truyện tình yêu của les
› truyện ngắn › Quả báo của kẻ phụ tình. Quả báo của kẻ phụ tình truyện ngắn // 12:51 AM. truyện ngắn - Sunday một tình yêu không đến độ mù quáng, cũng không phải là kiểu tình yêu sinh viên ngây ngô như lúc xưa, chỉ đơn giản, yêu là yêu, nhưng nàng không muốn
Lý Tưởng Của Em Là Được Yêu Anh Full - 62 chương. Tần Ca Full - 107 chương. Kiếp Này Đã Định - Phiến Lạc Full - 63 chương. hay truyện Ngôn Tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
Truyện ngắn của Lymss / Ch.3 1 tuần. Chap 3. Chap 2. Chap 1 [Mennsuke 2] Chương 3 Tác giả nổi bật Toàn bộ. Truyện nên đọc. Tham gia server. Truyện Tranh Gay là cộng đồng các bạn đam mê truyện tranh lớn nhất Việt Nam. Website đóng vai trò kết nối nhóm dịch và các bạn yêu thích
Evay Vay Tiền. muốn chọn. Cuộc sống của em là phụ thuộc vào em. - Ngọc nói Ok. em hiểu rồi, ngủ 2 im lặng chìm vào màn đêm, mỗi người theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Hương quay vào phía trong bức tường trùm mền kín mặt. Ngọc thì gác tay qua trán suy nghĩ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài rớt xuống gối. Qua cuộc đối thoại thì cô đã hiểu nhu cầu của người con gái đang nằm bên cạnh mình. Cô tự trách mình ngày xưa quá nông nổi, vội vã yêu thương để rồi giờ đây trượt dần vào nỗi đau tê dại. Giờ cô mới thấm thía câu nói của lũ bạn ngày xưa cảnh “cuộc đối thoại” đó, Ngọc chùng xuống hẳn, trở nên vô cảm hơn, ít quan tâm hơn, hờ hững hơn, cảm giác yêu thương ngày xưa dường như bị ai đó chặt mất một nửa. Tình yêu đó với Ngọc giờ đây chỉ còn là trách nhiệm, là thương hại chứ không còn tình yêu hiện hữu. Hương hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cả 2 ít nói chuyện với nhau hơn trước, ít cười đùa và tâm tình hơn trước, lầm lũi đi về như 2 cái bóng. Tình yêu còn gì khi chỉ còn tồn tại lại sự thương hại, đó là điều đáng sợ nhất trong tình 2 sống như thế trong 2 tháng tiếp theo, thì Ngọc lại phát hiện ra 1 sự thật kinh khủng, 1 điều mà không ai có thể nghĩ tới. Lúc Ngọc call cho tôi mà lỗ tai tôi lùng bùng khi nghe đến chuyện đó, Ngọc vừa kể vừa khóc nức lên, tôi thấy thương Ngọc đó là thứ 7, sau khi ăn cơm trưa với Ngọc tại nhà xong, Hương lên phòng và mở máy vi tính vào yahoo chát với một người bạn thân, nói chuyện khoảng nửa tiếng. Ngọc thì dọn dẹp dưới nhà xong mới lên. Hương thấy Ngọc vừa mở cửa phòng xong là vội vàng off yahoo ngay và nằm xoài trên giường ngáp dài ra vẻ buồn ngủ. Hành động đó khiến Ngọc nghi ngờ nhưng im lặng không nói gì, khoảng 10 phút sau Ngọc vào yahoo và click vào hộp thư lưu tất cả những cuộc đối thoại qua chat yahoo, bất kỳ là nick của ai khi sử dụng trên máy này thì đều lưu lại tại đây, Ngọc cài chức năng này khi mới mua máy tính kìa, Hộp chat của Hương với người bạn ban nãy hiện ra- T ơi, tao đã làm 1 chuyện rất tội lỗi, tao xấu hổ quá và thấy có lỗi với Ngọc Là chuyện gì vậy? nói tao nghe Uh, nhưng mà mày phải giữ bí mật cho tao nha, không được để ai biết Tuần trước tao mới ngủ với trai, và tụi tao đã làm tình Trời.... Phải mày không vậy Hương? mày điên Uh, tao biết. Nhưng tao muốn xác định lại bản chất trong tao, tao thử xem có cảm giác với boy không, nếu có tao sẽ wen boy rồi lấy chồng, nếu không thì tao sẽ quay về với Trời ạ.... mày tham lam quá rồi đó. Nếu có suy nghĩ như vậy thì đáng lẽ ra 1 năm trước mày phải suy nghĩ cho chín chắn khi bước vào con đường này chứ. Còn bây giờ đã xác định wen les rồi thì đừng bao giờ tư tưởng nghĩ đến tụi đàn ông. Làm như thế là mày đang tổn thương Ngọc rồi đó và không tôn trọng Ngọc nữa. Con Tao biết... nhưng không hiểu sao tao lại làm vậy nữa, tao buồn Thực sự tao thấy Ngọc rất thương yêu mày, chăm chút cho mày từng tí, chắc gì cha mẹ mày đã chăm lo cho mày được đầy đủ như thế. vậy mà mày lại đi lừa dối sau lưng người ta. Tao không giống tụi bay nhưng trong trường hợp đó tao khó có thể tha thứ chứ đừng nói tụi les. Nếu không muốn nói là không bao Uh, mày cứ chửi đi, chửi đi để tao cảm thấy nhẹ nhõm được đôi chút. Cách đây 2 ngày tên boy đó đã đến phòng trọ của tao và tụi tao đã làm tình lần Trời ơi..... hết nói nổi mày rồi... con ngu... sao mày ngu quá zậy hả? mày đã 20 tuổi rồi chứ có phải con nít nữa đâu mà làm 1 việc không suy nghĩ thế kia?- Uh, tao muốn xác định cho chắc mà. Và lần này tao không có cảm giác thiệt. Tao nói với tên boy đó là sẽ quay về với Ngọc chứ không wen nó được Tội nghiệp Ngọc quá. Tao không biết khuyên mày thế nào đây nữa. Việc mày làm thì mày tự chịu thôi. Hậu quả cuối cùng mày sẽ nhận được là gì khi sự việc vỡ lỡ, chắc gì tên boy kia nó không đi rêu rao với cái đám bạn nó, và chuyện đến tai Ngọc là chuyện sớm muộn, mà Ngọc cũng biết mặt cái thằng đó nữa. Hết Uh tao cũng biết vậy, nhưng giờ làm sao đây? Đối diện với Ngọc tao thấy mình xấu xa đê tịên quá. xấu hổ quá, không dám nhìn vào mắt Ngọc Hix, không xấu hổ mới lạ. Nhìn được mới ghê.....- ..............Ngọc đọc tới đâu tay chân bủn rủn tới đó, đầu óc choáng váng, không đủ bình tĩnh để kêu Hương dậy nói chuyện cho ra lẽ. Nước mắt bắt đầu trào ra, uất ức không thể kìm chế lại được. 15 phút sau khi lấy lại được sự điềm tĩnh, Ngọc mới lay Hương dậy nói chuyện- Em giải thích cho Ngọc nghe đi. - Ngọc vừa nói vừa chỉ tay vào màn hình cửa sổ này Hương nhìn thấy cửa sổ chat đó lộ vẻ hốt hoảng và sợ hãi, chưa kịp nói gì thì nước mắt cũng bù lu bù loa- Em xin lỗi Ngọc, em biết em sai rồi, xin Ngọc tha thứ cho Tha thứ hả? 2 tháng trước em đã đề cập tới vấn đề này nhưng Ngọc đâu nghĩ em lại khờ khạo và dám làm 1 chuyện tày đình như thế. không thể chấp nhận Chỉ là em thử thôi, thật sự em không có cảm giác, em đã nói với người ta rồi là em sẽ quay lại với Ngọc. Sẽ không có lần nào như thế nữa Thử? - Ngọc cười “đểu”. Uh thì thử, đã nói rồi, nếu muốn thử thì cứ việc, và thử xong rồi thì cũng đi luôn đi. Trong đầu em đã có những tư tưởng đó, bị những suy nghĩ đó vây quanh thì sẽ không bao giờ thoát ra được. Đã có 1 lần, rồi lại 2 lần, thì ắt hẳn lần thứ 3 cũng sẽ có thôi, đừng cam đoan không có lần nữa, giả dối Không có, không có đâu mà, em hứa đó. Ngọc tha thứ cho em đi. kể từ bây giờ em sẽ ở bên Ngọc mãi mãi, em hứa sẽ không làm gì có lỗi với Ngọc nữa Muộn rồi em. Em hãy về đi, dọn dẹp hết đồ đạc của em và về bên phòng trọ đi. Ngọc không muốn thấy em nữa và cũng không muốn nhìn thấy bất kỳ cái đồ gì của em trong cái nhà này. Đi đi, trước khi Ngọc còn giữ được bình Không thể tha thứ cho em sao Ngọc?- Không bao Không có Ngọc em biết sống sao đây?- Đó là quyết định của em, là con đường do em chọn. Ngọc chịu đựng nhiêu đó đủ lắm rồi, không để chịu đựng thêm được nữa. Đi lặng lẽ xếp đồ vào ba lô và nửa tiếng sau thì rời khỏi nhà Ngọc. Người ra đi trong nước mắt và chua xót não nề cho việc làm sai trái của mình. Người ở lại cũng trong nước mắt và đau đớn tột cùng của sự giả dối, phản bội. Thế là kết thúc một cuộc tình, kết thúc trong nước mắt và đau đớn. Chợt nhớ lại câu nói “Trâu già khoái gặm cỏ non, có ngày gặm nhằm cỏ độc chết lăn quay nha cha” của Hà và Ngọc thấm thía. Rồi Ngọc chợt cười lớn, cười như để át đi câu nói đó đang vang trong đầu, cười như cho cơn tức giận được giải thoát, cười như khóc, cười bao nhiêu nước mắt lại trào ra bấy tiếng sau Ngọc cầm phone call về cho cha của Hương ở dưới quê để nói rõ chuyện- Alô, Ngọc đó hả con. có chuyện gì không con?- Dạ, thưa bác con có chuyện muốn nói. chắc con không thực hiện được tâm nguyện của bác rồi, con và bé Hương đã chia tay - Ngọc vừa nói vừa nức Hả? Có chuyện gì chứ? sao con khóc nhiều vậy? nói bác Dạ. con cũng xin thưa với Bác luôn, Hương đã qua mặt con mà đi wen trai, đã vậy còn làm tình với nhau luôn rồi, không những 1 lần mà đến 2 Cái.... cái... gì...? Con không đùa chứ? có chuyện tày trời đó sao?- Dạ, sự thực là như vậy. Bác không tin thì có thể hỏi Hương đi Trời ơi, con với cái, ... sao nó ngu quá vậy nè, tự nhiên cho không người ta. – ông vừa nói vừa ngẹn ngào trong nước Dạ, con cũng không nghĩ em nó khờ đến vậy. Chuyện đã như vậy rồi con không thể chấp nhận được nữa. nên con xin thưa với bác rằng từ bây giờ con với Hương không còn liên quan gì đến nhau nữa, xin bác đừng trách con Uh, bác nào dám trách con đâu. Chuyện đã thế rồi, bác thấy nhục nhã lắm, xấu hổ lắm. Con làm thì cha chịu, bác thay mặt nó xin lỗi con. Nếu có thể thì con hãy tha thứ cho nó và hai đứa làm lại từ đầu. Còn nếu không thể thì bác cũng đành chịu chứ biết nói gì hơn, dù sao cũng cám ơn con đã chăm sóc nó trong suốt thời gian Dạ, không có gì đâu ạ. bác đừng lo Uh, chắc bác cũng phải lô nó về đây quá, chứ để nó trên đó giờ không có cháu bên cạnh bác sợ nó hư hỏng, đi vào con đường giống chị nó Dạ, cháu cũng nghĩ thế. Thôi, chào bác phone, lòng Ngọc lại trở nên nặng trịch. Nghe những lời thủ thỉ của cha bé Hương, những câu nói ngẹn ngào kèm những giọt nước mắt khiến Ngọc nặng lòng hơn nữa. Ngọc cảm thấy thương ông quá, hiếm có người cha nào tâm lý và yêu thương con đến mắt tinh ngịch ngày nào của Ngọc nay chứa đựng cả một bầu trời xám xịt trong đó… Đôi mắt trong veo nay đã bị vẩn đục,,,, vì điều gì? Có phải vì sự thật của tình yêu là thế chăng? Sẽ chẳng thể nào hạnh phúc khi sự thật không còn là sự thật! Tôi cũng đắng lòng khi nghe bạn kể về câu chuyện tình của bạn như thế!-Đây là một câu chuyện có thật 100%. Cuội là nhân vật trong truyện, bạn thân của viết lại và muốn cho các bạn biết mặt trái của normal. Tất nhiên ko phải nor nào cũng thế, nhưng bản chất của nor sẽ ko thể nào thay là nor, mãi mãi vẫn là nor... bản chất vẫn mãi là bản chất, ko dễ thay chính những con người này đã làm ko ít con tim như chúng ta đau khổ, bởi vì nor có những nét ngây ngô đáng yêu luôn khơi gợi cho chúng ta niềm đam mê khám phá, và rồi... khổ vẫn cứ hoàn khổ có phải ko nào?
Tình yêu luôn là đề tài bất tận, khơi nguồn cảm hứng sáng tác của nhiều nhà văn, thi sĩ trên thế giới từ xưa đến nay. Hãy cùng Vinabook tìm hiểu ngay 5 tiểu thuyết tình yêu hay để đọc và thả mình vào những câu chuyện đầy mộng mơ qua bài viết sau yêu lãng mạn luôn là đề tài thu hút hàng triệu trái tim1. “Kiêu Hãnh Và Định Kiến” - Jane AustenSuốt hơn 200 năm qua, “Kiêu Hãnh Và Định Kiến”luôn nằm trong số những tiểu thuyết nước ngoài được yêu mến nhất. Chính Jane Austen cũng coi tác phẩm xuất sắc này là “đứa con cưng” của bà. Tài năng của Austen quả thực đã biến câu chuyện tình sôi nổi nơi miền quê nước Anh thành một bản châm biếm sắc sảo hóm hỉnh và một viên ngọc quý trong kho tàng văn học nước xem là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng của văn học nước Anh, "Kiêu Hãnh Và Định Kiến" mang lối văn hài hước, dí dỏm không kém phần sâu sắc. Tác phẩm viết về tình yêu và hôn nhân trong bối cảnh xã hội thế kỉ XIX ở nước chuyện xoay quanh Elizabeth và Fitzwilliam Darcy, hai nhân vật thuộc tầng lớp địa chủ, trung lưu. Ấn tượng ban đầu của họ đối với nhau chính là những suy nghĩ đối đầu, những định kiến về đối phương. Bởi cả hai đều xuất thân từ tầng lớp cao trong xã hội, thế nên ở họ có sự kiêu hãnh, tự tôn riêng của bản trong cảnh sung túc, khá giả nên điều đó tác động không ít đến tính cách cũng như suy nghĩ của mỗi người. Thế nhưng, câu chuyện tình yêu lại bắt đầu giữa hai con người đối đầu nhau như thế. Để đến một ngày họ nhận ra cảm xúc thật của mình, cũng chính là lúc họ đấu tranh để gạt bỏ đi những định kiến, suy nghĩ của mình và tìm đến tình yêu đích thực.“Kiêu Hãnh Và Định Kiến” - Jane AustenTìm mua và đọc thử tại “Romeo Và Juliet” - William Shakespeare“Romeo Và Juliet” là một trong những mối tình bất hủ vốn do William Shakespeare viết. Cốt truyện là tình yêu say đắm với kết cục bi thảm của hai người thuộc về hai dòng họ vốn đã thù hận nhau nhiều thế hệ. Với cái chết bi thương của đôi trẻ, hai gia đình đã đoàn kết lại trong nỗi sầu muộn. Hòa bình cho hai gia đình đã phải trả bằng cái giá quá đắt của tình yêu và cái thể nói, “Romeo Và Juliet” là câu chuyện xuất sắc và nổi tiếng nhất của Shakespeare. Cả thế giới vẫn nhắc đến đây như một câu chuyện tình kinh điển tuyệt đẹp nhưng cũng không kém phần ám ảnh, day dứt.“Romeo Và Juliet” - William ShakespeareTìm mua và đọc thử tại “Anna Karenina” - Lev TolstoyLev Tolstoy 1828 - 1910 là một trong những nhà văn cổ điển lớn nhất nước Nga, đã viết nhiều tác phẩm nổi tiếng Truyện kể về Xêvaxtôpôn, Luyxernơ, Chiến tranh và hòa bình, Anna Karênina, Cái chết của Ivan Illich, Phục sinh .Lênin đã gọi Tolstoy là tấm gương soi của cách mạng Nga. Trong cuốn “Anna Karenina”, chúng ta sẽ thấy lại bức tranh xã hội chân thực và sinh động của cả một giai đoạn lịch sử nước Nga vào giữa đầu thế kỷ XIX, sau giải phóng nông nô. Với ngòi bút nghệ thuật điêu luyện, nghiêm khắc vạch trần bộ mặt xấu xa của chế độ phong kiến chuyên chế sa hoàng Nga, tác giả đã thể hiện những tư tưởng, nguyện vọng, ưu điểm, nhược điểm của nông dân cùng phong trào cách mạng thông qua cuốn tiểu thuyết nay, nhiều bạn đọc Việt Nam tìm hiểu cuộc sống dĩ vãng được miêu tả trong “Anna Karenina” chính là để tìm hiểu một xã hội có nhiều điểm tương tự với xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám, để thấy rõ bộ mặt xấu xa của chế độ cũ, càng thêm tin tưởng ở chế độ mới.“Anna Karenina” - Lev TolstoyTìm mua và đọc thử tại “Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao” – John GreenTrong “Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao”, John Green đã chinh phục trái tim khán giả không phải bởi câu chuyện tình yêu nhiều nước mắt mà chính vì những mảnh ghép hết sức đời thường, giản dị của cuộc sống. Không có phép màu, cũng chẳng có một cái kết đẹp như cổ tích. Thậm chí, cuộc đời vẫn nghiệt ngã và phũ phàng đến phút cuối với Hazel. Cuộc gặp gỡ không như mơ với nhà văn thần tượng đã kéo cô về với đời thực. Ở đó có bóng dáng của thần chết, nhưng cũng có cả Augustus thương ý tưởng từ một vở kịch của Shakespeare – “The fault is not in our stars, but in ourselves” Lỗi không phải bởi những vì sao, lỗi thuộc về chúng ta, tác giả John Green đã đặt tên cho cuốn sách của mình với hàm ý lỗi thuộc về những vì sao định mệnh chiếu sai đường, nên những người yêu thương chẳng thể đồng hành cùng nhau.“Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao” - John GreenTìm mua và đọc thử tại “Me Before You” Trước ngày em đến - Jojo Moyes Lê Trung dịchKhông giống như nhiều cặp đôi khác trong nhiều tiểu thuyết tình cảm hay - thường phải lòng nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, ban đầu Will và Louisa vốn chẳng ưa gì đối phương. Giữa họ có sự khác biệt quá lớn về hoàn cảnh, tính cách, cách hành xử… Nhưng rồi ngày qua ngày, sự hồn nhiên, lạc quan của Louisa đã khiến Will dần dần thay đổi.“Me Before You” không phải là câu chuyện cổ tích về tình yêu đôi lứa theo mô típ hoàng tử - lọ lem kinh điển. Thông qua câu chuyện của Louisa và Will, tác giả Jojo Moyes đã gửi gắm những thông điệp ý nghĩa về tình cảm gia đình, tình yêu cuộc sống. Trên tất cả, đó là lời nhắn nhủ về nghị lực sống bền bỉ, tinh thần lạc quan, không đầu hàng trước số phận của con người.“Trước Ngày Em Đến” - Jojo Moyes Lê Trung dịchTìm mua và đọc thử tại đây là những quyển tiểu thuyết kinh điển về tình yêu mà những ai theo chủ nghĩa lãng mạn nên tìm đọc. Với mỗi quyển sách, những câu chuyện về tình yêu chắc chắn sẽ đem đến cho bạn rất nhiều cung bậc cảm xúc cũng như giờ phút thư giãn tuyệt bạn muốn tìm thêm những cuốn sách về các lĩnh vực khác, hãy tải ngay ứng dụng đọc sách VinabookReader trên App store và Google Play để trải nghiệm các sách mới nhất với mức giá hợp lý sứ mệnh xóa bỏ mọi giới hạn về không gian trong việc phân phối "tri thức" đến mọi miền đất nước bằng mô hình mua sách trực tuyến hiện đại và Ebook online tiện lợi, từ miền núi đến hải đảo xa xôi, từ thành phố đến vùng quê và từ Việt Nam đến kiều bào ta ở trên toàn thế giới, Vinabook chính là nơi giúp bạn tìm ra những cuốn sách đúng với nhu cầu và sở thích của mình cũng như cập nhật những đầu sách bán chạy nhất trên thị trường.+ Vì sao nên mua sách tại Vinabook- Đặt hàng trực tuyến, giao hàng tận Phục vụ khách hàng nhanh chóng, chu đáo và tiết Đội ngũ giao hàng trong thành phố thân thiện, tận có hơn 60,000 tựa sách và đều cập nhật mới mỗi Sách trước khi giao được bao bọc cẩn thận trong hộp giấy hoặc túi giấy Kraft cổ điển, trang nhã và có thể tái sử dụng để bảo vệ môi Giao sách đến mọi miền đất Chuyển sách đi nước ngoài nhanh Nhiều hình thức thanh toán tiện lợi, trả trước bằng thẻ trực tuyến hoặc thu tiền tận nơi COD- Dịch vụ bọc sách plastic cao cấp, bảo vệ sách vững bền với thời Dịch vụ gói quà giúp quý khách thay lời muốn nói đến những người thân Dịch vụ chăm sóc khách hàng xuyên suốt 24/ trường hợp quý khách có bất kỳ nhu cầu hay câu hỏi nào về sách, đừng ngần ngại gửi email về cho chúng tôi theo địa chỉ hotro hoặc tổng đài 1900-6401.
Khi còn là sinh viên, tôi khá nổi bật vì là hoa khôi của trường, lại có thành tích cao trong học tập. Lúc còn là sinh viên năm nhất, tôi đã cộng tác với nhiều báo đài, đến năm hai đã được nhận vào làm ở đài truyền hình. Tôi được cha mẹ tin tưởng, đặt nhiều hy vọng, được bạn bè, thầy cô yêu quý. Ngày ấy, tôi được nhiều anh theo đuổi, giàu có, nghèo có, giả dối, chân thành đều có. Nhưng không hiểu tại sao tôi không thể có cảm tình được với bất kỳ ai. Mọi người bảo tôi kén cá chọn canh và tôi cũng nghĩ thế thật. Có lẽ tôi chưa gặp được người phù hợp, duyên trời chưa định, vả lại thế cũng tốt… tôi càng có thời gian cho học hành và công việc của mình hơn. Vì thế, dù thấy lũ bạn mải mê hẹn hò, yêu đương tôi cũng chẳng lấy làm sốt ruột. Ra trường được 3 năm, tôi có thêm bằng thạc sỹ, công việc cũng tốt hơn trước nhưng chuyện yêu của tôi vẫn chẳng thấy có biến chuyển gì. Lúc này mọi người lại nghĩ tôi đang phấn đấu công danh nên chưa muốn yêu ai, và tôi cũng nghĩ thế thật. Nhưng đến bây giờ thì tôi đã hiểu, đã tìm được bản ngã của chính mình… tôi là les! Tôi chỉ nhận ra sự thật ấy khi có chuyến công tác vào Nha Trang cùng một đồng nghiệp nữ. Thường thì chúng tôi có phòng riêng nhưng do hôm đó khách sạn hết phòng nên chúng tôi ở phòng đôi. Cô ấy tên Hoài Thu, ít hơn tôi ba tuổi, là sinh viên mới ra trường, vừa được tôi tuyển vào phòng. Trước kia tôi đã từng nghĩ nếu là con trai, nhất định mình sẽ tán bằng được cô gái này, một cô gái thông minh, xinh đẹp lại có thân hình gợi cảm. Hơn nữa, tôi nghĩ đơn giản rằng, đàn ông hay phụ nữ đều thích cái đẹp nên tôi để ý Thu cũng là chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đến khi ở cùng phòng nhau, tôi nhận ra cảm xúc, suy nghĩ của tôi trước đây hay bây giờ đều là do tôi thích cô ấy. Khi tắm xong, Thu quấn mình trong chiếc khăn bông, để lộ đôi chân trắng mịn màng, phần trên thấp thoáng vòm ngực đầy đặn. Lúc nhìn thấy cô ấy bước ra từ nhà tắm, tim tôi đập thình thịch, có cảm giác như ngộp thở. Cố trấn tĩnh lại bản thân và tỏ ra bình thường, tôi đi lấy quần áo rồi vào ngồi trong buồng tắm, phải mất đến hơn một tiếng tôi mới có thể bước ra ngoài. Từ lúc ấy, tôi ngại nhìn Thu, ngại bắt chuyện, có chút gì đó cáu kỉnh trong giọng nói của tôi. Thu lại tưởng làm tôi phật lòng điều gì nên lại càng sán đến hỏi han. Mỗi lần như vậy, tôi lại đứng dậy đi ra chỗ khác nhưng em không chịu dừng lại. Tối đến khi chúng tôi đi ngủ, em vòng tay qua người tôi thủ thỉ “Chị à, có chuyện gì em không phải chị cứ bảo em, em sẽ sửa mà”, rồi cô ấy gục đầu vào lưng tôi. Những cử chỉ của em khiến tôi không thể kìm được bản thân, tôi đã quay lại ôm và hôn em cuồng nhiệt. Giây phút đó với tôi thật tuyệt vời nhưng nó lại khiến em kinh ngạc vô cùng,… Em không kịp phản ứng gì, chỉ mở to mắt nhìn tôi. Khi nhận ra hành động của mình, tôi cũng cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình. Lúc đó, tôi vớ vội áo choàng chạy ra biển, đêm ấy tôi không quay lại phòng. Cả đêm đi lang thang trên bờ biển, tôi vẫn không thể lý giải hay nói chính xác là tôi không thể tin được những gì đã xảy ra. Tôi là les ư? Tôi đang có trong tay tất cả những gì mình muốn nhưng nếu mọi người biết tôi là, tôi sẽ còn lại gì đây? Nhớ lại những câu chuyện đọc được trên mạng tôi mới thấy những người les họ đã khổ sở như thế nào và chẳng nhẽ giờ đây, tôi là một trong số họ? Làm sao tôi dám quay lại gặp em nữa? Nếu em nói ra, tất cả mọi người sẽ biết chuyện này sao? Tôi tưởng tượng ra những ánh mắt của mọi người nhìn mình đầy khinh miệt… nhưng dù sao đi nữa, tôi vẫn phải đối mặt với tất cả… Quay lại phòng lúc trời đã sáng, thấy em đang năm nghiêng mặt vào tường, tôi nghĩ chắc em đang ghê tởm tôi lắm. Vội vàng thay quần áo, thu xếp hành lý, Một chuyến đi định mệnh, chuyến đi giúp tôi nhận ra con người thật của mình, khiến tôi rẽ sang hướng khác của cuộc đời mà tôi không hề ngờ tới. Tôi như phải đối mặt với hai cú sốc lớn Tôi là les và em cũng giống tôi! Tôi bị em làm cho rối bời và mụ mị mất rồi. Nhưng dẫu thế nào tôi vẫn muốn níu lấy em. Trong thời khắc này, em là điểm tựa, vị cứu tinh của cuộc đời tôi, là người duy nhất biết được bí mật của tôi… Ngay khi chuyến công tác kết thúc, tôi trở lại với guồng quay của công việc. Nhưng dù có bận đến đâu tôi và em vẫn dành thời gian bên nhau vào mỗi ngày cuối tuần. Giống như một cặp tình nhân thật sự, chúng tôi đưa nhau đi khắp nơi, nhìn ngắm phố phường, chọn những món đồ em thích. Thật kỳ lạ là tôi chỉ muốn quan tâm em, muốn làm em vui và quên mất cả thói quen của mình, quên rằng mình cũng là phụ nữ. Bởi trước đây, chính tôi cũng thèm khát được yêu chiều đó sao? Nhưng với em, tôi thấy mình giống một người đàn ông hơn. Tình yêu của chúng tôi lớn dần lên nhưng chưa một lần hai đứa đi quá giới hạn. Tôi sợ rằng khi điều ấy xảy ra cũng giống như đàn ông và phụ nữ sẽ bị ràng buộc với nhau dù muốn hay không. Tôi chỉ mong em được thoải mái khi bên cạnh tôi mà không phải lo sợ điều gì. Nhưng càng về sau, những mối lo ngại lại đến với tôi nhiều hơn. Trong cơ quan đã bắt đầu nhỏ to và thêm thắt những câu chuyện về tôi và em. Không biết Hoài Thu sẽ cảm thấy như thế nào khi chính tôi còn thấy run sợ? Làm cái nghề này nên tôi quá hiểu “miệng lưỡi thế gian”, quá hiểu “dư luận” là như thế nào. Nhưng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi, em vẫn vô tư và chuyện trò với mọi người tự nhiên, như chẳng có việc gì tác động đến em cả… Những chuyện xảy ra trên cơ quan khiến tôi càng muốn gần em hơn. Tôi muốn có không gian thật sự riêng tư, muốn có một nơi để chúng tôi có thể thoải mái trao cho nhau những cử chỉ yêu thương mà không bị giật mình khi thoáng thấy bóng một người quen nào đó. Và nơi chúng tôi chọn để làm điều ấy giống như nơi chúng tôi bắt đầu, đó là khách sạn. Nhưng mỗi lần mở cánh cửa phòng bước vào là tôi tưởng mình đang bước vào một thế giới khác, chính xác hơn là tôi nhìn thấy một con người khác của mình. Tôi không thể tỉnh táo mà kiểm soát được hành động của mình nữa. Tôi lao vào ôm chầm lấy em, ngấu nghiến em giống như người đàn ông đang khao khát làm tình với một người phụ nữ vậy. Những lúc như thế em cũng đáp lại thật nồng nhiệt. Chính em là người dạy tôi trở thành một les thực sự, em luôn biết cách làm tôi cảm thấy thỏa mãn. Nhưng xong mỗi lần như vậy tôi như kẻ mất hồn, bất thần rồi lại sợ hãi, xấu hổ khi nghĩ lại những chuyện vừa qua… Tôi có cảm giác kinh tởm chính mình. Tôi trở nên ngại ngùng khi đứng trước mọi người, thấy e sợ khi nghĩ rằng họ đang nói về chuyện của mình, họ biết chuyện đó rồi, chỉ là họ ra vẻ bình thường trước mặt tôi. Tôi không còn được tự tin như trước nữa mà dần biến thành một kẻ nhút nhát, luôn muốn ẩn mình vào một vỏ bọc, muốn dựa dẫm vào em nhiều hơn. Và… em đã để tôi làm điều đó. Không biết từ lúc nào em đã trở thành người quản gia của tôi. Em nói với gia đình là muốn sống tự lập và chuyển đến sống cùng căn hộ với tôi, tất cả mọi chi tiêu sinh hoạt đều do em tự quyết. Bao nhiêu tiền tiết kiệm, tiền lương, tiền thưởng tôi đưa hết cho em, muốn chi tiêu gì lại ngửa tay xin em. Trước em tôi chẳng có nổi một Phải! Đời không ai biết được chữ ngờ. Tôi không ngờ rằng người con gái tôi đã yêu hết mình, đã trao cho em tất cả lại có thể lừa dối tôi? Nhưng cũng chính em đã khiến tôi phải đau đớn suốt quãng đời còn lại, vì tôi chỉ yêu em và trong tâm trí lúc nào cũng nhớ về em… Chúng tôi ước mơ sẽ được cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới. Khi kết thúc chuyến đi ấy sẽ là một đám cưới bí mật của em và tôi. Cứ nghĩ đến giây phút được có em bên mình mãi mãi, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng bây giờ cả tôi và em đang phải tích cực làm việc để có đủ khả năng tài chính thực hiện ước mơ ấy. Miệt mài với công việc nên tôi bỗng chốc quên mất sự quan tâm hàng ngày với em. Đến khi về nhà, tôi cũng chỉ ôm hôn em qua quýt rồi vội vàng lao vào bàn làm việc. Trong một tháng chúng tôi không có sự gần gũi nhau, em cũng tự mình đi mua sắm, tự mình dọn dẹp nấu nướng, làm mọi việc trong yên lặng vì không muốn làm ảnh hưởng đến tôi. Dạo này em hay vắng nhà, thậm chí có hôm còn đi qua đêm. Ban đầu tôi cũng không thắc mắc gì nhưng trực giác mách bảo tôi rằng em đang giấu tôi chuyện gì đó. Một tháng, rồi hai tháng trông em hốc hác hẳn đi. Tôi hỏi em thì em viện cớ công việc quá nhiều, vì em mới nhận làm thêm ngoài giờ, vì em cũng chỉ muốn mau chóng thực hiện được ước mơ của cả hai. Vậy là sự việc tiếp diễn thêm hai tháng nữa, cho đến khi tôi quyết định theo dõi em… Đó một buổi chiều thứ bảy, sau khi nhắn tin cho tôi là bận đi phỏng vấn nhân vật nên sẽ về nhà muộn. Lúc ấy cũng gần đến giờ tan sở nên tôi vờ gặp đối tác bên ngoài để nghỉ sớm và theo dõi em. Trên suốt quãng đường đi tôi chỉ cầu mong những điều em nói với là thật… Nhưng không, sự thật không phải như vậy. Ngay khi em dừng chân trước cửa khách sạn thì một gã bước ra từ chiếc Rolls- Royce nhanh chóng tiến đến, choàng tay ôm lấy em. Lúc đó, tôi bất thần không nghĩ được gì, chẳng biết phải làm thế nào vì không dám tin vào những gì vừa nhìn thấy. Em giống tôi đúng không? Em là les mà, vậy thì tại sao…? Rốt cuộc em là gì của hắn? Tôi ghen. Phải, tôi đang ghen, đang tức giận, muốn chạy tới tát thật mạnh vào mặt em, thét vào mặt em. Nhưng tôi không làm vậy vì tôi muốn xem hết màn kịch này, muốn biết em định dở trò gì với tôi. Bất chợt tôi lại nhớ đến những câu chuyện được đăng trên báo chí, đó là nhiều cô gái cặp bồ với les chỉ với mục đích là đào mỏ rồi cao chạy xa bay, để lại chúng tôi – những người les muốn giữ kín bí mật chẳng thể làm gì được. Chắc số tiền tôi đưa cho em giữ cũng sẽ về tay em trong nay mai. Và cả khoản tiền tiết kiệm bao năm trời của tôi nữa chứ? Tại sao tôi lại có thể dễ dàng tin em như vậy? Gạt bỏ những suy nghĩ như đang muốn làm nổ tung đầu mình, lúc này tôi đang dõi theo em và gã đại gia kia. Hai người đi vào khách sạn, cười chào như có vẻ thân thiết với nhân viên lễ tân rồi đi lên phòng. Tôi nhanh chóng liếc nhìn biển số phòng của họ rồi cũng vờ là khách đến đặt phòng bên cạnh phòng của hai người. Phải rồi, tôi phải “bắt tận tay day tận trán”, chí ít cũng phải tát vào mặt cô ấy vài cái thì mới hả dạ được. Và tôi đã làm như vậy! Khi cả hai vừa bước vào phòng chưa kịp đóng cửa lại, tôi đã lao vào đẩy cửa và tát túi bụi vào mặt cô ấy, la hét om sòm khiến cho gã tình nhân kia không kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô ấy cũng chẳng chống cự lại, cứ để cho tôi đánh cho đến khi có người đến can ngăn. Sợ mọi người sẽ nhận ra mình, tôi nhanh chóng chỉnh sửa lại quần áo và bước ra khỏi khách sạn, không quên ném vào mặt cô ấy và gã kia một cái nhìn khinh bỉ cùng những lời miệt thị. Sau hôm đó, cô ấy nghỉ việc, đồ đạc trong nhà tôi cô ấy cũng tự động đến chuyển đi, không nói gì và cũng không gặp tôi thêm lần nào. Phải, chẳng lẽ cô ấy lại dám gặp tôi thêm lần nữa sao? Một tuần, rồi hai, ba tuần không gặp cô ấy, tôi cảm thấy rất nhớ. Không phải nhớ “cô ấy” mà tôi nhớ “em” – người con gái tôi đã yêu. Tôi thấy mình thật hèn hạ và yếu đuối. Tại sao tôi vẫn có thể nhớ đến một người đã lừa dối mình như vậy. Có lẽ vì tôi vẫn là một phụ nữ, sự yếu đuối đã ăn sâu trong tâm hồn mình… Nhưng dẫu có ra sao thì tôi sẽ không bao giờ gặp lại em, tôi tự hứa với lòng mình như vậy. Tất cả mọi chuyện sẽ chôn sâu vào quá khứ. Tôi trở lại với tôi của ngày xưa, thuở còn là một phụ nữ lạnh lùng, nghiêm nghị, trở lại với thói quen mua sắm, biết tự chăm sóc cho mình, biết hưởng thụ. Phải rồi, tôi là như thế, tôi mang hình ảnh của một phụ nữ thành đạt. Thời gian dần trôi qua, vậy là tôi đã không gặp em nửa năm rồi. Em đi đâu, làm gì với tôi giờ là dấu hỏi lớn. Tôi thắc mắc về sự biến mất không dấu vết gì của em. Nhưng tôi luôn dặn lòng mình đừng có tìm em nữa, đừng làm thêm việc ngu ngốc gì nữa. Nhưng thực sự tôi rất nhớ em, nhớ rất nhiều… Ngày lễ tình nhân, nếu còn ở bên nhau, chúng tôi đã cùng nhau thực hiện ước mơ của mình, sẽ cùng đi du lịch và sẽ cưới nhau phải không em? Tôi đi lang thang khắp những nơi tôi và em đã cùng tới và cuối cùng lại trở về căn hộ của hai chúng tôi… nhưng tại sao lại trống vắng và cô đơn như thế này? Tất cả những điều tôi làm có ý nghĩa gì nếu tôi không có em ở bên? Đứng thẫn thờ trước cửa nhà đã lâu nhưng tôi không dám bước vào. Tôi chỉ sợ khi mở cánh cửa này ra, hình ảnh của em lại ùa về, ôm chặt lấy tôi… Làm sao tôi có thể chịu đựng nổi khi nỗi nhớ cứ cào xé tâm can mình? – Thưa cô, cô là chủ căn hộ này đúng không ạ? Tôi đến giao bưu phẩm. Tôi giật mình quay lại, vội lau hai hàng nước mắt và đáp lại – Vâng, tôi là chủ nhà này! – Cô có bưu phẩm của cô Hoài Thu gửi tới. Mời cô ký nhận. Hoài Thu, của em ư? Nhưng… – Tôi… – Cô có thể nhận không ạ? – Tôi… Vâng, tôi sẽ ký. “Hoài Thu gửi cho tôi?” – Thôi được, tôi sẽ nhận để xem em còn muốn gì nữa đây? Tự nhủ với lòng mình như vậy nhưng tôi biết tôi đang vui, em đã gửi quà cho tôi vào đúng ngày đặc biệt này. Vậy là em vẫn nhớ đến tôi! Phải mất một lúc lâu tôi mới đủ can đảm để mở gói bưu phẩm. Một phong thư và một gói quà nhỏ. Tôi mở gói quà, đó là một cặp nhẫn cưới. Lạ thật, em gửi cho tôi nhẫn cưới làm gì? Câu hỏi ấy thôi thúc tôi mở thật nhanh phong thư. Gửi chị – người em yêu! Em đã lừa dối chị. Em xin lỗi! Chính em cũng không thể chấp nhận được việc mình làm. Em biết chị sẽ căm ghét em. Em không dám cầu mong sự tha thứ của chị. Nhưng em cầu xin chị hãy đọc hết lá thư này. Hôm nay là ngày mà đáng lẽ chúng ta đang được ở bên nhau, cùng đi du lịch rồi phải không chị? Và chúng ta sẽ làm một đám cưới thật bí mật, chỉ hai ta thôi là đủ. Đôi nhẫn cưới này em đã mua từ lâu rồi, em đã nghĩ mình sẽ là người cầu hôn chị. Chắc chị sẽ bất ngờ và hạnh phúc lắm! Cứ nghĩ về chị và ước mơ của chúng mình mà em hạnh phúc lắm chị ạ! Em yêu chị nhiều lắm, chị biết không? Em biết mình không thể sống được đến ngày để hưởng hạnh phúc bên chị. Nhưng em muốn làm tất cả vì chị. Em không muốn thấy chị vất vả, quên ăn, quên ngủ ngủ, em cũng không muốn nhìn thấy gương mặt chị thiếu vắng nụ cười. Em đã làm tất cả, kể cả những điều đáng khinh thường nhất. Nhưng vì chị, điều đó sẽ trở nên thật ý nghĩa với em. Chị hãy quên em và bắt đầu cuộc sống mới. Em yêu chị! Mãi mãi…” … Tôi… thực sự tôi không hiểu, tôi không muốn chấp nhận điều tôi đang nghĩ đến. Em đã làm gì? Em không còn tồn tại nghĩa là sao? Như choàng tỉnh cơn mê, tôi vội chạy xe đến nhà em, nơi mà tôi chưa một lần dám đặt chân đến. Lúc đó trời đã chập choạng tối, mọi vật đều chìm trong sợ hãi… Nhưng tôi đã quá chậm trễ, em đã ra đi, mãi mãi… Tôi hận em, em đã biến tôi thành kẻ vô tâm, thành tội đồ, thành kẻ đã phản bội tình yêu của em. Phải, không phải em mà chính là tôi. Làm sao tôi có thể tha thứ cho mình được đây. Tôi không xứng đáng với tình yêu cao thượng ấy. Tôi hận em và hận chính mình. Nhưng tôi biết rằng cả đời này tôi sẽ nhớ về em, sẽ yêu em. Giống như em, tình yêu đó là mãi mãi… Hoài Thu, chị yêu em!
truyện tình yêu của les