truyện nhật ký mang thai khi 17

Truyện Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 - Chương 17 với tiêu đề 'Lựa chọn khó khăn' Hiện menu doc truyen. Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17. Chương 17. Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 Chương Bình thường hễ ngồi vào bàn ăn thì rất ồn ào ấy vậy hôm nay không khí buồn tẻ vô cùng. Cha chưa Ngày 17 tháng 2 Trường học tất nhiên bao giờ cũng có cả tá thứ để nói. Đó là điều hàng vạn hàng triệu học sinh trên thế giới đã công nhận rồi. Cái trường trung học phồ thông Q của tôi cũng thế thôi. Truyện Teen; Nhật ký mang thai khi 17; Chương 2 : Chạm Trán Với Truyện Teen; Nhật ký mang thai khi 17; Chương 45 : Xung Đột; Tìm chuyện. Tìm kiếm. Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác gi Nhật ký mang thai khi 17 Chương 45 : Xung Đột. Chương trước: Chương 44 Evay Vay Tiền. Cùng đọc truyện Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 của tác giả Võ Anh Thơ tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thaiĐây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu.... Ông bà vẫn thường nói câu"Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua."Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ...?Nước mắt - ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể TRƯỞNG THÀNH. Các bạn vẫn còn nhớ Min Min chứ? Trong truyện "Nhật ký mang thai khi 17", Min Min tôi "vô phước" lỡ mang thai với tên Chan Chan, cool boy có má lúm đồng tiền của trường Q. Lý do thì chắc chắn không thể quên rồi đó, chính xác hơn thì mọi tội lỗi đều do con bạn thân mê trai đến loá mắt Trần Thuý Nga của tôi đã mang nhầm chai rượu nho ra, khiến tôi với tên cà rỡn Chan Chan kia uống phải và sau đó... Vâng, từ A đến Z luôn rồi, hậu quả là tôi mang thai lúc chỉ mới 17 tuổi. Dã man thiên địa! Nhắc sơ sơ vậy thì hẳn ai nấy đều đã nhớ ra rồi phải không? Có lẽ do buồn chán quá nên tôi - Min Min quyết định quay trở lại đây. Tiếp tục những câu chuyện buồn vui vu vơ giữa tôi với tên mắc dịch ỷ-mình-là-cool-boy-nên-chảnh, Chan Chan. Tất nhiên vẫn sẽ không thể thiếu những người thân yêu quý khác cha, mẹ, thằng Hoàng hôi nách với thằng Vinh hay móc gỉ mũi trét tùm lum. Cha chồng, mẹ chồng, chị Hoà Trâm, anh Dũng Văn và chị Hồng Anh. Dĩ nhiên phải nhắc đến con bạn điên khùng Thuý Nga. Những câu chuyện sắp tới này sẽ hơi khác so với truyện gốc vì bây giờ chúng tôi bắt đầu bước qua ngưỡng cửa của tuổi trưởng thành rồi. Có lẽ vẫn còn những vui buồn vu vơ, hờn dỗi, đấu khẩu, chơi xấu... nhưng bên cạnh đó cũng có những mất mát, đánh đổi, lựa chọn khác nữa. Và tôi tin rằng, tất cả sẽ giúp chúng tôi trưởng thành hơn trong tương lai. Đặc biệt là giúp cho tình cảm giữa tôi với Chan Chan thêm gắn bó. Mở đầu cho "Mẩu chuyện của Min & Chan" là một câu chuyện lãng mạn nho nhỏ mà không kém phần sến súa của tôi với tên Chan Chan. Đó là bữa nọ, tôi lướt web thì tình cờ bắt gặp một chuyên mục test về tình yêu khá thú vị. Chuyên mục có cái tựa đề Thử xem bạn trai hiểu bạn được bao nhiêu? Đã thế còn cho thang điểm 10 sao để "quánh" giá thằng bạn trai của mình nữa chớ. Thế là mắt tôi đảo liên hồi rồi đó. Hiển nhiên cái kẻ mà tôi đang nghĩ đến là thằng Chan Chan chứ ai. Hứng khởi vì có trò mới để làm, tôi lấy giấy bút ra hí hoáy ghi chép vô đó tất cả những câu hỏi có trong chuyên mục. Xong xuôi, tôi phóng như bay xuống dưới nhà để tìm đối tượng. À kia, tên đáng ghét Chan Chan đang nằm phè phỡn trên ghế sô pha, vừa dán mắt vô cái ti vi vừa ăn bắp rang bơ. Dạo này cậu ta chăm luyện tiếng Anh lắm, toàn xem say sưa mấy chương trình dạy ngoại ngữ. Mà cái tên này cũng mắc dịch thật! Có đồ ăn ngon mà chả thèm rủ tôi một tiếng, giấu ăn hết một mình. Tự dưng tôi khẽ chậc lưỡi vì nghĩ, đến cả việc ăn uống mà tên đó còn hổng thèm nhớ tới tôi thì nghi cái vụ test này out lắm luôn. Tên ham ăn ham uống ấy hiểu tôi được bao nhiêu? Dù rất chán nản nhưng tôi vẫn phải lết đến chỗ Chan Chan, đã lỡ bỏ công viết mấy câu hỏi rồi chẳng lẽ giờ đem vứt thùng rác. Nhác thấy tôi xuất hiện thù lù ngay bên cạnh ghế, Chan Chan dựng người dậy, hỏi câu vô duyên thấy sợ - Đằng ấy xuống đây làm gì thế? Thích thì xuống, không cho à? Tôi nhủ thầm, ngồi phịch xuống ghế, nói - Tìm cậu có chút việc đây. - Việc gì vậy? - Chan Chan tỏ vẻ hớn hở, xích xích lại gần tôi. Trời đang bắt đầu nóng lên nha, xáp lại gần đi thằng ôn, đá cho phát bay luôn giờ à! Tôi hậm hực đưa tờ giấy chi chít chữ ra, hắng giọng Tuổi 17 - cái tuổi mà chúng ta vẫn ngồi trên ghế nhà trường, vẫn mơ mộng viển vông và vẫn tồn tại những giây phút khờ dại. Tuổi 17 - cái tuổi thanh xuân đơn thuần đẹp đẽ nhất, cũng là cái tuổi mà tâm lý của con người dại khờ nhất, vô tư, hồn nhiên không phải lo lắng về tương lai. Thế nhưng, chỉ cần một chút, một chút ít nông nổi thôi, tương lai sẽ phải hối hận vì đã bỏ qua rất nhiều người cần có thời gian để trưởng thành. Bất kì ai cũng vậy. Dù cho ta có cảm thấy mệt mỏi như thế nào, thời gian vẫn cứ mỗi ngày, mỗi ngày chầm chậm trôi qua. Và khi ta quay đầu nhìn lại, quá khứ đã ở khoảng cách rất xa. Sẽ có những điều nuối tiếc, sẽ ôm theo một chút ân hận, cũng chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của một đời. Đâu phải ai cũng có được may mắn? Con người không nên chỉ phụ thuộc vào sự may mắn, bởi nó chỉ chiếm một phần trăm rất nhỏ mà thôi. Cũng chính vì sự dại khờ đó mà cô bé Min Min đã trở thành người mẹ vào cái tuổi 17. Thế nhưng, sau những biến cố, những vấp ngã, cuối cùng cô cũng hiểu được, như thế nào là trưởng thành, như thế nào trước cuộc sống đang đợi chờ ta ở phía trước.

truyện nhật ký mang thai khi 17