truyện ngắn những ngôi sao xa xôi full

Những Ngôi Sao Xa Xôi. Tuyển tập những truyện ngắn đặc sắc nhất của nhà văn Lê Minh Khuê, từ những truyện của một thời thanh niên xung phong hồn nhiên, rực lửa đến những truyện ngắn thể hiện tâm trạng của nhiều năm tháng thăng trầm của đất nước. Các sáng tác Hưng hức lửa làm khô vũ trụ làm xôi nước đại dương. Anh vẫn cứ chạm vào. Mặt trời ơi đang ở trên cao. Hãy sà xuống cho ta chạm ngực Một lần thôi: Ta tan trong vô cực Trái tim này cùng bùng cháy trong em! NGÕ SAU Bác sĩ NGUYỄN HỒNG MINH - Chủ tịch HĐQT Thẩm mỹ viện Thanh Bình (Hà Nội) Ráng chiều vàng ruộm hàng cau Ngõ sau xanh mướt vườn rau sau nhà Truyện nthêm Những ngôi sao sáng xa xăm của Lê Minch Khuê nhắc về 3 cô gái vào tổ thám thính khía cạnh con đường là Pmùi hương Định, Nho với chị Thao, trong đó tín đồ mang về đến em tuyệt hảo thâm thúy độc nhất có lẽ rằng là cô gái trẻ Pmùi hương Định. Evay Vay Tiền. Những ngôi sao xa xôi - Lê Minh Khuê 190 lượt thích / 2315 lượt đọc "Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! ường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ô tô méo mó, han gỉ nằm trong đất." Tác giả Lê Minh Khuê Thể loại Truyện ngắn Đôi nét về tác phẩm Truyện ngắn "Những ngôi sao xa xôi" được tác giả viết vào năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra vô cùng ác liệt. Một phần trong truyện ngắn được trích dẫn làm văn bản trong SGK Ngữ Văn 9 tập 2 với nhan đề y hệt, kể về một lần phá bom của Phương Định, Nho và Thao. Đôi lời của mình Xin chào, mình là Alph16! Sau khi đọc xong văn bản trích trong SGK, mình rất xúc động và muốn mọi người đều có cơ hội đọc trọn vẹn tác phẩm này và đã thành công trong việc số hóa tác phẩm này lên nền tảng Wattpad. Mong mọi người ủng hộ truyện ngắn này cũng như nhà văn, nếu được thì hãy ủng hộ cả mình và những tác phẩm mình viết nhé. Trước đó thì mình đã đăng tải bản dịch tiếng Anh của truyện ngắn này để giới thiệu nó đến bạn bè quốc tế, mong mọi người ủng hộ cả hai bản ạ! ©Bìa được thiết kế bởi Alph16, đây là bản đầy đủ duy nhất được số hóa và chỉ được đăng tải trên Wattpad của Aph16. Bất kì website Việt Nam nào đăng tải bản này đều là reup trái phép. Mọi vấn đề về bản quyền xin liên hệ Wattpad Alph16 hoặc Instagram hoangphucalpha của mình ạ! Có thể bạn thích? 【 Ma Đạo Tổ Sư 】Vong Tiện Thiên Edit hoàn Tác giả TieuHuyen12 95620 4083 Artist 紅花血月 Twitter ID BloodyBeni 🚫 Cảnh báo OOC!!! OOC!!! OOC!!! 🚫 Đồng nhân Ma Đạo Tổ Sư - Vong Tiện Nguyên tác Mặc Hương Đồng Khứu Vong Tiện thiên Tác giả Bách Lê Thể loại Đam mỹ, đồng nhân, cổ đại, tu chân, sinh tử, điềm văn, OOC. Couple phụ Hi Trừng Tình trạng Hoàn 6 chương Chuyển ngữ QT Edit + Beta Huyên Nguồn Tấn Giang EDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ KHÔNG ĐẢM BẢO 100℅ BẢN GỐC. SỰ Ỷ LẠI NGUY HIỂM Tác giả Tiembanhnho 700602 51609 Tác giả Kim Cương Quyển Chuyển ngữ + Beta 小仙贝 Tình trạng bản raw Hoàn, 100 chương + 4 Phiên ngoại Tình trạng bản edit Hoàn Credit bìa Trợ lý kiến trúc sư - Toàn văn hoàn Tác giả Banhngaomatmia 178469 4896 Trợ lý kiến trúc sư Tác giả Hi Hòa Thanh Linh Thể loại Hiện đại, đen tối độc miệng công x ngốc nghếch đáng yêu kích động thụ, ngọt văn, chốn công sở, đô thị tình duyên, 1×1, HE Cặp đôi Cố Tiêu x Trương Tư Nghị Tình trạng bản gốc 236 chương 227 chương chính văn + 09 chương ngoại truyện Editor Straw Berry Link gốc Giới thiệu Trương Tư Nghị tốt nghiệp chuyên ngành kiến trúc về nước tìm việc làm, ở quán cà phê xảy ra tranh cãi với bạn gái cũ. Bạn gái cũ của cậu tức giận hất một cốc cà phê vào người cậu, cậu nhanh nhẹn né được nhưng lại khiến anh đẹp trai ngồi bên cạnh vừa khéo đứng dậy chuẩn bị rời đi hứng trọn. Ngày hôm sau, Trương Tư Nghị đến phỏng vấn ở một công ty, bất ngờ phát hiện người phỏng vấn cậu chính là anh đẹp trai vô tình thay mình bị cả cốc cà phê tạt vào người hôm nọ! Trương Tư Nghị mất hết hi vọng tưởng rằng buổi phỏng vấn hôm nay sẽ bị đánh trượt, không ngờ anh đẹp trai "đã lãng quên và tha thứ" mà tuyển dụng cậu, còn trở thành cấp trên trực tiếp của cậu. Khi Trương Tư Nghị cảm động đến rơi nước mắt vì sự thiện lương và rộng lượng của anh đẹp trai thì cậu chẳng hề hay biết số phận "bi thảm" của cậu lúc này chỉ vừa mới bắt đầu... Trương Tư Nghị "Fuck, ông đây hại anh bị hất trúng một cốc cà phê mà thôi, anh có cần dã man như thế không! TAT" [Đồng Nhân H] [Ma Đạo Tổ Sư] Khởi Xuân Tác giả khoinguyenduongthii 491222 18060 Tác giả Khởi Nguyên Dương Thii Wattpad khoinguyenduongthii Cre minh họa Kịch Truyền Thanh Ma Đạo Tổ Sư Design cover khoinguyenduongthii Tên nhân vật thuộc về tác phẩm "Ma Đạo Tổ Sư" của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu, cốt truyện có thể có chi tiết được dựa trên tác phẩm gốc, fanfic tuyệt đối không phải là tác phẩm gốc! Lưu ý * OCC * Cấm reup * Truyện chứa toàn bộ cảnh 18+, ai không thích clickback * Fanfic của Vong Tiện, Vong Tiện, Vong Tiện [Reup-Hoàn] Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa Tác giả Au_Man_Nhi 195852 18392 -Mình chỉ reup vì nhu cầu đọc Offline ạ. mình không phải người dịch. không phải người dịch. chuyện quan trọng phải nhắc lại nếu bạn editor không thích bị reup thì cứ ib nói mình, mình sẽ gỡ truyện ngay ạ🙇‍♀️🤲 P/s chương 93 có xôi thịt, khỏi cảm ơn nha🤧🤧 ______________ Tác giảPhong Không Thể loạiTiên hiệp tu chân,Ngọt văn,Xuyên thư,Sảng văn, HE Edit Gnart154 Số chương 126 chương + 3 phiên ngoại Tình trạng hoàn Thẩm Lưu Hưởng cú đêm cả tối để đọc cho hết một bộ sảng văn tu chân, bực nhất là thụ trong truyện quá bạch liên, làm y tức đến mức nhiều lúc muốn bỏ ngang. Ngủ một giấc, Thẩm Lưu Hưởng xuyên thành vai ác sư tôn trong sách. "Bộ dáng lấy vai chính làm chuẩn? Tỉnh tỉnh. Mỹ mạo của bổn tiên quân là đệ nhất thiên hạ!" "Kiếm Tôn là ai? Đánh thắng được cha Đế Tôn của ta không?! Soái bằng chưởng môn sư huynh của ta không?! Hung bằng Ma Tôn nghĩa huynh của ta không?!" Đối mặt với chỗ dựa tương lai lớn nhất của vai chính - Chu Huyền Lan, Thẩm Lưu Hưởng quyết định đoạt cơ duyên này, đoạt tạo hóa này, đem nguy hiểm bóp chết ở trong nôi. Bất đắc dĩ đồ nhi ngoan ngoãn quá mức, "Thiên địa linh bảo là của sư tôn. Thần vật muôn đời là của sư tôn. Đệ tử cũng là của sư tôn." Thẩm Lưu Hưởng " Được rồi. Chừa cho ngươi chút cơ duyên QAQ" Thẩm Lưu Hưởng từ nuôi thả chuyển thành sủng ái đồ nhi đến cực điểm, mắt thấy đồ đệ mình tự nuôi dạy một thân chính nghĩa, một lòng hướng về sư tôn sắp đạt thành, không ngờ một sớm tính sai, nguyên tác Chu Huyền Lan đã trở lại! [HOÀN-SƯ ĐỒ] KHI SƯ PHỤ HẮC HOÁ Tác giả dauxanhxinhxeo 439260 38579 Tác giả Thương Nhiêu Nguồn widkidich Tình trạng Hoàn thành EditĐậu Xanh Bìa Châu Anh Ngày đào hố22/06/2020 Thể loại ngôn tình, cổ đại, huyền huyễn, tu chân, xuyên không, 1vs1, ngọt, sủng, hắc hoá, sư đồ.... 🌱Truyện chỉ đăng duy nhất tại tài khoản wattpad dauxanhxinhxeo. 🌱Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không reup CPSư phụ giai đoạn trước ôn nhu sau đó hắc hoá vs tiểu đồ đệ vô tâm vô phế. [REUP] Sư tôn sắp bị thao hỏng rồi ! Tác giả GiaHueTrinh 122585 2903 Có vẻ mỗi link bản edit thôi thì chưa đủ nên tôi xin nêu rõ để bạn đọc cân nhắc trước khi đọc. Đây là truyện tôi REUP LẠI, KHÔNG PHẢI TÔI TỰ VIẾT, và bản reup này chưa có sự cho phép của editor và tác giả. Tôi đăng lên để đọc offline và mọi người có thể đọc nếu muốn, vậy nên xin đừng gọi tôi là tác giả và cũng đừng nhầm tôi với ai khác, cảm ơn vì đã đọc. _______________________ -Tác giả Khiêm Dã -Editor Ổ mèo ăn mặn -Thể loạiđam mỹ, cổ đại, H văn, sư đồ luyến, niên hạ, song tính, sinh tử, thô tục, 1v1 -Số chương 18 chương -link wordpress ĐỒNG NHÂN MA ĐẠO TỔ SƯ Tác giả babyngungo 139717 4171 Đồng nhân ma đạo [HOÀN] Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân - Tiêu Nhất Thất Tác giả xin_ting_ 473770 32524 - Tên truyện Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân - Tác giả Tiêu Nhất Thất - Thể loại Ngôn tình, hiện đại, xuyên nhanh, trọng sinh, sủng, showbiz, linh dị,... - Trạng thái Đang cập nhật... - Editor/Beta Hâm Đình 🍓【14/09/2021】✨ .... Văn án Tô Đào sống lại trên người một đứa trẻ bốn tuổi, chủ nhân thân thể này rốt cuộc có bao nhiêu anh trai? Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí tung tin Netizen đồn rằng giáo viên đại học nhà người ta đang đi dạo phố cùng nữ diễn viên nổi tiếng Tô Đào. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là đại ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Anh trai xinh đẹp bức người, đang cùng Tô Đào ăn tối. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là nhị ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Tổng tài bá đạo trong tin đồn đột nhiên mở một công ty giải trí, chuyên về Tô Đào. Tô Đào chuyển tiếp Weibo Đó là tam ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Streamer hàng đầu giới giải trí ở nhà Tô Đào một ngày một đêm không ra ngoài. Tô Đào khó chịu chuyển tiếp Đó là anh trai ruột của tôi! Anh ruột !!!! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí Bác sĩ cấm dục tiểu ca ca may mắn được Tô Đào đưa cơm. Tô Đào tâm mệt mỏi tiếp tục chuyển tiếp ... Đó là ngũ ca của tôi a!!! Sự trỗi dậy của Chúa Tể Bóng Tối Tác giả Khonggioihan2000 330113 19294 Summary Có bao giờ bạn tưởng tượng đến một Harry bóng tối chưa, một cậu bé mang bản chất lạnh lùng và sắt đá đến vô tình như một con ác quỷ lần mồi trong màn đêm nhưng lại mang biết bao mặt nạ, thánh thiện, vô tư, pha chút hồn nhiên, ngây thơ của một thiên thần. Chẳng ai không dám tin rằng chiếc mặt nạ đó không phải là cậu, nó là cậu nhưng cũng chẳng phải là cậu, không ai có thể tìm ra bí mật kia cho đến một ngày..... Warning Trong truyện có nhiều đoạn bạo lực và cũng là cặp Volhar nên có một vài bạn không thích thì có thể pass. Và đặc biệt phân biệt chủng tộc. Tôi không sở hữu truyện này. Nguồn vnsharing Người dịch mukuro pro + Bỉ Dở Hơi chap1-10 Nguồn Tác giả lywsyx_wx 413427 34596 Tác giả Mộc Hề Nương Tình trạng 47 chương + 3 phiên ngoại Thể loại Đam mỹ, linh dị thần quái, huyền nghi trinh thám, hiện đại, chủ thụ, cường cường, 1x1, HE Văn án [1] Dương Nguyên Nhất là nhân viên của văn phòng thám tử "Monster". Bỗng một ngày cậu phát hiện sếp là vong phu đã tự sát từ lâu của cậu. [2] Gần đây "Monster" có thêm một thành viên mới, mỗi ngày đều ôm bài vị của vong phu thắp hương bái lạy. Mà di ảnh trên bài vị giống y hệt dung mạo của ông sếp kinh khủng. Chúng tôi có ba người. Ba cô gái. Chúng tôi ở trong một cái hang dưới chân cao điểm. Con đường qua trước hang, kéo lên đồi, đi đến đâu đó, xa! Đường bị đánh lở loét, màu đất đỏ, trắng lẫn lộn. Hai bên đường không có lá xanh. Chỉ có những thân cây bị tước khô cháy. Những cây nhiều rễ nằm lăn lóc. Những tảng đá to. Một vài cái thùng xăng hoặc thành ôtô méo mó, han gỉ nằm trong đất. Việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất phải lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom. Người ta gọi chúng tôi là tổ trinh sát mặt đường. Cái tên gợi sự khát khao làm nên những sự tích anh hùng. Do đó, công việc cũng chẳng đơn giản. Chúng tôi bị bom vùi luôn. Có khi bò trên cao điểm về chỉ thấy hai con mắt lấp lánh. Cười thì hàm răng trắng loá trên khuôn mặt nhem nhuốc. Những lúc đó, chúng tôi gọi nhau là “những con quỷ mắt đen”. Đơn vị chăm chúng tôi ra trò. Có gì lại bảo “Để cho bọn trinh sát, chúng nó ở trên đó vắng”. Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Đơn vị thường ra đường vào lúc mặt trời lặn. Và làm việc có khi suốt đêm. Còn chúng tôi thì chạy trên cao điểm cả ban ngày. Mà ban ngày chạy trên cao điểm không phải chuyện chơi. Thần chết là một tay không thích đùa. Hắn ta lẩn trong ruột những quả bom. Tôi bây giờ còn một vết thương chưa lành miệng ở đùi. Tất nhiên, tôi không vào viện quân y. Việc nào cũng có cái thú của nó. Có ở đâu như thế này không đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay đang ầm ì xa dần. Thần kinh thì căng như chão, tim đập bất chấp cả nhịp điệu, chân chạy mà vẫn biết rằng khắp xung quanh có nhiều quả bom chưa nổ. Có thể nổ bây giờ, có thể chốc nữa. Nhưng nhất định sẽ nổ... Rồi khi xong việc, quay lại nhìn cảnh đoạn đường một lần nữa, thở phào, chạy về hang. Bên ngoài nóng trên 30 độ chui vào hang là sà ngay đến một thế giới khác. Cái mát lạnh làm toàn thân rung lên đột ngột. Rồi ngửa cổ uống nước, trong ca hay trong bi đông. Nước suối pha đường. Xong thì nằm dài trên nền ẩm, lười biếng nheo mắt nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ mà lúc nào cũng có pin đầy đủ. Có thể nghe, có thể nghĩ lung tung... Hình như ta sắp mở chiến dịch lớn. Đêm nào xe cũng đi nườm nượp ngoài đường. Ban đêm chúng tôi được ngủ. Nhưng mấy đêm nay thì chịu. Đứa nào cũng leo tót lên trọng điểm, cầm xẻng xúc, nói vài câu buồn cười với một anh lái xe nào đó. Chỉ khổ đứa phải trực máy điện thoại trong hang. Bây giờ là buổi trưa. Im ắng lạ. Tôi ngồi dựa vào thành đá và khe khẽ hát. Tôi mê hát. Thường cứ thuộc một điệu nhạc nào đó rồi bịa lời ra mà hát. Lời tôi bịa lộn xộn và ngớ ngẩn đến tôi cũng ngạc nhiên, đôi khi bò ra mà cười một mình. Tôi là con gái Hà Nội. Nói một cách khiêm tốn, tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như cái đài hoa loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh lái xe bảo “Cô có cái nhìn sao mà xa xăm!” Xa đến đâu mặc kệ, nhưng tôi thích ngắm mắt tôi trong gương. Nó dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng. Không hiểu sao các anh pháo thủ và lái xe lại hay hỏi thăm tôi. Hỏi thăm hoặc viết những thư dài gửi đường dây, làm như ở cách nhau hàng nghìn cây số, mặc dù có thể chào nhau hàng ngày. Tôi không săn sóc, vồn vã. Khi bọn bạn gái tôi xúm nhau lại đối đáp với một anh bộ đội nói giỏi nào đấy, tôi thường đứng ra xa, khoanh hai tay trước ngực và nhìn đi nơi khác, môi mím chặt. Nhưng chẳng qua tôi điệu thế thôi. Thực tình trong suy nghĩ của tôi, những người đẹp nhất, thông minh, can đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ. Tôi không nói cho ai điều đó. Nhưng các anh qua đường này hay thăm hỏi tôi một cách trân trọng, thân mến. - Mày hát hay, người cũng tạm, lại phá bom như quỷ! - Bạn bè tôi giải thích. Tất nhiên, điều đó chẳng chính xác. Bên ngoài vẫn im ắng. Từ mười giờ sáng đến giờ, máy bay không bay qua cao điểm. Bom chỉ bỏ ở mạn trong, nghe âm âm. Chính cái âm thanh trầm trầm có vẻ thanh mảnh ấy bay đến, sự im lặng ở đây lại căng chùng, như báo hiệu một cái gì dữ dội. Nắng rất gắt. Gió khô. Nhưng trong hang mát. Nho đang thêu gối. Mỗi đứa một ý thích riêng. Nho thêu. Còn chị Thao thì chép bài hát vào quyển sổ nhỏ để trên đùi. Hai người đang nói chuyện bình thường, tôi không nghe từ đầu. Tôi bỗng chú ý lắng tai - Bao giờ thì xong nhỉ? - Nho hỏi. - Cái gì xong? - Chị Thao không ngẩng lên, nhưng giọng thì tỏ vẻ ngạc nhiên. Nho ngáp. Rồi im. Tôi biết nó nói gì rồi. Nó sẽ bảo xong chiến tranh, sẽ xin vào một nhà máy thủy điện lớn. Nó làm thợ hàn, sẽ trở thành cầu thủ bóng chuyền của nhà máy. Nó sẽ đập thật giỏi. Và biết đâu lại sẽ được người ta tuyển vào đội bóng chuyền miền Bắc. Còn chị Thao thì muốn làm y sĩ. Chồng chị sẽ là một anh bộ đội đeo quân hàm đại úy, hay đi xa và có râu quai nón. Chị không thích sống cạnh chồng hàng ngày, vì như thế, tình yêu sẽ chóng vô vị. Tôi cũng hay nói những dự định của tôi. Ước muốn nhiều. Nhưng tôi cũng không rõ mình sẽ chọn cái gì là chủ yếu. Trở thành kỹ sư kiến trúc? Rất hay! Thuyết minh trong rạp chiếu bóng của thiếu nhi, lái xe gấu ở cảng, hay là hát trong đội đồng ca trên một công trường xây dựng...! Tất cả, đều là hạnh phúc. Tôi sẽ hăng say và sáng tạo, như những ngày này, trên cao điểm của chúng tôi, nơi ra đời những ước mơ và khao khát. Nhưng mà, những cái đó dành cho sau này. Sau chiến tranh. Khi con đường chúng tôi bảo vệ đây sẽ rải nhựa phẳng lì. Điện sẽ giăng dây vào rừng sâu và những nhà máy gỗ sẽ đêm ngày không ngủ... Ba chúng tôi đều hiểu như vậy. Hiểu và tin với một niềm tin mãnh liệt. Cái gối trên tay Nho nhỏ nhắn, màu trắng. Nho thêu những bông hoa cẩu thả và lòe loẹt. Những đường viền to như dây thừng. Có ai chê, Nho phớt tỉnh, tay cứ đưa trên mũi kim như không có gì xảy ra. Khi người ta chê lắm, Nho mím môi, dứt chỉ bằng hai hàm răng đều đặn, giọng cao vút lên - A, cho nó nổi! Nho hơi đặc biệt. Vừa thuần hậu, vui vẻ, vừa lì bướng. Hai cái đó không mâu thuẫn mà bổ sung cho nhau, khiến Nho có một đặc tính khá hiếm hoi. Nho sống với tôi từ ngày mới tới cao điểm này. Dạo đó, cái gì cũng buồn cười. Tôi ngạc nhiên khi người ta bảo tôi đi gánh đất. - Thanh niên xung phong như thế này à? Gánh đất? tôi không tưởng tượng thế. Thanh niên xung phong phải vác súng kia, đi rầm rộ dưới những cánh rừng không trăng sao. Nói với nhau phải mạnh và gọn như những câu khẩu hiệu... Nhưng cũng đi gánh đất. Rồi quen dần. Nhiều bữa cơm không có canh, bọn con gái lấy nước uống chan vào cơm. Chan công khai và khổ sở đến nỗi bọn con trai phải kêu lên vì thương. Nghe tiếng bom đầu tiên, có đứa chết giấc, nằm dán xuống đất. Nhưng bây giờ quen rồi. Tôi đến đơn vị sau Nho. Hôm đó, tôi ngơ ngác đặt cái ba lô lên khúc cây ở sau doanh trại. Nho ở dưới suối lên. Tóc ướt... Nước đọng từng giọt trong trên trán và trên sống mũi. Nước suối chắc là nhiều lắm. Có thể bơi... tôi nghĩ. Nho đứng lại, một giây thôi, rồi từ từ lại gần tôi, tay vặn cái khăn mặt ướt. Nó hất đầu một cái rồi lướt đôi mắt khinh mạn nhìn từ đỉnh đầu xuống đôi giầy đầy bùn tôi đang ra sức cọ xát vào nhau. - Đơn vị nào bổ sung đến? Quê đâu? Tên gì? Không cọ xát đôi giày nữa, tôi đứng theo tư thế nghiêm. Những buổi tập quân sự ở trường, tôi có học võ. Tôi chống tay vào sườn, giữ thế thủ và suy tính có nên nện cho nó một quả không? Nện vào đâu trước tiên? Nếu nó nện lại, tôi sẽ bấm huyệt nhẹ một cái. Huyệt tay. Nhưng Nho đã xoay người, đút tay vào túi quần, hất hàm - Vào ban chỉ huy! - Và bước đi trước tôi. Tất nhiên chúng tôi chú ý nhiều đến nhau từ đó. Dần quen và thân nhau lúc nào không biết. Hai đứa đều tròn mười bảy tuổi. Đứa cũ lên mặt với đứa mới một tý, chả có gì đáng để bụng. Tôi đâm thích Nho. Cái tính của nó thật tuyệt. Bọn con trai rất kiềng nhưng cũng rất dễ trêu. Cũng như tôi, Nho thích sống tự do. Hai đứa bảo nhau “Từ giờ đến già chỉ yêu thôi chứ không thèm lấy chồng. Lấy chồng khổ lắm. Tã lót, chăn màn, mùn cưa, nước mắm... thì giờ đâu mà đi chơi nữa. Yêu, anh ta sẽ mang đi xem chiếu bóng, dỗ dành một tý khi giận dỗi, đọc sách tha hồ...”. Nho có một anh kỹ sư ở nhà máy cơ khí. Anh ta chăm viết thư và hay viết những cái thư dài, đọc đến mỏi mắt. “Ở Hà nội, dù sao cũng khá thì giờ hơn ở tiền phương...” Anh ta thanh minh. Nho có một cái ảnh lúc lên hai tuổi, anh ta giữ. Nho mặc quần yếm đen, đội mũ vải rộng vành, cầm một nắm hoa dại, đứng dưới mấy gốc cải già. đã nhiều thư anh ta gửi Nho, tôi được xem. Anh ta viết “Anh bây giờ khỏe mạnh. Thích đá bóng và có hai cánh tay vạm vỡ. Anh nhìn ảnh em năm em lên hai tuổi và không thể nào hình dung nổi em lúc này. Anh chỉ nghĩ em đây, bé nhỏ, cầm hoa trên tay. Anh sẽ bế em đi chơi, mua kẹo cho em và hỏi “Cháu muốn đi đâu nữa, chú sẽ bế đi...”. Ý nghĩ của anh kỹ sư thật khôi hài. Nhưng chúng tôi không cười khi đọc thư. Nghiêm trang, chúng tôi nhìn về hướng bắc. Ở đó có Hà Nội. Chúng tôi xa đã lâu. Chúng tôi nhớ thành phố xanh. Chúng tôi quý sự yên tĩnh như kỷ niệm. đây là nơi mà tuổi trẻ chúng tôi đang lớn lên, nhưng không lúc nào chúng tôi không nhớ Hà Nội. Ở Hà Nội, tôi có một căn phòng bé, gác hai. Căn nhà của tôi cổ và sâu trong ngõ, có nhiều cây xanh. Những cây ấy cũng qua bao năm tháng rồi, dây tầm gửi leo đầy. Ban đêm, tôi ngồi lên thành cửa sổ nhìn ra những mái nhà nhấp nhô, đen thẫm và hát. Tôi hát say sưa, ầm ĩ. Ở bên cạnh có ông bác sĩ, một người khó ngủ, phải bật đèn lên, lịch sự gõ vào tường ba cái. Một tháng phải có đến hai mươi đêm như vậy. Tôi ngồi chờ giấc ngủ trở lại với ông bác sĩ và hả hê biện hộ cho mình “Chỉ có mình mới biết được cái bao la và trong lành của đêm thành phố. Ông bác sĩ tìm đâu ra được cái này trong những giấc mơ khó khăn kia?...” Và cũng vì hát say sưa nên có lần tôi suýt lộn nhào từ cửa sổ xuống đất. Khi lập cập níu tay vào cánh cửa rồi, tôi mới choáng váng nhìn xuống cái khoảng sâu thẳm dưới đất. Ở đó có một vòi nước nhỏ chảy suốt đêm vào bể. Tiếng nước xoắn vào nhau, tạo cho tôi cái cảm giác nước sắp tràn tới thành cửa sổ. Tôi nhích lên, bỏ hai chân vào trong một cái cách thận trọng; hát tiếp, nhưng hát nhỏ hơn và lắng nghe tiếng gõ ở tường. Cái bàn nhỏ kê ở góc phòng, mẹ tôi thuê đóng cho tôi trong hai buổi trưa. Cứ mỗi lần làm việc gì liên quan đến giấy mực, tôi lại lôi tất cả sách vở trong ngăn kéo, trong cặp da, bày bừa bãi lên bàn, lên giường, mặc dù những thứ đó chả cần thiết gì cho việc sắp làm của tôi. Tôi cứ loanh quanh trong đống giấy má đó, mãi không làm được gì mà cũng không thể nào sắp xếp cho gọn được. Bứt rứt đến phát khóc, tôi gào mẹ thật to. Mẹ bỏ máy khâu, chạy vào, vừa cằn nhằn, vừa để cái nào ra cái nấy cho tôi. Bà nguyền rủa, không cương quyết lắm “Con gái gì cái của mày. Lấy chồng rồi mà no đòn... No đòn...!” Vì thế nên ngay lúc ở nhà tôi đã thề là không lấy chồng...

truyện ngắn những ngôi sao xa xôi full