truyện tôi chỉ cương lên với em
Cận Thân Bảo Tiêu , chương 607 của tác giả Liễu Hạ Huy cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Y vừa ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cái bóng đen đang lướt như bay tới, gặp chỗ khuyết khẩu thì nhẹ nhàng nhảy qua, tựa hồ không tốn chút khí lực nào. tuy đêm tối nhưng chỉ cần có chút ánh sáng cũng có thể nhìn thấy mặt mũi, người đánh cá đối diện với bà ta
Sau khi bước vào xe, anh ngồi trên lái xe, Hồng Hoa thì nhanh chân lên ghế ngồi trước để có thể tiếp cận gần anh, cô thì sao cũng được vốn dĩ cô không hề ghen tức mà còn muốn cảm ơn cô ta luôn mà, cô và Matthew ngồi dưới yên vị trên chỗ ngồi của mình
Evay Vay Tiền. Chương 16-3 Hồi ll Phần 3 Trốn Thoát!"Tại sao lại không dám?" Cô cười cợt,đôi lông mày nhếch lên tỏ vẻ thú vị, tay cầm chắc súng trên tay tự tin "Vậy thì cứ thử xem!" Chưa kịp để cô nói bàn tay anh đã thả xuống vài viên đạn, những viên đạn rơi xuống đất"Cạch! Cạch" Cô bóp cò nhưng trong lại không có viên nào, chiếc súng cô cầm trên tay giờ coi như vật vô hạiThôi chết! Cô lại quá bất cẩn nhưng từ khi nào? Hắn ta làm sao có thể lấy ra những viên đạn đó trong khi cô không biết gì? Đúng rồi chính là lúc đó, lúc hắn tra hỏi mình. Chết tiệt!Lúc đó, có tên thuộc hạ ra ngoài thấy cảnh cô đưa súng lên thái dương của anh, nghĩ là cô tạo phản liền bắn vào cánh tay phải của côCánh tay bắt đầu rỉ máu, quá đau đớn cô thả khẩu súng ra tay còn lại ôm cánh tay, nhưng thừa thời cơ cô liền tẩu thoát khỏi đó và lấy được chiếc xe màu đen rời khỏi đó nhanh chóng. Nhưng những giọt máu chảy dài xuống đất cho đến khi cô lên xe Cô không muốn ở đó, chỉ có sự sai bảo cô không hề có tiếng nói riêng của mình, phải rời khỏi đây, rời khỏi anh ta càng nhanh càng tốt "Lão đại! Ngài không sao chứ?" Tên thuộc hạ áo đen chạy lại lo lắng nhưng hình như chỉ có sự thừa thãi, mặt Dương Thần xanh lại "Ai cần cậu ra tay! Mau sai người bắt cô ta về cho tôi!! NHANH!!" Dương Thần nói trầm, bực tức không thể nào diễn tả được. Tên đó coi như hôm nay xui rồi Anh phái người lục soát cả thành phố này, nơi đất lạ này chắc chắn cô ta không đi đâu xa được đâuCòn hắn dám đụng vào người của anh, anh sẽ đáp trả cho hắn một viên lên thiên đàng thật sớm và mau "Đùng!!!" Không cần phải nói đám thuộc hạ đứng ở ngoài cũng tự biết đừng dọn xác hắn ta. Đúng là làm phúc mà...___________________Cô ngồi trên chiếc xe, tay cố lái vững, máu lúc này cứ tuôn ra như nước, cứ thế này thì không chừng cô sẽ mất máu mà chếtCô vốn thừa biết trên xe anh có ra-đa định vị, đi một hồi lâu, cô đậu xe vào 1 chỗ vắng người. Cô cởi chiếc áo khoác của mình ra cầm máu cánh tay mỏng manh của mìnhCô đi ra ngoài, lạng vạng dựa vào những bức tường tìm người cứu giúpTrong một chiếc xe khác, màu đen óng ánh, cánh cửa kính từ từ kéo xuống đôi mắt u buồn, cầm điếu xì gà rít một hơi, người đó chẳng ai khác là Cố Hạo. Một hồi, anh thấp thoáng thấy bóng người nhỏ bé đang loạng quoạng đi, chẳng nhìn chi nhiều anh liền tất bật chạy lại đỡ cô với gương mặt lắng"Tôi không cần...anh giúp đỡ" Mặt dù rất đau nhưng cô vẫn nói chuyện với anh cực kì kiên quyết"Hãy để tôi giúp em bằng một tư cách là người bạn được chứ?" Anh đỡ cô, nở nụ cười với cô, dù không muốn cũng phải xiêu lòng"Tôi...tôi cảm ơn" Cô mồ hôi chảy nhễ nhại, anh chở cô đến bệnh viện gần nhất để cầm viện toàn mùi thuốc Tây nồng nặc, cô bỏ lại sự khó chịu của mình mà vào phòng băng bó. Sau khi xong cô liền đi ra ngoài mặc cho sự ngăn cản của y tá. Ra ngoài những bãi cỏ xanh mướt của bệnh viện cũng khiến cho tâm tình cô thoải mái hơn"Lâu rồi, anh với em không đi chơi, tôi chở em đi công viên nhé?" Anh nói với giọng trìu mến, như lúc ban đầu tôi gặp anh"Em cũng muốn!" Bỏ qua sự kiêu hãnh của mình, nhớ lại quá khứ tương đẹp mà gật đầu đồng ý vô điều kiện _______________Nói tới Vương Diệp Thần, thì giờ anh ta đang ngồi trong phòng, nội thất trong phòng thể hiện rõ anh ta là người quyền quý, mặc dù rất lo lắng và tức giận nhưng lại rất điềm tĩnh chẳng ai biết giờ anh đang nghĩ gì trong đầu "Đã tìm được cô ta chưa?" Anh ta lạnh lùng cất giọng cho thuộc hạ đằng sau"Thưa lão đại! Đã tìm được chiếc xe gắn ra-đa nhưng lại không tìm được cô ấy!" Tên thuộc hạ nói chậm rãi, đầy kính nểThường thì trong phim những lúc này anh ta sẽ chửi rủa đám thuộc hạ của mình nhưng không anh lại im lặng chống tay lên cằm suy nghĩ hồi lâu. Rồi nói thì thầm vừa đủ cho chính mình nghe được, anh ta nhếch môi một cách bí hiểm "Em muốn chạy thoát khỏi tôi sao? Đồ ngốc! Tôi chờ xem em chịu được bao lâu?" Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...
Vì anh có quá nhiều người vây lại nên cô cũng lạc ra anh từ khi nào, cô liền lại gần bàn đồ ăn định ăn vài thứ thì Cố Hạo người yêu cũ của cô bước đi với ả đã làm tình vào ngày hôm đó, làm sao cô quên được mà thôi bữa tiệc đang vui cô không muốn làm náo loạn. Hắn bước tới gần cô “Chào em!” Hắn cười tươi “Chào!” Cô lười nhác trả lời, thật ra cô vẫn còn tình cảm với hắn ta nhưng chỉ một chút “Em khoẻ chứ” Hắn ta nhìn cô nhưng ả bên cạnh thì trông có vẻ ghen tỵ anh quan tâm đến cô quá“Vẫn còn thở đều” Cô liền ăn một viên chocolate, vừa ngọt vừa đắng như tình yêu vậy, lúc đầu thì ngọt sau thì đắng nhưng người ta lại rất thích nó, thật khó hiểu?Nhà hàng Trung Hoa cao cấp này sở hữu không gian sang trọng, lộng lẫy mang vẻ đẹp cầu kì tinh tế, bàn ăn trải dài nhưng không những vậy lại có những phòng vip riêng cho những đôi nam nữ làm việc riêng“Tôi mời em” Hắn đưa cho cô một ly rượu vang đỏ, ly rượu trong suốt với màu rượu đỏ khiến trở nên đẹp hơn“Cảm ơn” Cô lạnh nhạt cầm lấy ly rượu, cô đưa lên môi định uống thì màu có vẻ nhạt hơn rượu trên ly anh ta, ở đáy ly còn có những hạt nhỏ chưa tan hết, muốn bỏ thuốc vào ly cô, không dễ! Cô để ly rượu xuống bàn đi ra chỗ khác nhưng ả đứng bên Cố Hạo không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy. Ả bước đi theo cô“Chuyện gì?” Cô thấy ả bước theo khó chịu nói“Cô đừng bám theo Cố Hạo nữa như con chó bám chủ như vậy nữa”“Như vậy cô cũng là 1 con chó mới theo đuôi chủ thôi” cô nhếch mép cười “Cô...đúng là con không biết tự lượng sức mình vừa chia tay người yêu đã có người mới, chẳng hơn kém gì một con phò” Ả tiến lên nói chuyện với cô, ả mang bộ đồ xẻ ngực nhìn là biết chả khác gì đầu đường xó chợ, mới mấy ngày tiêu chuẩn của anh ta xuống thấp vậy sao?“Ăn đồ cũ của tôi để lại! Ngon không?” Cô không nói gì cất bước đi, để ả lại đằng sau dậm chân tức tốiCô không biết đến dự tiệc ở đây đúng hay sai nữa. Cô đi ra ngoài lan can cửa sổ, dựa tay vào thành vịnh nhìn lên trời. Đang muốn ở một mình thì ai đâu xuất hiện“Tôi đứng đây được chứ?” “Ừ! Tự nhiên” Cô nhìn anh, có vẻ anh là người đoàng hoàng nhất trong đây, nhưng ai biết bên trong làm sao chứ, có nhiều người còn thay đổi cả tính cách của mình mà“Cô tên gì?” “Anh nên cần biết?” “Nói chuyện hay lắm! Tôi là Diệp Tổng” anh rất thích nói chuyện những người như cô“Ừm!” Cô nhàm chán trả lời“Đây là bưu thiếp của tôi” hắn đưa cho cô cái bưu thiếp vàng óng ánh nhìn mà choáng cả mắt“Đưa cho tôi làm gì?” Cô lười nhác nhìn anh “Tôi muốn làm bạn với cô” “Tôi thì không” Cô đi ngoài để lại anh ta đứng đó với vẻ mặt hứng thú “Đi đâu?” Vương Diệp Thần nhìn cô trả lời lạnh lùng “Đi tham quan tý xíu đó mà” Cô trả lời, hắn cúi đầu nhìn xuống với cô “Đi về” “Ừ” Sao thấy sát khí quá cô đâu có làm gì sai đâu?_____________Khi vừa mới ngồi xuống xe, đã có cảm giác như bị ai nhìn chằm chằm, cô nói nhỏ với anh“Hình như chúng ta bị theo dõi” Anh cũng đã biết lâu rồi nhưng xem khi nào hắn ta hành động, lão già Kỳ Diêm hắn đúng là cáo già thâm anh lắm “Đúng” Anh gạt cần chạy thì bị cả chục viên đạn bắn vào sau xe “Kính chống đạn?” Đúng là dân chuyên nghiệp cái gì cũng chuẩn bị trước “Bắn đi” anh liền ném cho cô khẩu súng lục giảm thanh anh muốn cô bắn sao? Cô đã bỏ việc này lâu rồi, nhưng bây giờ là bắt buộc, 1 là chết, 2 là sốngCô chui ra ngoài cửa sổ, chưa gì đã bị 1 viên đạn trượt qua mặt, dòng máu tươi chảy xuống, cầm khẩu súng lục trong tay, nhìn ra ngoài thật kỹ, anh cứ đánh võng lạng lách khiến cô rất khó có thể bắn trả, nhắm kỹ “đùng” một bánh xe bên địch đã nổ khiến xe mất thăng bằng mà xoay giữa lòng đường 2,3 xe ở dưới vì bị xe trên cản nên tông vào chiếc xe bị nổ lốp. Cô ngồi vào trong thở phù phù, đúng là ngân cân treo sợi tóc“Kêu thuộc hạ anh giải quyết đi kìa” cô mệt mỏi dựa người vào ghế dơ cây súng lục lên nhìn chăm chú“Mai cô đi với tôi” “Đi đâu?” Cô nhìn anh qua gương chiếu hậu nói“Bọn người đó ít nhiều gì cũng đã thấy mặt cô, muốn ở đây thì tùy cô” “Tại sao tôi lại nhúng tay vào những việc này cơ chứ!” Cô ôm đầu, đưa cho anh khẩu súng“Lấy mà dùng” Anh trả lời lạnh lùng, từ giờ trở đi mọi việc sẽ rất khó khăn, dù sao cũng nên cho cô cây súng để phòng bất trắc “SIG Sauer P320 của Thụy Điển này lâu lắm rồi tôi mới được cầm lại, đúng là vừa đẹp vừa mạnh” “Từ giờ không có súng nữa đâu chỉ có đạn kề nhau thôi, ráng mà giữ cái mạng” “Tôi vẫn còn phải học tập anh nhiều”Anh quay xuống lất băng keo cá nhân nhìn cô rồi cẩn thận dán lên cho cô“Chỉ là một vết thương nhỏ” Cô nhìn anh rồi liếc ánh mắt nhìn ra cửa sổ “Tôi không thích!” Anh hôn nhẹ lên vết thương của cô____________Haizz từ giờ tội cho nu9 rồi, và cũng từ giờ n9 sẽ lạnh lùng hơn
Chương 6 Lão đạiĐụng vào người phụ nữ của tôi nhất định phải trả giá"Thưa boss, hôm nay anh có cuộc họp lúc 7 giờ và anh có người cần gặp ở ngoài cần gặp giám đốc" "Ai?""Anh ta nói anh ta là Matthew""Cho anh ta vào" Cô ra ngoài cửa mời anh ta vào, hắn ta mặt mũi trông có vẻ lãnh đạm điều quan trọng là đẹp trai, mà Matthew với hắn ta nhìn cũng hợp nhau lắm mà liệu có phải.... Không ta cô là hủ nữ, cuồng đam. Matthew cười với cô rồi dõng dạc bước vào."Chào Vương tổng" anh cung kính chào"Có chuyện gì?" Cô đứng kế bên Tần Diệp Thần, cô nghĩ nếu 2 người có làm gì mà cô ở đây giống kì đà cản mũi quá"Tôi xin phép ra ngoài trước""Ở đây" "Làm gì? Đến giờ nghỉ trưa rồi mà" "Ngồi với tôi" "Nhưng....nhưng....tôi đói" "Tý nữa đi ăn chung với tôi"Hai người cứ nói qua lại cuối cùng ai mới là kì đà cản mũi đây "Tôi có chuyện cần nói" Matthew "Nói" Có chuyện cần nói thì nói đi mắc mớ gì phải kêu tui ở lại tui còn phải đi ăn nữa chứ, đói quá"Món hàng ta đang bị trục trặc, vì sự cố nào đó, tôi nghi bên ta có gián""Đã xử lý chưa""Đã tìm được nhưng chúng ta cũng đã bị mất món hàng lớn""Ai cử gián?" Anh vẫn bình tĩnh nói chuyện"Bên Lục tổng" Matthew bắt đầu lo lắng"Được rồi! Rút lại tất cả các hợp đồng mình đã hợp tác với bên họ, vì thế họ sẽ sụp đổ""Vâng, thưa lão đại, tôi đi trước" Matthew cung kính chào rồi đi raCô bắt đầu thắc mắt nghĩ thì ra anh không phải chỉ là 1 tổng tài không mà còn là lão đại lớn nữa"Đi thôi" Anh cất hết hồ sơ vào rồi đứng dậy"Ờ" Cô đi ra ngoài mở cửaLúc đi xuống dưới cô chỉ im lặng như đang suy nghĩ tò mò 1 cái gì đó nhưng lại không để suy nghĩ của mìnn lọt ra ngoài"Anh ăn ở đây ạ?""Chứ ở đâu""Vâng"Cô lại lấy 2 khẩu phần ăn đưa cho hắn ta rồi đi ra chỗ khác ngồi nhưng bị anh nắm tay lại"Ăn chung với tôi" "Nhưng...mọi người""Nhanh"Cô cuối cùng cũng bị bắt buộc ngồi xuống trước những ánh mắt kì thị của mọi ngườiNhưng khi ăn đồ ăn cô không quan tâm đến những ánh mắt đó nữa"Ăn từ từ thôi" Anh lấy khăn giấy lau miệng cho cô từ tốn"Tui không phải con nít" "Ừm" Anh nhếch môi cười Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...
truyện tôi chỉ cương lên với em