truyện ngược về thời minh
Thành công của Tam Quốc Diễn Nghĩa không chỉ ở cốt truyện mà còn ở tính cách và những câu nói bất hủ của nhân vật. và người thông minh là người biết giấu những điều cần giấu. Cho dù ai nói gì thì cho đến thời điểm này chúng ta vẫn phải thừa nhận rằng Tào
Trăm ngàn kỵ binh đang ùn ùn kéo tới, Kê Minh thất thủ đến nơi rồi! Tiếng la hò chém giết vang trời đã át đi tiếng kêu la kinh hoàng của các binh sỹ và dân binh đang hoảng sợ, lúc này họ đã hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu. Dương Lăng lặng lẽ quay đầu lại, ánh mắt dò tìm của y chạm phải một đôi mắt trong veo.
Tuy nhiên, ở quốc gia này vẫn còn nhiều địa phương truyền thống được bảo tồn rất tốt, phảng phất như vẫn lưu giữ lại ký ức của dòng lịch sử. Sau đây là 8 thị trấn truyền thống cổ kính của Nhật Bản rất đáng để ghé thăm. 1. Quận Higashi Chaya - Kanazawa. Quận
Evay Vay Tiền. Lưu ý Bạn có thể vừa nghe vừa bình luận đánh giá truyện mà không làm gián đoạn âm thanh Hiện có 1788 đánh giá cho truyện này Mecuclun 17/05/2023 213033 Giọng đọc MC Đình Duy rõ ràng, lưu loát, dễ nghe. Rất thích giọng đọc này. Tuấn 10/05/2023 152622 Main này hơi đuổi nhể,sống ở thế kỉ 21,xong sống mấy kiếp r mà cũng suốt ngày sợ sệt vs toát mồ hôi Đức hạnh 17/02/2023 113859 MC đọc lưu loát, dễ dung hấp dẫn, hài mãi ko chán Đức hạnh 17/02/2023 113718 Cốt truyện hay, tình tiết hấp dẫn, lại pha giọng văn hài hước. Nghe truyện mà như đang xem phim truyền hình dài tập vậy. 5 sao Linh Nguyễn 07/02/2023 113229 Mới đầu nghe hơi nhảm nhí, viển vông nhưng về sau vào mạch truyện tình tiết chặt chẽ, logic, kịch tính đến tập cuối hay. Cảm ơn diễn giả.
- Có một số việc muội không hiểu, cũng không cần hiểu. Đợi khi muộn có nam nhân trong lòng, muội sẽ biết, không phải chuyện gì cũng nói cho hắn biết, mới là thương hắn. Hắn là nam nhân của ta, ta phải vì hắn mà tính toán lâu dài... Sở Linh run giọng nói - Vâng, nô tỳnhớ rõ. Thành Khởi Vận cười khanh khách, lấy ra một chiếc khăn tay vuông nhẹ nhàng lau mồ hôi thay nàng, dịu dàng nói - Ta cũng không phải yêu tinh ăn thịt người, người khác sợ ta, không ngờ muội cũng sợ ta. Ôi! Muội muội ngốc, sao ta thật sự hại muội chứ? Hù dọa muội, chỉ vì giận muội không tin tưởng ta thôi. Vẻ mặt Sở Linh cuối cùng khôi phục như thường, nàng cười gượng hai tiếng nói - Nô tỳ nào dám? Là nô tỳ đa tâm, nô tỳ sợ tiểu thư phụ đại nhân, bỏ lỡ nam nhân tốt như vậy, nô tỳ lo lắng cho người thôi. Thành Khởi Vận bỗng nhiên lẩm bẩm trở mình, hai tay nâng cằm lên, rất có hứng thú nói - Ngươi thật sự cảm thấy đại nhân tốt sao? Ha ha, ta cũng hiểu được không tìm được nam nhân đáng yêu hơn ngài ấy, ừm...Không hổ là tỷ muội của ta, cách nhìn của bậc anh thư giống nhau. Vậy có muốn ta giúp muội không? Sở Linh nào biết được Thành Khởi Vận tuy không nói ra miệng, nhưng thật ra vẫn ghen với Hồng nương tử, đã vậy nàng còn đui mù, hoài nghi chân tâm của Thành Khởi Vận đối với Dương Lăng, đây là có ý trêu chọc nàng. Đáng thương cho cô gái nhỏ, mùa đông lạnh vậy, mà lại toát cả mồ hôi... Dương Lăng dặn người để mắt tới Hồng nương tử, sau khi người đuổi theo quay về bẩm báo, Dương Lăng nhận được ý chỉ trong cung, tiến cung gặp công chúa Vĩnh Phúc. Công chúa Vĩnh Phúc xấu hổ chuyện chủ động với người khác, lại còn là nam tử mình ngưỡng mộ trong lòng đàm luận hôn sự của mình, có điều khi nàng nghĩ đến, trừ phi Dương Lăng căn bản chưa từng cưới vợ, bằng không hai người căn bản là không thể nào. Tình yêu của thiếu nữ và nỗi niềm tương tư đơn phương của nàng bị lý trí của nàng khống chế, nàng chỉ có thể tiếp nhận vận mệnh và sắp xếp của một công chúa, tùy ý người khác chọn Phò mã cho mình. Nhưng ngày ấy ở 'Chư Vương Quán' chứng kiến, thật khiến nàng kinh hãi không thôi. Nếu gả cho Phò mã phẩm cách ác liệt, tính cách như đứa con nít không lớn nổi, vậy chi bằng nàng không gả. Trong lòng so sánh với Dương Lăng thành thục, lại anh tuấn, nàng làm sao có thể coi trọng những tên tiểu tử lớn nhất mới mười sáu tuổi chứ, dĩ nhiên càng nghĩ càng phiền não. Nàng cũng không biết gọi Dương Lăng đến nên nói cái gì, Dương Lăng thật sự đến đây, nàng sợ gặp hắn. May mà lúc này đang nói chuyện phiếm với Chu Tương Nhi vừa mới đến kinh, nàng liền mượn nguyên do này nhỏ giọng dặn Tiểu Đinh Tử, bảo Quốc Công chờ một lát. Tiểu Đinh Tử vừa đi, tâm tư Vĩnh Phúc liền rối loạn. Vĩnh Thuần công chúa và Chu Tương Nhi ríu rít chuyện trò, nàng lại tinh thần hoảng hốt, trái tim không biết đã bay đến nơi nào rồi. Dương Lăng là ngoại thần, không thể ở tẩm cung công chúa kiến giá. Bên cạnh điện Văn Hoa, có một tòa lầu các chuyên dùng để tiếp khách, Dương Lăng liền đợi ở chỗ này. Địa vị của hắn bây giờ cao thượng khi gặp mặt công chúa, cũng chỉ cần vái một cái thôi, cho nên không cần chờ ở trong điện, đợi thật lâu mà không thấy công chúa Vĩnh Phúc, Dương Lăng liền lững thững thong thả bước ra. Lúc này tuyết đã ngừng. Trong hoàng cung nơi nơi bao bọc một lớp màn trắng xóa, Đại tổng quản phủ Nội vụ Mã Vĩnh Thành chỉ huy đám tiểu thái giám đang ra sức dọn dẹp tuyết đọng. Dương Lăng đứng ở trong bóng tối dưới hành lang, Mã Vĩnh Thành cũng không chú ý tới hắn, Dương Lăng bước đi thong thả dưới hành lang một vòng, dậm chân đang muốn trở về điện, nơi góc rẽ có một người chạy như bay tới, đang xông tới hắn. Vừa thấy phía trước có người, hơn nữa vừa nhìn áo bào là biết quý nhân. Người nọ còn chưa thấy rõ dáng vẻ Dương Lăng, đã dừng ngay trước mặt, một cơn gió nhẹ thổi theo làn tuyết mỏng vào hành lang, tuy không dày nhưng cũng rất trơn, người này khổ người cực lớn, trọng tâm không ổn, ai ai nha kêu một tiếng, hai tay quơ quơ hai cái trên không, "ầm" một tiếng chìm vào trong đống tuyết. Dương Lăng thấy thật buồn cười, thấy vạt áo người nọ có phẩm bậc thái giám, liền bước lên nắm cánh tay người nọ kéo y ra khỏi đống tuyết, thân hình người nọ thật sự rất cao, đế giàyđọng tuyết, đứng lên lắc lư lắc lư lau sạch lớp tuyết đọng, vừa định thần nhìn thấy Dương Lăng không khỏi vui vẻ nói - Ai nha, là Dương đại nhân, không không không, là Quốc Công gia nha, ngài ở đây thật tốt quá, tốt quá. Dương Lăng nhìn thấy không quen biết, liền ngạc nhiên nói - Ngươi là vị nào? Thái giám kia sang sảng cười rộ lên - Quốc Công gia, hai ta là đồng hương nha, nô tài tên Đỗ Phủ, là người huyện Lai Thủy phủ Bảo Định, đương nhiệm Ngự Mã Giám Tả Giám Thừa, là người của Miêu công công. Dương Lăng nghe xong suýt chút trong đầu đầy tuyết, hắn bình tĩnh lại, hỏi - NgươiNgươi tên gì? - Nô tài tên Đỗ Phủ, Quốc Công gia nghe nói qua tên nô tài sao? - ÁchNgưỡng mộ đại danh đã lâu, như sét đánh bên tai! Đỗ Phủ vừa nghe vui mừng nói - Không dám nhận, không dám nhận, nô tài gặp qua Quốc Công gia vài lần, chỉ có điều Quốc Công gia luôn luôn vội vàng, nô tài không dám tiến đến thỉnh an Quốc Công gia. - Ách Nói đến vội vàng, ngươi đây vội vàng đi đâu vậy? Đỗ Phủ vỗ trán cái "bốp" nói - Hỏng rồi, không được Quốc Công gia nhắc nhở, ta vinh dự được nói chuyện với Quốc Công gia, Ấp hội ở điện Văn Hoa chắc sẽ đánh nhau đó. Hoàng thượng đang ở hậu cung thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu, ta phải vội chạy đến mời Hoàng thượng đến đó dừng lại, Quốc Công gia nếu đã ở đây, phiền ngài tới đó trấn an trước, ta phải nhanh chóng đi gặp Hoàng thượng. Đỗ Phủ nói xong bày ra dáng vẻ trượt băng chạy tới hậu cung. Vị Đỗ thái giám này mặc dù Dương Lăng không biết, có điều làm Ngự Mã Giám Tả Giám Thừa, những người phụ trách toàn là nhân vật trọng yếu. Miêu Quỳ từng nhắc với hắn, đúng là đồng hương của hắn, hơn nữa người này trung hậu thành thật, hiện tại mới ba mươi lăm ba mươi sáu, đã thăng làm thái giám, làm việc thật thà, lại không kiêu ngạo, rất được Miêu Quỳ trọng dụng. Dương Lăng vội vàng kéo lại, nói - Chậm đã chậm đã, ai đánh nhau với ai? Đỗ Phủ gãi đầu, nói - Cái nàyĐầu tiên là Lại Bộ Đô Cấp Sự Trung Dương Thận đánh Hộ Bộ Cấp Sự Trung Hoàng Cảnh, ngay sau đó Đại học sĩ Dương Đình Hòa đánh Lại Bộ Đô Cấp Sự Trung Dương Thận, sau đó Đại học sĩ Lý Đông Dương đi khuyên can, bị Hộ Bộ Cấp Sự Trung Hoàng Cảnh đánh, sau đó Hộ Bộ Đô Cấp Sự Trung Ngô Nhất Sơn lại đánh Hộ Bộ Đô Sự Trung Hoàng Cảnh, sau đó... - Được được được, ta đã biết ta đã biết, chuyện này quá nghiêm trọng, ngươi nhanh chóng thông tri Hoàng thượng đi. Triều đình Đại Minh có một biểu hiện rất dân chủ, chính là quan văn còn thích đánh nhau hơn cả Võ tướng, chẳng qua vụ đánh lộn giống như Đỗ Phủ miêu tả này thật sự là chưa từng nghe nói, Dương Lăng nghe thấy mà đầu óc choáng váng, đành phải nhanh chóng bảo y đi. Đỗ Phủ vừa nghe, vội vàng trượt băng chạy đi. Dương Lăng vươn cổ nhìn hướng hậu cung, công chúa Vĩnh Phúc còn chưa tới, hắn lập tức nhấc áo choàng, nhảy lên nhảy xuống xông về phía điện Văn Hoa...
Ngược về thời Minh Trọn bộ 477 hồiThể loại kết hợp Quân Sự, Lịch Sử, Xuyên Không Bạn đang đọc truyện Ngược về thời Minh trên trang truyenkiemhiep, nơi bạn có thể tìm thấy rất nhiều truyện kiếm hiệp hay, mới nhất!!! >> Xuống danh sách các hồi >> Xuống bảng liệt kê truyện các tác giả khác Ngược về thời Minh là một trong những tác phẩm của Nguyệt Quan. Ngược về thời Minh còn có tên khác là Hồi đáo Minh triều đương Vương gia. "Người ta ngược về thời cổ đại không giỏi văn cũng siêu võ. Kẻ thì có dị năng siêu phàm, kẻ thì luyện được ngọc nữ tâm kinh". Nhưng hắn thì ngược lại, Xuyên không trở về, cũng chỉ là một tên bất tài hoàn vô dụng mà thôi. Trịnh Thiếu Bằng vốn là một tên trói gà không chặt, văn vừa dốt mà võ lại chẳng tinh thông. Số kiếp hắn đã tận cho nên phải chết bất đắc kì tử, người đời chẳng mấy quan tâm. Nhưng ngẫm lại quá khứ có lần cứu mạng người nên Diêm Vương cho sống lại ba năm ân huệ. Rồi hắn bỗng nghĩ ra cách bắt bẻ Ngưu Đầu Mã Diện để được Trọng sinh lần nữa, hòng trốn thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Thế rồi, một tên chẳng có tiền đồ, làm mình làm mẩy để được đầu thai vào một thư sinh nghèo mạt thời nhà Minh, e rằng thật khó để sống sót? Vậy hắn ta sẽ làm gì, khi văn võ đều dốt đặc, lịch sử cũng chẳng khá hơn? Một kẻ chỉ còn sống chưa đầy ba năm sẽ chết bất đắc kì tử liệu có thể một lần hoành hoành tráng tráng điền tên mình vào thế giới Vương giả? Cảnh nghèo mạt xuyên suốt từ kiếp trước về kiếp sau liệu có phải là số mệnh của hắn hay không? Làm sao để tồn tại mà không bị tống cổ ra đường? Rốt cuộc, hắn sẽ định đoạt số mệnh của mình như thế nào? Thật sự là rất khó để nghĩ giúp cho Trịnh Thiếu Bằng. >> Danh sách các hồi của truyện Trang 1 2 3 4 5 Trang 1 2 3 4 5 Truyện các tác giả khác Thẩm Thăng Y truyền kỳ hệ liệt Hoàng Ưng Ngân kiếm hận - Thập tam sát thủ - Bạch Tri Thù - Tương Tư phu nhân - Họa mi điểu - Vô Song phổ - Phượng hoàng kiếp - Thiên Đao - Thất dạ câu hồn Nữ lang sát thủ - Vô Trường công tử - Ngân lang - Tử Vong Điểu - Ngọc Thanh Đình - Đồ long - Quỷ tiêu - Quỷ huyết u linh - Huyết biển bức - Truy lạp bát bách lý - Phong lôi dẫn - Ma đao - Lôi đình thiên lý - Khô lâu sát thủ - Tiêu hồn lệnh - Phong thần thất giới Minh tướng quân hệ liệt Thời Vị Hàn Thâu Thiên cung - Hoán Nhật tiễn - Tuyệt đỉnh - Sơn hà Ngoại truyện Phá Lãng trùy - Thiết Hồn ảnh - Toái Không Đao Kính hệ liệt Thương Nguyệt Tiền truyện Chu Nhan - Thần chi hữu thủ Song thành - Phá quân - Long chiến - Tích thiên - Quy khư - Thần tịch Ngoại truyện Lục hợp thư - Chức mộng giả Thính Tuyết Lâu hệ liệt Thương Nguyệt Huyết Vi - Phong Vũ - Thần Binh Các - Bệnh - Hỏa Diễm Diên Vĩ - Chỉ Gian Sa - Bái Nguyệt Giáo chi chiến - Hoang Nguyên Tuyết - Chú kiếm sư Tán Thiên hệ liệt Thương Nguyệt Hoa Kính Bạch Loa hệ liệt - Dạ thuyền xuy địch vũ tiêu tiêu - Loạn thế - Tịch nhan - Mạn thanh - Thương Hải - Tinh trụy - Phi Thiên - Nhất Chỉ Khiếu Mỹ Địch Á Đích Miêu - Tuyết mãn Thiên Sơn - Tinh Không - Phong Hoa Tuyết Nguyệt Đỉnh Kiếm Các hệ liệt Thương Nguyệt Đại mạc hoang nhan - Đế Đô Phủ - Mạn Châu Sa hoa - Bỉ Ngạn hoa - Kiếm ca - Thất dạ tuyết - Bích Thành - Ảo thế Hạc Thiết ngũ bộ hệ liệt Vương Độ Lư Kì hiệp Côn Lôn kiếm Hạc kinh Côn Lôn - Bảo kiếm Kim Thoa - Kiếm khí Châu Quang - Ngọa hổ tàng long - Thiết kị ngân bình Giả Kim Dung Bẻ kiếm bên trời - Bích Vân thần chưởng - Giang hồ ân cừu ký - Hắc Thánh thần tiêu - Hậu anh hùng xạ điêu - Ma nữ đa tình - Thần trượng loạn giang hồ - Thần võ bí kíp - Võ lâm ngũ bá Giả Cổ Long Ân cừu ký - Bạch thạch thiên thủ - Chân kinh Cửu Cửu - Hiệp ẩn ma tung - Ma ảnh kiếm - Ma thần quỷ kiếm - Phi Thiên Ma - Quyền chủ ngọc ấn - Tiểu sát tinh 1 - Tiểu sát tinh 2 - Uy phong Cổ tự Các tác giả khác Rất nhiều truyện hay, xin xem thêm ở trang các tác giả khác Xem nhanh
truyện ngược về thời minh