truyện tâm linh bố em

Truyện Tâm Linh - Huyền Bí - Đạo Học Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018 không cần mai mối, cũng chẳng thỉnh mệnh cha mẹ. Mà dù cha mẹ có cản trở, tiên sinh cũng không nghe nào! Hai người xa nhau. Nàng tuân lệnh cha mẹ lấy chồng. Tiên sinh hóa điên, hóa khùng, nhưng nhất quyết trung Tải miễn phí: Chuyện Tâm Linh Về Duyên âm.doc .pdf .xls .ppt .txt và hàng tỷ file văn bản, tài liệu, học liệu, sách, giáo trình, thơ, truyện trên toàn thế giới ! Nghe đọc truyện đêm khuya mang đến thính giả những tác phẩm hay đa dạng về thể loại truyện ngắn, truyện dài với các chủ đề về tình yêu, cuộc sống. Bố mẹ cấm em tiếp tục yêu sau khi đi ăn September 9, 2017 Truyện Ngắn Chuyện Tình Của Sóng - Đọc Truyện Evay Vay Tiền. Ông Q đang cúng dở thì ông P đi xe máy xuống nhà em gật đầu chào cả nhà rồi gồi vào bàn uống Q thấy thế cũng gật đầu rồi cúng lúc sau ông quay lại nhìn cô L có điều gì muốn nói với gia chủ thì tôi để cho ông nói. Cả nhà em quay lại nhìn cô L với ánh mắt ngạc từ lúc bố em về cô vẫn bái mà không có biểu hiện gì. Ông Q tôi biết ông về từ lúc ông N tên bố em đi tôi để yên xem ông làm không thấy ông làm giờ gia chủ người ta đang gặp cũng là cái duyên của ông với gia đình nhà họ ông có tâm nguyện gì thì ông cứ người ta làm cho. G nhìn cô L gọi ông ơi ông cho cháu hỏi ông tên gì để nhà cháu tiện xưng hô. Ông tôi tên K nếu tính tuổi trên dương tôi cũng tầm 80 rồi tôi mất năm tôi 55 tuổi ở trong nhà anh được 13 cảm ơn anh nhà anh thật có hiếu và thương bố cứ gọi tôi là ông K là ở nhà anh lâu lắm rồi từ cái ngày bố anh lên nghĩa địa mắc cái màn nằm ngủ giữa hai cái anh đã nằm trên tôi có dọa bố anh thì bố anh nói. Đừng có dọa tôi trên đời này có gì mà tôi không gặp với các cụ cũng giống nhau cả nằm trên thì các cụ nằm dươi,nay tôi lên đây xin đất các cụ để ở thì tôi cũng làm cho các cụ cái chỗ ra vào đoàng thế xong bố anh đi ngủ tôi với mấy ông bên cạnh nghe thế xong cũng không chọc bố anh nữa. Nhưng khi bố anh san đất tảo mộ làm nhà các ông kia được bố anh bốc sang tiểu quy tụ lại với nhau nhưng lại sót tôi và hai ông là do tôi nằm sâu quá. Giọng ông nói toát lên vẻ là người đoàng hoàng có từ từ không vội vã không vồ vập……. G trước khi động thổ bố cháu có làm lễ cho các ông mà ông còn sót lại sao ông không báo cho bố cháu biết. K hôm đó tôi không có ở đấy vì có quan ở dưới đó gọi đi lo một số việc việc dưới âm không được tiết lộ nên ông không nói là việc gì.. G ông có đói hay khát nước không cháu lấy gì cho ông ăn rồi ông hãy nói tiếp. K cho tôi cốc rượu và cho tôi ăn gì cũng thế ông đứa mắt nhìn cái chân giò cúng ở bàn uống nước trong nhà cái chân giò luộc để chút nữa ông Q về nhà em tạ lễ .anh em thấy thế liền lấy chặt một dĩa cho ông ăn rốt cho ông 1 cốc uống 1 ngậm to rồi khà một tiếng sảng khoái. K lâu lắm rồi tôi mới được tận hưởng cái cảm giác này. G ông ơi ông kể cho nhà cháu nghe về ông đi muốn ở giờ ông ở đâu trong vườn nhà cháu K chuyện về cuộc đời tôi thì dài lắm khi nào có dip tôi nói mấy mươi năm làm cô hồn giờ thì cũng có người biết tôi tồn thì anh muốn làm gì tôi cũng nằm ở đâu thì 12h trưa mai cậu sẽ thấy. G ông đừng nói cháu người trần không biết ông có trong nhà nay biết có ông rồi thì ông cũng là ông ông có uẩn khúc gì không muốn cho nhà cháu biết nhiều về ông có nguyện vọng gì thì ông cứ muốn cháu táng ông ngoài kia nghĩa địa hay thế nào ạ. K các cụ ở cùng ngày xưa kể còn người mất nay thì không biết ai. G D ơi ra anh nhờ tý. Em vội trong góc nhà chạy G nói em hỏi bố xem nếu nhà mình lập cho ông cái miếu thờ ngoài vườn thì ý bố thế nào. Em khấn xin ý kiến quay lại hỏi ông Q làm sao để biết được bố đồng ý. Ông Q đang nói chuyện với ông P.nghe tiếng em gọi quay lại nói M nói ông thổi tắt ngọn nến bên tay phải m lại khấn bố em nhưng lạ là cây nến không quay lại anh em lắc đầu ra hiệu bố không đồng ý. Anh em tới khấn bố cũng ở trong nhà m lâu mình thì không biết cũng đã yểm ông mười mấy năm ra nghĩa địa thì ông cũng không muốn vì bạn bè ngày xưa người mất kẻ còn không biết về con muốn xem ông như là người nhà được phép của ông bà tổ tiên thì chưa thờ ông cùng đàn lễ con xin phép bố trước làm cho ông cái nhà nhỏ góc vườn cho ông mình sẽ thay người thân ông hương khói cho đồng ý thì bố nói cho anh em con biết. anh khấn bố xong thì hai anh em nhìn cây nến bên cạnh tay phải của lúc thì cây nến tự đã đồng ý. Anh quay lại ông K bố cháu đồng ý rồi ông nhà cháu sẽ làm nhà cho ông ở và nhà cháu sẽ hương khói cho cứ xem đây là nhà của ông luôn ông nhé. K ông khóc và cảm ơn tấm long của xa lạ mà anh đối xử như tình thân của này nhất định tôi sẽ trả sau này chính ông đã giúp nhà em tìm thầy khác ông Q .giải trùng cho bố em . G ông đừng nói thế không cháu lại tổn thọ hỏi giúp cháu ý hai cụ còn lại thế nào để cháu còn biết đường mà liệu. K hai cụ còn lại thì ngày xưa vốn là anh em sống chết có nhau nay tôi xin anh thờ chung chúng tôi 1 nhà. G vâng thế cháu như ý cụ . K ơn này tôi trả không hết nay đã là người 1 nhà thì tôi xin tiết lộ cho anh 1 chuyện dù khi nói cho anh chuyện này thì tôi cũng bị tội ở dưới đấy nhưng đã nhận ơn thì phải ở dưới đấy không là gì hết nhưng anh xem tôi như ông của người nhà anh xem tôi như người trong nhà lên tôi sẽ cố hết sức nhờ người này người kia bảo vệ bố lễ này cúng sẽ không được chấp nhận tôi sớm biết điều cũng làm giảm tội cho bố anh phần thầy cúng có đốt thuyền và hình nhân không cháy anh nhớ ngăn thầy lại đừng có cố không thì nguy hiểm đến cả tính mạng của thầy nhé tôi sẽ cố giúp ông nói thầm vào tai anh em .nói xong ông xuất ra khỏi người cô L. Ông Q ngồi nghỉ nói chuyện với ông P nhìn ra thấy cô L gục xuống liền thủng thẳng đi thấy anh G ông ông ý nói thầm với mày cái gì thế. G chuyện của bố cháu ông ạ ông ấy nói khó khăn lắm. Q tao cũng biết khó khăn lắm đấy nhưng hứa với ông rồi mình sẽ cố được phần nào hay phần đấy chứ giải hoàn toàn thì ông không làm được vì ông không cao tay ấn được như thì ông nói thật chuyện nhà giải quyết thế thì tạm yên giờ tới lượt người nói thế mặc áo thụng vào đeo mũ rồi cúng tiếp. Khi cúng ông đưa thể bài ra rồi bắt quyết để thần trùng lên nhận lễ vật và tha cho người bị hạn nhưng ở dưới đó nhất quyết không nhận khấn đọc tên các vị quan ở dưới đó rồi xin tiền âm dương nhìn xin keo nào cũng không được xe lạnh mà mồ hôi ông ướt hết cả lưng ngon nến lần lượt tắt ngọn thứ nhất ròi thứ 2 … đến ngon thứ 7 trên đàn của các thánh các con vật thi chết ngửa càng thì quằn quại như ai cố tình bắt và bóp chết chúng,éch thì hoảng loạn nhảy loạn xạ trong Q vẫn ngồi đấy mắt nhắm nghiền tay gõ mỏ miệng đọc lệnh rồi bắt tự nhiên cái đàn trên một ánh lửa phụt đàn nến tắt hết có cái bóng điện mà nhà kéo ra sân khi cần bật lên làm lễ cũng nổ cái “ bup.” Trước mặt em tối em nhìn thấy nhiều ánh mắt với những khuôn mặt dữ tợn đứng đó nhìn vào nhà em chằm ông P la lên châm lửa cho các ngọn anh với cô gì hầu lễ chạy vội đi tìm bật lửa khi bật nến lên thì ông Q ngồi đó máu mũi chảy ra nhỏ xuống P thấy thế lao tới đỡ ông Q quên nói anh em tát vào mặt con D nó vừa nhìn thấy gì rồi em lao tới lay và quát em em lúc đó từ quay lại nhìn anh G anh khựng người lại rồi bất chợt tát em 1 cái như trời tỉnh lại chưa gật đầu nhìn anh không nói gì. ông P lúc này nói cháu nhìn thấy những gì. Em cháu không thấy nhiều đâu ông ạ cháu thấy ở đây nhiều người lắm không nhìn thấy rõ từng người mà thấy mắt và khuôn mặt thôi họ nhìn họ hung dữ lắm như đang tức giận ý. P quay lại nói với ông Q thôi ông lên ghế nghỉ đi còn lại để tôi. Ông P nói xong mặc áo choàng đội mũ vào ông vừa lầm rầm khấn gì đó vừa chỉ vào mấy ngọn nến vừa được nhà em thắp ngọn nến đó không biết sao sau nà không tắt được nữa. Sau đó ông một tay gõ mõ tay còn lai cầm một nắm tiền xu ngày xưa ném xòe ra đồng tiền xoay tít không có đồng nào ngửa hay úp nói em H cầm muối gạo rải thật ra càng xa nhà càng tốt anh G thì ông cho cầm 1 bó đuốc đã tẩm Đ đi cùng anh G mang thuyền và hình nhân ra nhà mẹ em đốt vàng P vẫn ngồi đó miệng đọc chú tay xin keo những ngọn nến gió thối rơi xuống đất mà không tắt em ra mang thuyền và hình nhân ra sông xong lấy đuốc gí vào hình nhân và thuyền cho cháy nhưng không hiểu sao chỉ cháy được 1 chút rồi mấy lần như G lây điện thoại gọi cho ông P ông P liền lấy xe máy chạy ra sông thấy anh Đ nhà em đang ở gần bờ sông cách 2 bước chân nữa là xuống kịp lúc ông P chạy ra nhìn thấy hét lên. G giữ thằng Đ lại nhanh lên…..anh G lúc đấy mới ngẩng lên nhìn thấy anh Đ lao theo anh ấy chộp P vội vàng cuộn lá bùa vào hòn đá ném ra giữa ở sông cuộn G đưa được anh Đ lên bờ lúc đó mới quát hỏi. G Đ mày xuống đó làm gì. Đ em có biết đâu tự nhiên em muốn rửa chân rồi em xuống thôi cứ như có ai đẩy đằng sau lưng đấy. Anh G hoang mang lắm ông dường như hết sức chịu đựng rồi bao nhiêu dồn nén chịu đựng nay muốn trào bố không giải được các em thì hết lần này đến lần khác chết ngửa mặt lên trời kêu lên trời……ơi…sao lại thế này chứ muốn bắt thì bắt tôi đây này…..đừng có đụng nào chúng đàn ông từ khi bố mất không hề khóc cố cứng rắn làm chỗ dựa cho các em và mẹ nay đứng đó bất lực hai hàng nước mắt lăn dài trên má… Ông P ông cũng hiểu những gì m phải chịu đựng thôi cố lên cho qua cái hạn này cháu ạ. Giờ ông bảo cháu phải làm sao đây bảo cháu như thế nào mơi được chứ cháu mệt mỏi quá ông P không nói gì đứng đó chỉ có tiếng gió đưa bụi tre và cây dừa xào xạc như đồng cảm được nỗi khổ của anh. Ông P nói xong với anh thì đọc chú và khua tay viết sau hình nhân rồi châm lửa đốt lần này anh G mang thuyền cùng hình nhân xuống P đứng trên bờ sông đọc thuyền cùng hình nhân được đặt xuống nước không trôi đi mà đứng đó dù thuyền xuôi nhân dần tắt lịm nước dưới sông cuộn lên nhấn chìm thuyền cùng hình P đứng trên bờ nhìn thấy lắc đầu bất G đứng dưới sông……. Một lúc mấy ông cháu kéo nhau về. P/s em sẽ viết tiếp vào ngày mai nhé…..sóng gió đổ vào nhà em có nguy cơ phải nhốt bố trên chùa hàm K nhập vào cô L đi tìm thầy giải hạn cho bố em…..ông P giải thích tại sao em nhìn thấy nười các quan không nhận lễ. update và hết..em kể sơ thôi nhé các thím nói chém kể ra mà nản quá…. Các thím nói nó nguy hiểm sao bố vẫn cho em xuống đó thật ra là không chỉ nguy hiểm khi mình không nhớ những lời ông dặn bản thân mình không phải là linh hồn lên cái dương khí còn vương vất trên người khá nhiều điều đó khiến cho các linh hồn khác chú ý. Cuộc sống sinh hoạt dưới âm không khác gì trên mình là bao nhiêu dương công nghiệp hóa khi đốt cho người thân mình đã mất dưới đó đều nhận được đến được tay của người dân thì gần như là mất gần hết những thứ có giá trị nhất mà mình thường gọi là “ thất lạc “ đấy ạ. Bố đưa em đi thăm ông bà ai cũng hỏi thăm,nhìn ai cũng vui mừng nhưng điều em thấy ông bà cũng không già đi bao nhiêu thấy ai cũng khỏe mạnh em cũng ông bà đủ chuyện. Em bà ơi bà cháu thấy bà già đi đấy… Bà uh. ở đây trẻ con thì phải lớn còn người già thì phải già đi chứ… Em thế sao bà không đầu thai ah. Bà ở đây ai muốn đầu thai phải đi ta gọi là tu tập đấy cháu trả hết tội mình mang sau đó mới đi học đầu thai được chớ. Em sao cháu thấy ở đây có ngựa quần áo ngày xưa không lại có nhà cao tầng, xe ô tô, điện thoai di động..sao các quan không đi ô tô mà lại đi ngựa bà. Bà ngày xưa nước mình làm gì có mấy ngươi có oto, năm 2000 tới nay luật âm thay đổi rôi cũng công nghiệp hóa nhưng những cái lề thói cũ thì chưa thay đổi dương gửi xuống cũng toàn quần áo ngày quan thì toàn áo quan mũ cánh chuồn không đấy thôi. ở dưới đây đi xa đi bằng oto xe khách, nhà cũng có nhà cao tầng lát gạch ăn uống bình thường, cũng nồi cơm điện đó cháu…. Trên dương gửi xuống cái gì thì dưới âm nhận được hết. Em thế bà,cháu gửi tiên vàng xuống thì bà có tiêu được nhiều không. Bà tiền thì vàng trên trần vẫn đốt thì dưới này giá nó thấp lắm cháu người ta dùng tiền thật ở trên đó nhiều hơn..vàng mã giờ thường dùng cho các vong không chốn lương thân là nhiều. Em bà có đi làm không bà. Bà có chứ không đi làm lấy gì mà ăn cháu bà làm cái ghề của bà sống trên dương ông bà giờ tráng bánh đa để bán cho họ đấy. Em thế chẳng công bằng gì bà mấy ông chủ tịch nước chết xong cũng làm chủ tịch à bà. Bà không phải thể khi xuống đây thì tất cả phải học và đi làm ác bị nhốt lại sau đó cho học cái nghề rồi kiếm cái mưu sinh các con trên đấy cúng 1 năm có 1 lần thế có mà chết đói à….. Em thế sao có người không cúng thì nhập vào người khác nói là đói lắm, không có nhà ở hả bà. Bà khi con thờ cúng chúng ta thì coi như chúng ta có chỗ trở về cũng như giống như trên dương các con có chỗ ăn ở đấy. Khi người nhà không cúng khác nào dưới đây chúng ta bơ vơ không nơi lương cửa phủ mở thì biết về đâu con. Em thể cửa phủ mở thì ai muốn về thì về đi đâu thì đi hà bà ngày đi mấy lần thế thì sao mà làm được nhỉ. Bà không phải thể, cửa phủ mở là để các vong khác như mới mất…về với gia đình chư. Còn những người như ông bà thì khi nào con cháu gọi về có rãnh thì mới đi được đang bận làm thì thôi chịu cứng. Em khi con gọi bà về thì bà đi lúc nào cũng được ah. Bà không, m phải gọi đúng tên ông bà quê quán ở đâu về nhà m ở đâu số mấy,đường nào thì bà mới về m thắp hương m gọi bà ơi bà về đi thì quan họ không cho đi đâu…. Em gật gù như hiểu chuyện lắm….. Em thế cháu đốt gì bà nhận được cái đấy ạ. Bà khi đót đừng có mà chọc cái gì vào nhớ đót them cái tên và địa chỉ người nhận nữa chứ đốt không với chọc que vào hư hết có nhận được cái gì cho nó lành lặn đâu. Em thế mà mọi người trên dương nói đót nó phí. Bà cứ đôt không có sớ rồi địa chỉ người nhận dưới này thì chả đem vào kho để hết các quan lại được dùng thôi… Em ra là thế…mà bà sao bà không xui con cháu vào các chỗ nhiều tiền sung sướng. Bà ai cũng thế thì ai mà cơ không được tiết lộ ai mà tiết lộ quan mà biết thì coi như xong đây vào trong lao mà khổ là do nghiệp của con cháu kiếp trước giờ phải chịu có ăn ở phúc đức mới giảm được tội chư. Em thế thì cũng chẳng ăn thua bà nhỉ. Bà thế m muốn ăn hay thua tí tuổi đầu mà làm như cụ còn chưa hỏi tội thằng bố m đấy sao đưa m xuống đây.. Em cháu xin mãi mới được đấy… Bà cái thằng bố m chỉ chiều vớ vẩn vừa thoát tội xong 1 cái là xớn xác được hay ho gì mà đưa m xuống đây..t bực lên lại cho vài cái đòn gánh vào lưng lúc đấy mới tỉnh được. Em bà không muốn gặp cháu ah. Bà muốn thì tao tự về, mắc gì mày xuống đây t mới gặp con mà cứ thích mấy chuyện âm ti với vong nọ kia là thế nào lo mà học hành cho nó tử tế. Em ông thầy T nói cháu theo ông ấy đấy bà… Bà tao cấm nhà mình không thầy bà gì hết nhá..thằng bố m đang còn ăn cơm nhà lên đi vê thế mới cho m xuống được giỏi lừa lắm chút nữa mà về đi….bà quát em chạy mất không đứng đó thì ăn bặt tai của bà như chơi… Em đến bên bô cho con đi ra ngoài tí bố. Bố không được tí nữa đi tầm trưa lính đi tuần nhiều lắm.. Em bà đang mắng bố tội đưa con nói xong lắc đầu lè thấy có biến thì chuồn thẳng nói hai bố con qua nhà ông K tí rồi bố đưa con về. Đường dưới đó thì bây giờ đa số là láng bê tông các thím cũng đẹp và đoàng hoàng bố con đi tranh thủ nhìn hai bên cũng hàng quán không khác trên dương là bao nhiêu nhưng vẫn mang nét của ngày xưa các thím ăn thì bàn dài ngồi với ghế gỗ cũng dài loại ghế 3-4 người ngồi chung với nhau cửa có nhà tầng, nhà ngói, mọc san sát nhau..rộng có hẹp có đủ cộ thì có ,xe máy, xe hơi, xe khách chạy ngoài đường nhưng ít thôi không được nhiều như trên dương,xe đạp và người đi bộ là nhiều…., Nhà không phải mặt tiền không mà cũng ngõ, hẻm loàng ngoằng quan thì mặc quần áo ngày xưa lính tốt thì ăn mặc đúng như là trong cổ bài tam cúc,hoặc như cổ bài chắn các thím nhé. Em với bố qua nhà ông hỏi bố là sao bố biết nhà ông. Bố lúc nãy hỏi ông rồi,ông K đến chơi với ông bà nhiều lần rồi… hai bố con đi bộ 1 đoạn tầm 15p thì đến cái nhà y như cái nhà mà ông P làm cho ông K .cái sân nó rộng ,nhà bằng gói đỏ nhung không biết sao trước nhà chỗ cái mái gói chĩa ra sân thì bị mất mấy viên gói…tường nhà ông thấp có gắn mấy cái san hoa ….đứng ở đường thì nhìn được vào nhà.. bố em đứng trước cửa kêu to anh K ơi anh có nhà không . từ trong nhà ông K bước ra thấy em lấp ló đằng sau thì ông tủm tỉm cười.. bố tôi đưa nó xuống đây qua đây chơi cảm ơn anh đã nhờ người giúp cho gia đình tôi. K uh có gì đâu người 1 nhà rồi mà chú còn khách khí K quay sang nhìn cũng tò mò gớm nhỉ hết sợ rồi ah …em không dám nói gì tủm tỉm cười nhìn mặc bộ quần áo rộng giống như bộ quần áo người tàu màu nâu. Bố anh dạo này thế nào ? K già rồi chú quan trường quá sức rồi giờ về dưỡng già coi như mình yên phận nói xong ông quay sang em .m có duyên với người âm đấy cháu không muốn làm thầy bà thì thôi. theo ông T phụ ông ấy mà mở mang đầu xuống đây thì thấy được cái trước mặt biết chuyện quan trường, thần thánh, như thế nào thì con phải theo thầy mới biết được chút nữa để ông đưa về cho….anh cũng thật là chiều nó quá…. Bố cười không nói gì. K mai ông T cúng cho cố chủ tịch tỉnh theo hầu ông biết được nhiêu chuyện lắm đấy…m con gái mà ngang quá… Em cười chằng biết nói gì thì nhớ nhìn thấy cái mái nhà nhà ông bị sứt… Em sao mái trước nhà ông bị mất gói thế.. K cười thằng Đ nó đốt cho ông mà nó lấy cái que khêu cho nó cháy hết chọc thủng cả mái gói nhà ông..để đấy làm kỷ niệm.. K thôi bố m ở đây ông đưa m về đi theo ông T cho nó kịp..nhất m đấy nhé. Nói xong ông K dẫn em đi khi tỉnh lại thì 9h sáng….. p/s chap kho báu của người tàu yểm bằng gái đồng trinh…bà nội được cô gái này trả công cái vòng ngọc khi mua tep cho cô ăn. update kho báu người tàu ngày 5-11 Nói về hai bố con ông ăn mày đi xin ăn xung quanh làng còn tối về gốc đa ngủ giữa hai bố con và dân làng họ đều có khoảng cách đặc biệt ánh mắt của người bố ai nhìn vào cũng phải lãng tránh đôi mắt sắc và lạnh. Người trong làng thấy thế cũng không ai lân la hỏi chuyện làm gian cứ thế trôi đi cho đến trăng tháng tám thì sáng lắm trẻ con ở làng chơi với nhau đủ các trò, đuổi bắt, bịt mắt bắt dê, rồng rắn lên mây nhưng không đứa nào dám đến gốc đa chơi như mọi lần vì sợ bắt gặp ánh mắt lạnh người của ông bố thằng ăn mày. Bọn trẻ con chơi cho đến khi thấy trăng đứng trên đỉnh đầu thì đứa nào về nhà đứa đấy ngủ mai đứa thì đi học đứa thì theo mẹ đi chợ lên đồng bắt đầu ngày mới. Đêm hôm đó ông nội em kết thúc 1 tháng lên miền ngược lấy nứa mang về cho hợp tác lầm lũi từ bờ sông đi lên lần này ông đi qua gốc đa vì đi như thế về nhà nhanh hơn ông muốn gặp vợ con và nằm nghỉ vì kéo nứa từ sáng đêm gặp con nước ngược ông cảm thấy mệt mỏi lắm. Lê những bước chân mệt nhọc về phía cổng làng xa xa…tiếng chó cắn ma ở đâu thỉnh thoảng lùa về..trăng thanh gió mát ông thấy thoải mái hít căng không khí buổi đêm muộn ông dảo bước về nhà nhanh chân đưa ông đến gốc đa thì đột nhiên dừng mặt ông là ông ăn mày hôm nay ăn mày và thằng con đang ngồi kính cẩn trước phiến đá mà hàng đêm họ vẫn làm giường để bàn có đặt một số thứ mà ông không nhìn rõ được là thứ gì…trong đầu ông bắt đàu đặt ra những câu hỏi mà không lời giải đáp. Hai bố con lão ăn mày làm gì giờ họ quỳ trước phiến đá vẻ kính cẩn câu hỏi gợi trí tò mò của ông khiến ông dừng lại nép mính vào cái tường phía bên ngoài cổng làng ghe ngóng….. Trước mắt ông không phải là người ăn mày bị câm bẩn thỉu hàng ngày vẫn vào trong làng ăn xin mà là 1 người hoàn toàn ăn mày đó quỳ gối lầm dầm khấn rồi đứng thắng nhìn về hướng đông đầu ngửng lên nhìn mặt trăng đọc lầm rầm cái gì đó rồi sau đó quay lại thì thầm với người con trai cả hai đứng đó im lặng chờ đợi…không thấy có gì xảy ra cứ lần đầu như thế rồi lại lần 2 ông bố lại cúi xuống đọc ,tay chỉ vào những hiện vật để trên phiến đá sau đó tạ ơn….. Ông ngồi đó nhìn chỉ thấy được hành động và tiếng lầm rầm khấn của ông bố thằng ăn mày dù cố lắm nhưng ông không hiểu được đó là nói về cái gì. Ông nghĩ liệu cái này có liên quan đến những gì ông M nói khi ông qua chơi và kho báu ở dưới ngốc đa là có thật.. Những câu hỏi ngổn ngang trong đầu giờ chạy sang nhà ông M thì khog kịp nữa đêm hôm mà phiền người ta thì cũng kỳ thôi kệ cứ ngồi ở đây nhìn xem thế nào thì ngày mai tính tiếp… Ông ngồi xuống nhìn xem hai bố con lão ăn mày còn giở trò gì ăn mày lầm dầm nói gì đó đến lần thứ 3 thì thằng con trai cầm những thứ trên phiến đá lên cẩn thận bỏ lên trê n gốc đa sau đó cầm cái đòn tre đực đẩy phiến đá dời khỏi mặt đất hai bố con lão lấy hết sức vần cái hòn đá sang một bên sau đó lật ngửa hòn đá ra không biết hòn đá đó nằm ở đo bao lâu mà phía dưới phiến đá bị lõm vào 1 chỗ sâu ánh trăng ông thấy hai bố con lão ăn mày cầm 1 thanh đóm châm lửa soi vào trong đó thằng con trai đặt bàn tay trái của mình vào cái lỗ đó nó lấy ra được 1 cái gói gì đấy được gói kỹ bằng nhiều lớp..hai bố con hì hục bóc nhứng lớp gói đấy ra một lúc thì lộ ca được cục gì hình tròn lão ăn mày đưa lên nhìn qua ánh trăng xoay xoay một lúc thì ném xuống chiếc lỗ mà khi nãy được phiến đá che lấp.. Sau khi ném cái cục đó xuống thì thằng con vội vàng lao tới nhưng lão ăn mày ngăn lại lắc đầu hai bố con lão đứng khá xa miệng lỗ và nhìn cứ đứng đó khoảng hơn nữa canh giờ thì lão ăn mày dần dần tiến lại và ngó xuống dưới sau đó gật đầu ra hiệu cho thằng con trai ra điều ở đó là được rồi…. Thằng con trai liền đi tới miệng hố sau đó câm mấy cái đóm tre châm lửa soi cho rõ miệng hố. miệng hố hình tròn bằng cái chậu nhôm to liên xô ngày người thanh niên có thể nhảy xuống lão ăn mày tay cầm bó đóm cho hai chân xuống trước rồi cái thân dần tuột xuống ăn mày ngồi trên miệng hố ngó xuống một lúc sau thì thấy thằng con trai ở dưới trồi lên nói lão ăn mày đưa cho nó cái gì đó như là cái túi vải rồi nó lai chui xuống hố. Khi nó đưa lên thì tay nó cầm 1 túi vải nặng nó phải đưa người lên trước hai bố con xúm lại nhấc cái túi vải lên. Lão ăn mày cho tay vào túi vải bốc ra trước mặt một mớ thằng con cầm ngọn đóm nhỏ soi vào trước mặt ông nào là vòng ngọc lắc tay màu vàng lấp lánh. Lúc này ông thấy không còn nghi ngờ gì nữa chúng nó lấy đi kho báu mà làng đã đồn bấy lâu nay thì ông liền chạy ra và đó cũng là sai lầm của ông. Ông lao ra đưng trước mặt bố con lão ăn mày quát. Chúng mày là dân xứ nào mà dám vào làng tao ăn trôm hả tao la lên cho cả làng biết bắt hết bố con nhà m lại đưa lên chính nói xong thì lão ăn mày ném thẳng vào mặt ông một thứ bột màu trắng ông lấy tay che mặt nhưng không kịp rồi ông không biết đâu là thật đâu là giả mặt ông lúc thì lửa lập lòe như ma trơi lúc thì có ai đó kéo ông đi ông giằng lại mãi mà không liêu siêu như thế đi về nhà đến nhà ông kêu bà ra mở cửa không nói một lời nào đi vào giường nằm người ông run lên từng cơn mồ hôi vã ra như tưởng ông sốt và mệt lấy nước nóng lau cho lấy chăn đắp cho ông để cho ông nghỉ. Sáng ra mọi người trong làng thức sớm vì tiếng la hét của ông…làng ơi nó ăn cắp vàng của làng mình đấy nhanh…nhanh…chạy ra giữ chúng nó lại không mất…..nó…nó…nó lấy đấy…ông cứ thế miệng không thôi gào nội và các bác không biết sao tự nhiên ông lại thế thì khóc uum cả nhà lên hàng xóm láng giềng chạy sang xem mỗi người một tay giữ ông em nọ nói người kia hay ông em bị ma nhập nhưng sao lại vàng vọt ở đâu ra…ai cũng lắc đầu khó hiểu. Bà e nghe ma mộc nhập vào ông em thì cũng bán tín bán nghi có bệnh thì vái tứ phương . bà đi lấy nước tiểu trẻ con rồi cành dâu dình đổ vào người ông em rồi đánh ông nhưng chẳng ăn càng lúc ông càng bị nặng hơn nhất là khi trời đứng bóng là ông cứ lao ra ngoài đường gặp ai ông cũng chỉ vào …sao …mày lấy của cải của làng tao đưa mày ra chính quyền….đi..đi.. rồi ông bắt họ ai thấy ông cũng chạy và họ tưởng ông là người điên. Cái gốc đa đó sáng hôm sau dân làng đi qua không thấy bố con ông ăn mày đâu nữa ai cũng thắc mắc không biết họ đi người đi qua nói chắc bố con họ bỏ làng này sang làng khác kiếm ăn mày mà xin mãi một chỗ đâu có cũng thấy cái phiến đá dưới gốc đa như có ai xê dịch nó vì chỗ nó có đất mới lộ ra nhưng họ chấn an nhau là chắc bon trẻ con nó chơi nó đào đất ra đấy lo cơm áo gạo tiền hàng ngày cũng không làm họ quan tâm nhiều những việc lặt vặt xung quanh. Ông em gần như ngày nào cũng thế người ông dần dại đi tóc tai thì bù xù quần áo thì xộc xệch…cái gốc đa gần như là chỗ của ông em ai đi qua đấy cũng phải chạy thật nhanh sợ ông bắt được tóm tay tóm chân quy cho tội trôm vàng đưa lên chính thì không nỡ vì ông có uy tín trong làng nay ông như thế thì ai nhìn cũng tôi nghiệp. Cứ tầm khoảng 12h trưa và 3h sáng là ông lên cơn mạnh ông chạy xung quanh nhà tà tìm được bất kể chỗ nào núp là ông chui vào trong đó miệng thì lẩm bẩm chúng nó mạnh quá…mình yếu quá thì long lên đừng có đụng vào tao…bỏ tao ra… bỏ tao ra… chân tay ông khua loạn xạ như có người đang cố bắt và trói ông ông cứ nhảy lên đưa tay ra trước sau như vồ cái gì đấy rất mạnh và rứt khoát xong không được mắt ông lại long lên ra diều tức giận lúc sau ông lại sợ co người lại kêu đấy….mày bắt tao ah…..khoảng h sau đó ông lại ngủ thiếp đi một cách mệt mỏi và không biết gì nữa. Bà nội 1 mình nuôi 7 người con nay ông bị như thế gánh nặng dường như đổ hết lên vai thương ông không có tâm trí đâu mà làm biết nguồn cơn bệnh từ đâu mà ấy thầy mo thầy lang không nhiều như bây giờ có nhưng hiếm ngày bà đi theo ông sợ ông rơi xuống mương xuống bác ở nhà hàng xóm cho gì thì ăn nấy thằng lớn đi mót cá con lớn đi mót khoai bé hơn tí nữa ở nhà trông mấy đứa em đằng sau cho chúng nó khỏi ngịch dại. hôm đó vào ngày mồng 1 cuối tháng tám ông em cũng vẫn thế nhưng lúc chập choạng tối thì thấy ông nhìn bà với ánh mắt tỉnh táo nắm tay bà thều thào nói. Sang làng bên tìm ông M. Bà nghe được không biết ông mê hay tỉnh nhưng nhìn vào mắt ông bà tin rằng chồng mình tỉnh táo tối đó bà dặn mấy đứa ở nhà canh ông bà đi sag làng bên 1 chuyến đêm bà nói rồi cắp cái nón đi mang theo cả nỗi khổ về chồng từng bước bà đi như mang theo cả hi vọng gửi vào đó…… ……………………………còn tiếp…………………… p/s chuyện này em nghe bố và ông bà kể lại thì em kể cho các bác nghe vì nó là chuyện của nhà em. Em cũng không biết ông bà có gió gì trong đấy các bác nghe xong thì gạch đá và nhận xét thế nào thì tùy……………… Sẽ Cập Nhật Khi Có

truyện tâm linh bố em