của anh, gặp lại anh sau rất nhiều ngày cố gắng để lánh xa… có đôi chút khác lạ. Tôi sợ một điều vô cùng đơn giản, đó là sợ mình một lần nữa yêu Một lần khác, tôi theo anh đến một nơi có bạn bè anh ở đó. Giữa chúng tôi vẫn là một mối quan hệ không thể gọi tên được. Tôi cũng không cố gắng đẩy anh ra xa mình nữa, cũng không cố gắng đến gần. Chỉ đơn giản là có thể gặp nhau đôi lần, kể cho nhau nghe những câu chuyện trôi qua trong cuộc sống. Mọi thứ vẫn nhẹ nhàng nhất có thể, như một cách để không làm cho quả bong bóng tình cảm vỡ tung. Tôi biết, tôi sợ hãi chứng kiến quả bong bóng vô hình ấy bị vỡ, tim tôi chắc sẽ xuất hiện nhiều vết xước hơn nữa. Thật ra, khi không thể thành thật với tình cảm của chính mình, thì nỗi đau đã trở thành câu trả Thật sự thì tớ thấy không thích cậu lắm! Cậu có biết vì sao không?- …- Vì cậu bắt ông anh tớ phải chờ những năm năm! Suốt năm năm đó, ông ấy không yêu ai, không có bất kỳ mối quan hệ với ai. Đến việc yêu cậu cũng bị cậu xua đuổi. Cậu nói xem, có tội ông ấy không?Tôi ngỡ ngàng giữa những lời trách cứ. Một người bạn của anh cầm một chén rượu đầy, đặt vào tay tôi, nói rằng tôi buộc phải uống hết chén rượu ấy vì đã làm anh quá khổ sở. Tôi quay sang nhìn anh, anh chỉ mỉm cười, đỡ lấy chén rượu từ tay tôi, tự mình chạm vào cốc của người kia và uống Thật ra…Tôi bắt đầu lí nhí, hơi nóng từ những ồn ã xung quanh, từ những cặp mắt soi mói mối quan hệ giữa chúng tôi. Tôi cảm thấy mình trở nên nhỏ bé và tệ hại, tình cảm của mình cũng trở nên nhỏ bé và đáng Cậu có biết năm năm trước, ai là người nói chia tay trước không? Là anh ấy chứ không phải là tớ. Tớ… không cho phép mình đuổi theo người đã nói chia tay với mình. Nhưng mà… Cũng là anh ấy, lúc nào cũng ở bên cạnh quan tâm, lo lắng cho tớ, nhưng chưa bao giờ cho tớ biết! Năm năm qua, tất cả mọi người đều biết anh ấy yêu tớ, nhưng tớ thì lại không được biết điều ấy. Có phải là lỗi của tớ không?Nước mắt tôi vỡ òa trên hàng mi, chảy dài trên má bỏng rát. Mọi người im lặng. Tiếng nấc của tôi nghèn nghẹn, chìm nghỉm giữa những tạp âm láo nháo của một quán ăn ven đường. Tôi đã giấu mình quá lâu, giấu đi tình yêu của mình quá kỹ. Việc tiếp tục gặp lại anh và bình thường mối quan hệ với anh đã là một sự cố gắng quá sức tưởng tượng. Vậy mà tôi không thể đóng cho tròn vai diễn, rốt cuộc thì trước mắt anh, tôi vẫn là con bé yêu anh khờ dại, ngốc nghếch và đáng thương hại. Tôi luôn luôn yếu đuối một cách đáng xấu hổ như thế trước tình yêu của mình…Trong khi tôi còn mải mê đuổi quanh những ngày tháng quen anh từ trong quá khứ. Có không ít lần tôi chạy trốn khỏi anh, lánh xa anh, nhưng ngay sau đó lại về vùi mình trên giường và khóc nấc. Vốn dĩ biết yêu anh là khổ, nhưng vẫn cố chấp để yêu, rồi lại vụng về cất giấu tình yêu ấy đi thật kỹ càng, gói ghém lại trong một cái hộp vô hình mà chỉ khi có một mình mới dám lôi ra ngắm Ngoan nào, đừng khóc. Anh yêu em vội vàng lau đi nước mắt lem trên má tôi, tiếng gọi rất nhỏ, vỗ về cũng rất nhỏ, chỉ vừa đủ cho tôi nghe thấy. Đó là một trong những lần hiếm hoi anh nói rằng anh yêu tôi, nhưng khi nói câu ấy, trong đáy mắt anh ngập lên những tia hy vọng, lúc ấm áp gần gũi, lúc lại xa xôi dịu vợi. Tôi vẫn trốn tránh ánh mắt ấy mỗi lần gặp anh, cuối cùng cũng tình nguyện mà chìm vào ánh mắt ấy nhiều hơn một điều mà tôi học được từ trong mối quan hệ giữa chúng tôi không đơn thuần là tình yêu được thể hiện qua lời nói, mà còn là những hy sinh thầm lặng, là sự nhẫn nại đến khó tin, là sự chờ đợi gần như vô vọng. Có những thứ dù không thể hiện ra bên ngoài thì vẫn đủ sức để làm rung động trái tim của người còn lại, chỉ cần thật tâm yêu thương nhau. Và có lẽ vì những điều giản đơn ấy, tôi nhận ra tình yêu là thứ không thể cắt bớt, không thể trốn chạy, càng không thể san sẻ cho một ai đó trở về bên anh với trái tim nhiều mâu thuẫn. Một lần nữa, tôi trở về yêu anh!Tác giả Hạc Xanh Mạt Sinh nắm chặt lấy cánh tay Lệ Ngự Nam, cố gắng nói “Phải.” Ánh mặt Lệ Ngự Nam long lên, căm phẫn nhìn Mạt Sinh, trong ánh mắt ấy vừa có sự thất vọng lại vừa mang nét chán ghét, “Nếu tôi mà chậm một bước thì cô ấy đã chết rồi!” Cái gì? Mạt Sinh giật mình, chuyện sao lại có thể như thế? Mạt Sinh không hiểu lắm, tối qua Kỉ Hướng Vãn rõ ràng vẫn rất ổn kia mà, khóc lóc muốn Lệ Ngự Nam đến với cô ta, cô chẳng qua chỉ là cúp máy thôi, sao lại thành ra lớn chuyện thế này? “Em không biết.” “Là do cô thấy chết không cứu, Hướng Vãn đã gọi điện cầu cứu tôi, cô ấy bị người ta cướp, suýt nữa còn bị cưỡng hiếp, vào lúc nguy hiểm cô ấy đã gọi điện cho tôi, cô nghe máy, đã không cứu cô ấy mà còn không báo cảnh sát, nếu không phải cô ấy liều chết chống cự thì đã bị bọn chúng chà đạp rồi, giờ đang nằm trong phòng bệnh nặng ở bệnh viện kìa, chỉ mới được cứu sống lại thôi. Mạt Sinh, từ lúc nào cô lại biến thành kẻ lòng dạ độc ác như thế?” Lệ Ngự Nam hung hăng bóp chặt cổ của Mạt Sinh, hệt như muốn cô phải cùng chết chung với Kỉ Hướng Vãn. Không phải như thế, tối qua Kỉ Hướng Vãn rõ ràng không phải bị cưỡng hiếp, đây rõ ràng là bịa đặt. “Cô ấy không hề cầu cứu em, cũng chẳng bị cưỡng hiếp gì cả, cô ấy gọi điện đến đơn giản chỉ là muốn anh đến với cô ấy thôi.” Mạt Sinh nhìn vào mắt Lệ Ngự Nam, ánh mắt ấy không hề tỏ ra tin tưởng cô chút nào, ngược lại chỉ mong cô mau đi chết đi. “Cô còn giảo biện, lẽ nào vết thương của Hướng Vãn là do cô ấy tự làm sao? Mạt Sinh, cô còn muốn gạt ai?” Lệ Ngự Nam chán chường đẩy Mạt Sinh ra. Mạt Sinh ngồi thụp xuống đất, cảm thấy toàn thân đau nhói, nhưng nỗi đau trong tim còn lớn hơn, cô bật khóc, ôm lấy chân Lệ Ngự Nam, “Ngự Nam, anh tin em một lần có được không? Em thật sự không phải người thấy chết không cứu.” Lệ Ngự Nam quay lưng đi, tuyệt tình hất tay Mạt Sinh ra rồi nói bằng giọng nặng nề “Mạt Sinh, chúng ta quen nhau đã nhiều năm rồi, tôi không hận cô, nhưng tôi trước nay chưa bao giờ muốn yêu cô.” Câu nói ấy xoáy thẳng vào trong tim Mạt Sinh, Lệ Ngự Nam trước nay chưa bao giờ muốn yêu cô. Rầm một tiếng, cửa phòng đóng lại, Mạt Sinh biết lần này Lệ Ngự Nam sẽ không quay về nữa. Cô quay sang nhìn cái khăn choàng đã đan một nửa, nhặt lên phủi sạch bụi, việc gì đã làm một nửa thì cô nhất định phải làm cho xong, đêm đó cô thức trắng để đan xong chiếc khăn, trên đó còn thêu hai chữ “Mạt Sinh” để đại diện cho cô. Nửa tháng sau đó, Mạt Sinh không hề gặp lại Lệ Ngự Nam, cô chợt phát hiện mình dạo này ngủ rất nhiều, bèn kể cho Giản Tiếu biết, Giản Tiếu lo lắng cho sức khỏe của bạn mình nên bắt Mạt Sinh phải đi khám ở bệnh viện, Mạt Sinh vừa làm xong kiểm tra sức khỏe, bác sĩ liền chuyển cô sang khoa sản, sau một loạt kiểm tra, bác sĩ nói rằng cô đã có thai! Tâm trạng u uất của Mạt Sinh lập tức phấn chấn trở lại, cô ngẩng đầu nhìn bác sĩ, “Bác sĩ, bác sĩ nói có thật không? Tôi có thai rồi sao?” “Phải.” Bác sĩ trả lời chắc nịch, rồi lại e ngại nói “Sức khỏe hiện tại của cô mà mang thai thì sẽ hơi khó, có khi sẽ uy hiếp đến tính mạng của cô, tốt nhất cô nên bỏ đứa bé đi rồi mau chữa trị bệnh ung thư của mình, chuyện này không thể chậm trễ.” “Không, tôi phải sinh nó ra.” Mạt Sinh khẽ chạm lên bụng mình, gương mặt ánh lên vẻ rạng rỡ của người mẹ. Giản Tiếu hay tin Mạt Sinh có thai cũng rất vui mừng, hai bà bầu giờ lại càng có thêm chủ đều nói chuyện chung. “Hai người kết hôn đã năm năm, giờ cũng đến lúc nên có con rồi, hay là gọi điện báo cho Lệ Ngự Nam cho anh ấy mừng.” Giản Tiếu cười nói. Mạt Sinh liền lắc đầu, “Không cần đâu, có lẽ anh ấy sẽ không thích đâu.” “Cậu nói cái gì thế? Lẽ nào anh ấy không muốn có con sao?” “Đúng thế, anh ấy không thích trẻ con.” “Thôi bỏ đi, cũng không trông mong được ở anh ta, Mạt Sinh, sau này mình sẽ nuôi cậu, cậu mau li hôn với Lệ Ngự Nam đi.” Giản Tiếu đau lòng nắm lấy tay Mạt Sinh. “Thế chồng cậu thì sao?” “Anh ấy không quan trọng bằng cậu.” “Được, thế thì chờ mình li hôn xong, cậu nuôi mình nhé?” Mạt Sinh cười nói. Đúng lúc đó, Lệ Ngự Nam xuất hiện ngay đối diện họ, nghe rõ mồn một những lời họ vừa nói. Kỉ Hướng Vãn vốn nằm ở bệnh viện này nửa tháng nay, Lệ Ngự Nam cũng luôn ở đây suốt thời gian qua, chỉ là không ngờ vừa bước ra thì lại gặp Mạt Sinh, nghe được những lời Mạt Sinh và Giản Tiếu vừa nói, sắc mặt lập tức sa sầm. Anh vẫn chưa đồng ý kết hôn, họ lo lắng như thế là quá sớm. Truyện Dù cho anh có thâm tìnhTác giả Mộc Vũ NguyệnSố chương 54 chương + 4 phiên ngoạiTags Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, duyên trời tác hợp, tình yêu duy nhất, song C. Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Khương Tri Ly là sự tồn tại mà người người ở Giang Thành đều ao ước. Gia thế ưu việt, ngoại hình xuất chúng, cô sở hữu đôi mắt hồ ly sáng ngời động lòng người, là đóa hoa hồng chói mắt nhất. Bỗng nhiên có một ngày, chồng sắp cưới của cô ngoại tình với em họ, sản nghiệp gia đình điêu đứng. Có người nói với cô, Phó Bắc Thần trở lại rồi. Năm đó, tại trường Nhất trung ở Giang Thành, chủ tịch đứng trên bục được muôn người để mắt đến, Khương Tri Ly, cô gái nhỏ được nuông chiều vì một vụ cá cược, quyết tâm kéo "bông hoa của núi cao" xuống khỏi tế đàn.*"Bông hoa của núi cao" được dùng như một ẩn dụ cho một thứ chỉ có thể nhìn thấy từ xa mà không thể chạm vào, là một thứ chỉ có thể khao khát nhưng ngoài tầm với của bản thân. Sau khi "bông hoa của núi cao" có tình cảm với cô, tên đầu sỏ Khương Tri Ly lại không chút lưu tình mà biến mất. Khi hai người gặp lại nhau, địa vị giữa hai người đã thay đổi. Thiếu niên lạnh lùng ngày xưa giờ đây đã trở thành nhân vật làm mưa làm gió trong giới kinh doanh, khiến người ta phải do dự. Vì bảo vệ sản nghiệp gia đình, Khương Tri Ly đã phải "vào nhầm" căn phòng tổng thống của bạn trai cũ. Cô lắc lư vòng eo nhỏ nhắn yêu kiều của mình, chớp chớp đôi mắt hồ ly vừa quyến rũ vừa đa tình, giọng điệu ngây thơ vô tội. "Phó tổng, phòng của anh lớn như vậy, một mình anh ở có sợ không?" "?" Cho đến khi cô nhìn thấy bản thỏa thuận thu mua trên bàn làm việc anh, Khương Tri Ly cuối cùng cũng không cười được nữa. Người đàn ông tựa lưng lên thành bàn, anh dùng ánh mắt thờ ơ lạnh lùng nhìn cô, như thể anh hoàn toàn không biết cô là ai. Cuối cùng, anh cười lạnh "Tại sao tôi phải bỏ qua cho nhà họ Khương, vô duyên vô cớ mất đi mấy trăm triệu tiền lời?" Ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời cô, mưa to như trút nước, là đống tro tàn không thể nào cháy lên được. Ngay khi Khương Tri Ly sắp hoàn toàn tuyệt vọng, cô nhìn thấy một chiếc Maybach màu đen từ từ dừng lại, kính xe hạ xuống, gương mặt quen thuộc bất ngờ xuất hiện trước mắt cô. "Lên đi." Vẫn là giọng điệu lạnh lùng đó. Khương Tri Ly cúi đầu giấu đi khóe miệng đang khẽ cong lên, đôi vai gầy của cô khẽ run lên, nhìn rất đáng thương. Ngay sau đó, một bản hợp đồng hôn nhân xuất hiện trước mặt cô. * Năm đó, cô rời đi không một lời từ biệt, Khương Tri Ly vẫn cho rằng anh hận cô đến thấu xương. Mọi người đều nghĩ như vậy. Cho đến một ngày, chân tướng dần hé lộ. Sau một thời gian dài xa cách, cuộc hội ngộ giữa hai người đều do anh sắp đặt, tất cả cũng chỉ vì để cô ngoảnh lại. Cô nhìn thấy sợi dây chuyền đầu tiên do chính tay mình thiết kế, rõ ràng sợi dây chuyền này từng được một vị khách nước ngoài mua với giá cao, giờ phút này lại yên tĩnh nằm trong phòng làm việc của anh. Hóa ra, tình yêu anh dành cho cô vừa sâu đậm vừa nồng nhiệt, từ đầu đến cuối, anh đều để lại dấu vết. "Phó Bắc Thần, anh lại thua rồi." Khương Tri Ly nghẹn ngào nói. Anh trầm mặc nhìn cô, giọng anh khàn khàn, sau đó khẽ cười hỏi cô "Bao nhiêu năm nay, ở chỗ em anh đã thắng qua bao giờ chưa?" "Quen rồi, anh thừa nhận." - "Không hẹn mà gặp, thì ra là do người nào đó mưu đồ đã lâu." "Thời gian không đợi ai cả. Người đợi em, là anh." - Chú thích Ban đầu nữ chính rời đi là có lý do, cũng không phải không giải thích được. Nam chính chưa từng làm chuyện gì tổn thương nữ chính, không để gia đình nữ chính phá sản.

truyện yêu anh cho dù một thoáng thôi