truyện ngôn tình phạt đánh mông
Đánh mông cô? Năm nay cô đã 18 tuổi rồi, đâu còn là cô bé 8 tuổi nữa. lại giống như con cá nằm trên thớt, mặc cho để thầy giáo già trừng phạt nặng nề. Toàn bộ mông nhỏ của cô đỏ bừng lên, bởi vì hơi sưng, cho nên nhìn càng đầy đặn xinh đẹp hơn lúc trước
Review list 20 truyện ngôn tình hay nhất mọi thời đại. Với dân mọt truyện, ngôn tình là dòng truyện khó có thể bỏ qua. Những tình tiết bất ngờ, diễn biến tâm lý sâu sắc của nhân vật luôn khiến người đọc day dứt. Dưới ngòi bút của các tác giả, từng câu chuyện có
Cái đánh này chính là trừng phạt, không có bất kỳ ý vị ái muội nào. Bàn tay to không chút lưu tình đánh vào mông cô, một bên đánh một bên dạy dỗ: "Dám giơ nấm đấm này! hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
Evay Vay Tiền. Dương Thu Trì hơi ngượng, lắc đầu nhún vai rồi quay người lại nhìn toàn bộ sơn thôn đang nép mình trong sườn núi. Hắn vốn muốn đi vào thôn hỏi cho ra lẽ, nhân tiện nghỉ ngơi chút vì đi cả nửa ngày cũng mệt mỏi lắm rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy nơi đây chỉ cách huyện thành có năm dặm, đi thẳng vào thành hỏi xem ra tốt hơn. Nghĩ thế, hắn nhắm thẳng huyện thành tiếp tục cất được một lúc, hắn đã vượt ra khỏi núi, đạp bước trên bình nguyên. Đi thêm một lúc nữa, đã thấy một đoạn tường thành nhô lên từ phía xa xa. Dần dần, chân của hắn đã bước trên đại lộ, người đi lại cũng nhiều hơn, hầu hết đều mặc áo bố thô kệch màu nâu đen, đội mũ rơm, hoặc gánh đồ đạc, hoặc đẩy xe nhỏ, nhiều người còn dẫn theo gia xúc đi lại tất bật trên đến dưới tường thành, hắn thấy có một hộ thành hà, nước sông trong vắt, có một cây phù kiều vắt ngang. Cửa thành được hai binh sĩ mang yêu đao đứng canh, trông rất giống các binh sĩ trong phim cổ trang. Cửa thành có ba chữ đại tự cực lớn "Quảng Đức huyện"."Quản Đức huyện? Đây là chỗ quái nào thế? Chưa hề nghe nói tới bao giờ, đi vào trước rồi tính!"Dương Thu Trì bước vào cửa thành. Hai lính canh không hề ngăn cản, thậm chí không thèm nhìn hắn lấy nửa con mắt. họ còn đang bận cười nói điều gì đó với thành thập phần náo nhiệt, đường đi không lớn, hai bên lại đầy tiệm tạp phô cửa hiệu, quầy bán nhỏ, treo đầy các bảng chiêu bài đại loại như "Thụy Phúc Đường", "Diệu Thủ Đường", "Lâm Gia Tửu Tứ"...Dương Thu Trì cảm thấy rất lạ lẫm, vừa ngó đông ngó tây, vừa bước dọc theo đại lộ. Đi chưa được bao xa, hắn đã đến một ngã tư, thấy một tòa kiến trúc vô cùng to lớn và hùng vĩ chiếm trọn một khu đất lớn, bao quanh là tường thành màu đỏ cao ngút trời. Nhìn kỹ hơn, hắn thấy một cửa lớn rộng ba gian Cửa lớn có ba gian, mỗi gian là một cánh cửa nhỏ hơn, rộng m sơn toàn màu đen. Hai cửa hong khép kín, cửa giữa mở rộng. Trước cửa có một đôi sư tử đá, uy vũ hùng tráng. Hai bên cửa lớn có dựng một cái bản, trên đó có ghi hai chữ "Phóng cáo". Đây là ý gì? Không hiểu cạnh cửa lớn đó có một hán tử đeo đao đang đứng, xem ra là một vị quan sai. Dương Thu Trì bước đến bên thềm, ôm quyền hướng về hán tử đó, học theo giọng điệu của người xưa hỏi "Xin hỏi vị đại ca này, nơi đây là địa phương nào?"Hán tử đó nhìn Dương Thu Trì đánh giá một hồi, khẽ hừ mũi, phát ra hai từ cụt ngủn "Huyện nha!" rồi quay đầu đi không lý gì hắn nha? Đây là nha môn của Quảng Đức huyện sao? Có ý tứ! Khi nghĩ tới nha môn, đầu Dương Thu Trì liền hiện ngay hình ảnh quan lão gia vỗ án, nha dịch hai bên cùng hét trầm "Uy vũ...." như trong các phim cổ trang. Đi vào coi thử! Thấy đại môn không ngừng có người ra ra vào vào, hán tử mang đao đó cũng không thèm tra xét, xem ra có thể tùy tiện vào xem. Dương Thu Trì thò đầu vào trong đại môn nhìn, thấu trong đó có mấy người đang chỉ chỉ điểm điểm vào một bức bình phong, liền ưỡn ngực giả vờ như không có chuyện gì, cất bước vào trong cửa, thẳng tiến đến bức bình phong bình phong này đối diện đại môn, dùng gạch đá mài nhẵn mà tạo thành, che phủ từ chân tường đến tận mái ngói. Trong những bố cáo thiếp trên tấm bình phong ấy, có một cái đề những chữ đại loại như "Xét thấy Điền Gia thôn Điền Đại Tráng cùng Vương Tiểu Sơn mua bán ruộng đất mà không báo thuế, nộp thuế, việc mua bán ruộng đất này là không rõ ràng, đem tiền bỏ túi riêng không bờ không bến. Gian tâm của Kim Vương Tiểu Sơn nổi tiếng khắp nơi, xảo trá trăm điều. Không khai thuế thư, muốn xóa mờ chứng cứ. Không thu sổ tịch, tính bề ẩn giấu chẳng nộp lương. Nếu như đối với kẻ coi thường pháp luật này, người ngồi trên bàn cầm cân nãy mực..." Dương Thu Trì coi cả nửa ngày, đối với những chữ cổ văn bên trên bình phong chỉ có thể hiểu loáng thoáng như vậy. Chúng hầu hết được viết theo dạng phồn thể, lại không diễn giải rõ ràng, nên vô cùng khó hiểu. Có điều, từ dòng tối hậu "Trượng nhất bách" đánh đòn một trăm trượng mà xét, thì đây có vẻ là bản phán quyết của lão quan huyện sau quá trình thẩm án. Những chữ cuối cùng còn ghi rõ "Vĩnh Lạc thất niên cửu nguyệt sơ nhị" Ngày 2 tháng 9 năm thứ bảy niên hiệu Vĩnh Lạc.Vĩnh Lạc thất niên? Vĩnh Lạc! Vĩnh Lạc Đại Điển! Chẳng lẻ mình xuyên thời gian trở về Minh triều? Dương Thu Trì có biết về Vĩnh Lạc đại điển. Trong sách giáo khoa môn lịch sử thời trung học, và thầy giáo có giảng rằng Vĩnh Lạc chính là niên hiệu của Minh Thành Tổ Chu Lệ. Vị hoàng đế này chủ trì biên soạn một bộ bách khoa toàn thư cực lớn, lấy niên hiệu của mình làm danh, gọi là "Vĩnh Lạc đại điển", chính là bộ bách khoa toàn thư hàng đầu trong lịch sử Trung triều, mình quay trở lại Minh triều rồi sao? Dương Thu Trì chợt cảm thấy ong ong trong não, vừa mừng vừa lo. Hắn học lịch sử không giỏi, cố lắm mới nhớ được người khai sáng ra triều đại này là một lão tên là Chu Nguyên Chương. Đó là chuyện về một gã ăn mày mặt muối xấu xa lên làm hoàng đế. Rồi hắn cố nhớ được vụ Trịnh Hòa đi Tây Dương! Trịnh Hòa là một người thuộc Minh triều, là một tên thái giám, nhưng có phải thuộc thời đại của Minh Thành Tổ hay không thì hắn không rõ. Đúng rồi, còn có Cẩm Y Vệ, hai tổ chức đặc vụ “Đông Hán”, “Tây Hán” Đông Xưởng, Tây Xưởng? còn những cái khác thì không nhớ nổi với Minh Thành Tổ, Dương Thu Trì chỉ có thể nhớ đến chuyện về Vĩnh Lạc Đại Điển, còn những điều khác thì hoàn toàn rỗng không. Thôi rồi, muốn đoán biết tương lai sau này thế nào đều không được nữa rồi! Dương Thu Trì thầm cười khổ, nếu sớm biết sẽ quay về thời đại Minh triều, thì đã sớm học cho giỏi lịch sử liên quan đến Minh triều, như vậy thì có thể dự đoán được chuyện vị lai, cải biến lịch sử rồi! Ai....! Cái mạng khổ cứ hoàn khổ, không thể trách gì ai được!Lúc này chợt có một tràng tiếng la thảm truyền tới tai, đánh bật mọi suy nghĩ của Dương Thu Trì. Thanh âm này dường như là vọng ra từ sau bức bình phong. Dương Thu Trì di chuyển người sang phía ấy, thấy bên trong có một đại viện đang tập trung rất nhiều người. Phía đông có một nhóm người đứng thành đội ngũ rất trật tự, phía trước có một đại điện, trên đó có bậc tam cấp cao gần nửa người dẫn lên một nguyệt đài dài làm bằng đá. Phía bên trái Nguyệt đài có tám trung niên hán tử đang nằm sấp trên một hàng ghế dài, khố bị cửi ra đến tận đầu gối, hai tay bị trói thúc ké lên tận vai, mông đít đang chịu những cú đánh "bách bách" liên tục. Những hán tử này bị đánh phát ra những tiếng thét như heo bị chọc tiết, khiến đám người xem chung quanh cười ầm cả Thu Trì nhanh chóng chạy lại coi náo nhiệt. Người đứng quanh xem trò cực hình đó khá đông, Dương Thu Trì chỉ có thể đứng ở xa xa phía sau, nhón chân nhướn cổ lên mới xem được. Trên đại đường lúc bấy giờ đang có hai hàng người giống như nha dịch đang đứng nghiệm, tay người nào cũng cột một sợi dây màu hồng to bản. Ở giữa là một cái lò sưởi, phía trước là bàn xử án. Một lão đầu mặc quan bào ngồi sau bàn xử, râu đã hoa râm. Do trong đại điện thiếu ánh sáng, nên tướng mạo của lão đầu đó khá mơ hồ, nhìn không rõ tử kia ăn đòn mấy chục hèo, mông đít tứa máu tươi, không đứng lên nỗi. Chờ cho người hành pháp bỏ người này ra, trong đám người đứng xem có hai tên tiểu hóa tử chạy ra cúi xuống kéo khố của hắn từ lên, rồi dìu đến nằm trên một cái phảng hè nhau khiêng ra ngoài nha tên nha dịch đi đến nhóm người đang chờ, đánh mỗi người một heo, hai người phía trước họ trợn trừng mắt, lấy ra một cái tờ giấy tráng, chia nhau tiến lên đại điện giữa Nguyệt đài, cúi người đưa miếng giấy đó cho một người có bộ dạng như thư sinh. Sau đó, họ lui ra hậu đường quỳ xuống, khấu đầu lại ông quan râu bạc một cái, rồi đứng lên lùi lại mấy bước, quay người đi ra khỏi đại đường. Khi đến trên Nguyệt đài, một người quỳ xuống trên khối đã lớn bên trái, người còn lại quỳ xuống khối đá bên phải. Xem ra hai người này là nguyên cáo và bị cáo, đến đây để cùng nhau kiện lên Thu Trì nghe lão quan râu bạc nói điều gì đó, do khá xa nên hắn không được rõ ràng. Hắn thấy cứ thể không có ý nghĩa gì, bụng lại đang kêu rột rột, nên quyết định không xem nhiệt náo nữa, đi kiếm cái gì đó bỏ vào bụng rồi nói Thu Trì chuyển thân đi ra ngoài, phát hiện phía sau bức bình phong có hình điêu khắc trên gạch, là tượng của một con quái thú. Quái thú này có hình dạng như kỳ lân, há miệng lớn, chung quanh có không ít kim ngân tài bảo, trên có một mặt trời đỏ au. Đây là ý gì thì rõ ràng hắn chẳng hiểu khỏi đại môn, hắn quay đầu nhìn lại lần nữa, phát hiện tường hai bên đại môn không bằng phẳng, mà có hai hàng tám chữ to. Tám chữ này dùng trình tự đảo ngược lại, giống như xông thẳng ra đại môn, nghĩ đi nghĩ lại đại ý nó như sau "Nha môn mở vận mai, có lý không tiền đừng có đến". Xem ra mọi nha môn đều có cách hành xử y như tám chữ này, quả là có ý tứ!Rời nha môn đi thẳng về trước, không lâu sau hắn đã thấy một tòa tửu lâu ở xa xa. Tửu lâu có treo một biển lớn, trên đề "Cao Bằng khách sạn." Khi hắn vừa đến cổng khách sạn, một tiểu nhị đội mũ quả dưa, vai khóac một cái khăn lông thú màu trắng bước lên nghênh tiếp, cười hì hì hỏi "Khách quan, ngài đến 'đả tiêm' hay là 'trụ điếm'?"Dương Thu Trì đã nghe qua câu hỏi này trong phim quá nhiều lần rồi, 'đả tiêm' chính là ăn xong rồi đi, 'trụ điếm' thì ăn xong rồi ngủ lại. Do đó, hắn thuận miệng đáp "Đương nhiên là trụ điếm!""Được!" Điếm tiểu nhị quay đầu hô lớn, “Trụ điếm, một vị khách quan”, sau đó cúi người thưa “Thỉnh khách quan đi lối này.”Thái độ quả là không tệ! Dương Thu Trì cất bước định đi vào, đột nhiên nhớ lại bản thân mình không có chút đồng bạc nào thì lấy gì mà ăn mà ở? Mặt hắn chợt đỏ lên, miễn cường cười cười nói “Không xon rồi, ta quên mang theo tiền.”
Mạc Tiệp họp xong, nghỉ ngơi một lát trêи ghế sô pha trong phòng làm việc, vừa định đứng dậy bắt đầu công việc liền nghe thấy có người gõ nhíu mày, vuốt ít nếp nhăn trêи áo lại một phen mới mở miệng nói “Mời vào.”Bùi Ngọc mở cửa đi vào, thuận tay khóa trái cửa lại.“Tiểu Ngọc? Sao con lại tới đây…… A ——” Mạc Tiệp còn chưa kịp phản ứng lại đã bị hắn đè lên ghế sô pha.“Mệt cho con còn đau lòng mẹ mới vừa bị phá thân đã bị thao bốn lần, mẹ còn khen ngược, lấy oán báo ơn, một chút mặt mũi cũng không giữ lại cho con.” Bùi Ngọc vừa nói đã nắm lấy góc váy, vén làn váy lên, giữ đầu gối của cô, không nhịn được nhéo bắp đùi trắng nõn tròn trịa một cái, chỉ cảm thấy vừa trơn vừa mềm, tấm tắc cười nói, “Váy này của mẹ dài đến mắt cá chân, bên trong còn mặc quần an toàn, thật đúng là không ai có thể đoán được bên trong mẹ lại mặc qυầи ɭót rất quyến rũ……”Hắn cảm giác ƈôи ȶɦịt trong nháy mắt sung huyết cương lên, lập tức hưng phấn cởi quần an toàn của cô xuống, lại gấp không chờ nổi mà kéo qυầи ɭót của cô đến chỗ chân kia hắn đã từng ảo tưởng được vén váy dài đến bên hông cô, bây giờ cuối cùng hắn đã có thể tự tay làm như vậy, hắn còn có thể cởi qυầи ɭót bên trong váy cô ra, trực tiếp nhìn giữa âm mao mềm mại thấp thoáng thành một cái đường nối là âʍ ɦộ non nớt.“Con…… Ai bảo con trêu chọc nhiều bạn học nữ như vậy, làm mất trật tự lớp học của mẹ!” Mạc Tiệp bẹp miệng, bị hắn nhìn đến đỏ bừng mặt, nắm chặt nắm tay mềm mại đấm cánh tay rắn chắc của hắn nói, “Con còn ngồi ở hàng đầu, mẹ đã bảo con không được ngồi hàng đầu rồi mà!”Bùi Ngọc nghe vậy trong lòng rất vui mừng, thầm nghĩ bộ dáng náo loạn khi ghen của mẹ cùng với vẻ ngoài nghiêm túc lí trí trong lớp thật sự tương phản rất lớn.“Mẹ, buổi sáng lúc con thao âʍ ɦộ nhỏ non nớt của người còn có chút sưng đỏ không khép được, bây giờ lại có thể khôi phục giống như lúc mẹ còn là xử nữ,” Bùi Ngọc kẹp ở giữa hai chân, tách hai mảnh môi âʍ ɦộ cô ra nhìn tỉ mỉ, “Nếu không phải bởi vì màng trinh bên trong không còn nguyên vẹn, mẹ nói mẹ vẫn còn là xử nữ con cũng tin.”“Tiểu Ngọc… Đừng, đừng như vậy, mẹ mắc cỡ……” Mạc Tiệp vặn vẹo bờ ʍôиɠ nở nang muốn tránh thoát khỏi hắn, lại bị hắn đánh “Bang” một cái vào trêи ʍôиɠ trần của cô. Tiếng động vang dội phát ra vô cùng đột ngột ở trong phòng làm việc yên tĩnh.“Lần sau còn khi dễ con nữa không?” Bùi Ngọc vuốt ve cánh ʍôиɠ bị hắn đánh đến ửng đỏ của cô nói.“Vẫn khi dễ con, làm cho con mất mặt ở trước mặt các nữ sinh!” Mạc Tiệp véo bắp thịt căng cứng trêи cánh tay hắn cho hả bị hắn đánh một chút cũng không đau, lại xấu hổ mà chảy ra ɖâʍ thủy giàn giụa, làm ghế sô pha dưới thân cũng thấm ướt.“Mẹ, con cũng chỉ mất mặt ở trước mặt người,” Bùi Ngọc cười đùa, vê môi âʍ ɦộ nhỏ trắng nõn đùa giỡn nói, “Hơn nữa mẹ cho con cơ hội biểu hiện như vậy, con càng được nữ sinh chào đón. Người ta là cô gái nhỏ nhưng không giống mẹ, yêu cầu rất cao, đều cho rằng con tốt nghiệp cao trung thì sẽ rất lão luyện và lợi hại……”“Con! Con không được phép nói chuyện với nữ sinh khác! Nếu không…… Nếu không mẹ sẽ ném con vào cô nhi viện!” Mạc Tiệp tức muốn hộc máu hét lên, trong lúc hoảng loạn ngước mắt lên thì bắt gặp sự mất mát thoáng qua trêи thần sắc của Bùi Ngọc, tức khắc ý thức được mình lỡ lời, vội vàng kéo hắn lại gần, ôm vào trong ngực dỗ, “Tiểu Ngọc, mẹ nói sai……”“Mẹ nói không sai.” Bùi Ngọc rầu rĩ nói ở trong ngực cô.“Tiểu Ngọc……Cũng vì mẹ giận con, mẹ mới nói lung tung. Tiểu Ngọc là con trai bảo bối của mẹ, sao lại là cô nhi chứ…” Mạc Tiệp trấn an vỗ nhẹ vào lưng hắn ôn nhu nói.“Mẹ……” Bùi Ngọc ngồi dậy với bộ dạng nghiêm túc nhìn chằm chằm cô từ trêи xuống dưới, không nhịn được lại cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại màu hồng nhạt của cô, trằn trọc cọ xát rất lâu mới nói giọng khàn khàn, “Mẹ……Con muốn thao người ở chỗ này.”“A…… Không, không được, đây là phòng làm việc của mẹ, sao có thể làm bậy như vậy được.” Mạc Tiệp cảm thấy ƈôи ȶɦịt lại cứng rắn và nóng hổi của hắn đã để ở trêи môi âʍ ɦộ mềm mại, non nớt và ướt át dưới thân của cô, vận sức chờ phát động.
Diệp Linh nghe vậy liền chu môi ai oán nhìn về phía anh, cuối cùng thấy anh không có dấu hiệu sẽ thay đổi ý định cô liền nhăn nhăn mũi, lần này thật hết cách rồi. Diệp Linh chậm rãi đưa tay về chiếc quần ngắn, xấu hổ thì xấu hổ nhưng lần này cô đã phạm phải giới hạn cuối cùng của anh hai rồi, Diệp Linh gò mà đỏ ửng, cô cúi người kéo quần xuống đến đầu gối chỉ để lại một chiếc quần lót mỏng, sau đó cuộn chiếc váy hướng lên đến thắt lưng. Diệp Hoa hạ giọng nói “Còn sót lại quần lót, mau cởi” Diệp Linh xấu hổ, cả người run nhẹ, cánh tay nhỏ nhắn từ từ hạ xuống rồi nhanh chóng cởi nốt chiếc quần lót. Lập tức một bờ mông trắng mịn hiện ra trước mặt Diệp Hoa, kết hầu của hắn không khỏi liên tục di chuyển. “Eo hạ thấp, mông nhấc cao lên” Thân hình của Diệp Linh kề sát bàn trà, mông thì hướng lên trời vểnh thật cao, cô cảm thấy cái mông của mình tựa như tế phẩm, trắng ngần trần trụi, ở trong không khí đợi chờ vận mệnh bi thảm của nó. Có vẻ hơi mỏi chân, cô liền quỵ xuống dáng vẻ lại càng đàng thương. Chỉ là, cái người hành hình kia cũng không cảm thấy được cô đáng thương, nháy mắt liền giơ cánh tay lên rồi dùng sức đánh mấy cái vài mông của cô, phát ra tiếng ba,ba’. Diệp Linh liền ngây ngẩn cả người, chờ đến khi phản ứng lại được thì cảm thụ đầu tiên không phải đau rát mà là xấu hổ khó diễn tả bằng lời. Không đợi cô thư giãn, Diệp Hoa không do dự tiếp tục Ba’ một tiếng dừng ở đôi tròn mịn run rẩy kia, để lại một vệt ứ hồng. Diệp Linh A’ lên một tiếng, cắn chặt răng chịu đựng, cứ như vậy đến khi Diệp Linh đau đến nước mắt viền quanh mi “Đừng, đừng đánh chỗ ấy, đau quá!” Cô không dám quay người, nhỏ giọng than thở kêu lên. Diệp Hoa trong thời gian này phạt người tuyệt đối không nương tay, chỉ sau chốc lát cái mông nhỏ của cô chính là một đồi núi đỏ au. Diệp Linh khóc nức nở, cánh tay trắng nõn nhỏ bé bên cạnh chần chờ nghĩ cách xoa xoa nơi bị đánh, nhưng cô cũng không dám làm liều, bình thường anh hai rất yêu thương cô nhưng lúc trừng phạt anh hai lại như biến thành một người khác vậy, cả hơi thở và gương mặt đều thập phần tàn nhẫn. Sau một hồi, Diệp Hoa liền dừng tay lại, chạm lên hai luồng thịt đỏ đáng thương, cảm nhận nhiệt độ nóng hổi, nhìn cô gái khóc đến giống như đứa trẻ nhỏ, đoán rằng đã rất đau, hắn nhìn cô giọng nói hết sức lạnh nhạt “Biết lỗi chưa?” Diệp Linh sụt sịt, quay về phía anh đầu nhỏ khẽ gật. “Em biết lỗi rồi…” “Lỗi gì?” Cô nức nở “Trốn học đi làm thêm” Cô nghĩ vậy nhưng trong lòng không khỏi thầm nhủ, chẳng lẽ anh không trốn học sao? Nghĩ là vậy chứ cho cô thêm mười lá gan mập cô cũng không dám nói ra. Diệp Hoa nhìn thấy cô khóc ướt cả khuôn mặt nhỏ nhắn, trên mặt ghi rõ hai từ ủy khuất, hắn buồn cười hỏi “Lần sau còn dám tái phạm không?” “Không dám” Lần này Diệp Hoa thật sự thỏa mãn, hắn khẽ gật đầu kêu cô đi tắm. Sau khi tắm xong, Diệp Hoa liền kêu cô nằm lên giường giúp cô bôi thuốc. Thuốc mỡ mịn màng, mát rượi, một lúc sau Diệp Linh hồi tưởng lại, quay đầu nhỏ sang hắn “Tại sao anh lại đánh mông em? Mà không phải chỗ khác?” “Em hỏi làm gì? Chẳng lẽ còn muốn bị đánh sao!” Đối với vấn đề này Diệp Hoa trực tiếp liền lảng tránh, hắn cũng không thể nói mông cô bé xúc cảm thật không tồi làm hắn không nhịn được mà bàn tay cá mặn rơi xuống đi. Nếu đám tiểu đệ của hắn mà biết chắc chắn không khỏi sì mũi khinh thường, lão đại à liêm sỉ của anh đâu mất rồi đến cả em gái mà cũng chiếm tiện nghi. Rõ ràng câu trả lời của anh làm cô bất mãn, Diệp Linh liền chu môi, quay đầu không thèm để ý tới anh. Buổi tối, đến khi ăn cơm Diệp Linh cũng không thèm nói chuyện với anh, chỉ chăm chú quét sạch bữa ăn trên bàn cho bõ tức. Cuối cùng nhìn lên đồng hồ, đã hơn bảy giờ cô liền vội vàng chạy lên tầng rồi phi một mạch xuống tầng, nhanh chóng mở cửa định rời khỏi đây. Chưa kịp rời đi thì bị một cánh tay kéo lại “Nhóc con, em định đi đâu!” Diệp Linh rụt tay lại, cong cong môi “Em muốn đi anh quản được sao?” Sắc mặt Diệp Hoa liền biến đổi, nhóc con này vẫn còn giận hắn “Anh là anh trai tất nhiên là phải quản rồi” “Được rồi, hôm nay em có khóa học vũ đạo nên phải đi” Nghe vậy Diệp Hoa liền gật đầu “Vậy đi đi” Hắn dừng lại, nhớ ra chuyện gì đó, đôi lông mày sắc bén nhíu lại thật sâu, giọng nói thập phần đáng sợ “Nhớ phải về trước chín giờ tối, đặc biệt không được đi đến khu vực phía Nam thành phố, nghe rõ chưa?” Diệp Linh hừ hừ một tiếng “Biết rồi” sau đó nhanh chóng rời khỏi đây. Nhìn bóng lưng Diệp Linh rời đi, thật lâu hắn mới phản ứng. Lúc này hắn vậy mà quên mất, từ khi nào mình có cảm xúc vậy? Nhưng lại làm hắn thất vọng, hắn vừa vui vừng thì mười ba ma đầu liền cắn xé. Diệp Hoa không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ đối với Diệp Linh hắn mới sinh ra cảm xúc hay sao? Chuyện này có chút quái lạ đi. Đang lúc lâm vào suy nghĩ thì một thanh âm xuất hiện nhưng lần này không phải thanh âm lạnh lùng của máy móc mà là thanh âm hết sức u ám “Bingo! Khặc khặc, chủ nhân người không tồi đâu” Câu nói vừa dứt, sau lưng hắn liền cảm thấy một trận đau nhói, cảm giác như có thứ gì muốn nhảy ra khỏi lưng. Nhưng rất nhanh liền bị mười ba ma đầu cắn nuốt, trước mặt Diệp Hoa đám khói liền ngưng tụ, chỉ sau vài giây một gương mờ mịt liền xuất hiện. Một gương mặt quỷ hết sức kinh dị, nó đang cười hắc hắc nhìn hắn, chỉ là gương mặt này đối với Diệp Hoa lại hết sức quen thuộc, đây chẳng phải mặt quỷ sau lưng hắn sao. Đối với một màn trước mặt, Diệp Hoa không hề biểu lộ sợ hãi, hắn nhíu mày nhìn mặt quỷ lơ lửng trên không, giọng nói hờ hững “Ngươi là ai? Tại sao lại ở bên trong cơ thể của tôi?” Mặt quỷ bay lượn một vòng xung quanh Diệp Hoa, sau đó dừng lại híp lại đôi mở há rộng chiếc mồm máu “Tôi là ai sao? Điều này chủ nhân chắc chắn đã sớm đoán ra được đi”
truyện ngôn tình phạt đánh mông